Thẩm Kiều Ninh chạy quá vội, vấp ngã trên con đường rải đầy đá vụn.

Một viên đá nhọn đè thẳng lên đầu gối, đau đến mức suýt khiến cô bật khóc.

Ánh nắng hôm nay gay gắt vô cùng, dường như còn chói chang hơn cả mặt trời năm mươi năm sau. Thẩm Kiều Ninh ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch, nhìn lên bầu trời và mặt đất xa lạ, cố gắng đứng dậy, dựa theo ký ức chạy về phía đoàn văn công.

Cô đã xuyên sách, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh năm mươi năm trước, trở thành nữ phụ có cùng họ tên với mình.

Nhân vật trong truyện cũng là một vũ công nhưng chính vào hôm nay, cô ấy bị một thành viên trong đoàn văn công cố tình tung tin giả, khiến cô ấy chạy đến vùng quê tìm nam chính của truyện là Triệu Gia Thạch, vì vậy mà bỏ lỡ buổi tuyển chọn nội bộ của đoàn văn công làm cô giáo vốn rất kỳ vọng vào cô ấy thất vọng vô cùng.

Người lừa cô ấy có lẽ chỉ muốn dùng cách này để đánh bại một đối thủ cạnh tranh nhưng sự thật lại nghiệt ngã hơn nhiều. Sau khi đến vùng quê, cô ấy bị say nắng ngã thẳng xuống sông, may mắn được Triệu Gia Thạch vớt lên mà giữ lại một mạng nhưng danh tiếng thì hoàn toàn bị hủy hoại. Trong một lần Triệu Gia Thạch bị đấu tố vì thành phần gia đình, cô ấy cũng bị lôi lên đài cùng chịu đấu tố, cuối cùng để bảo vệ Triệu Gia Thạch, cô ấy bị đánh gãy đôi chân.

Đôi chân của một vũ công chính là sinh mạng của họ.

Không thể tiếp tục nhảy múa, Thẩm Kiều Ninh không còn chỗ đứng trong đoàn văn công. Cô ấy từng nghĩ rằng Triệu Gia Thạch có tình cảm đặc biệt với mình nhưng anh ta cũng không muốn cưu mang một kẻ tàn phế. Cuối cùng, cô ấy chỉ có thể ở lại trong một căn nhà gỗ hoang tàn, chờ đợi cái chết từ từ nuốt chửng mình như màn đêm bao trùm cả thế giới...

Thẩm Kiều Ninh xuyên đến thời điểm đang trên đường đi tìm Triệu Gia Thạch.

Vì say nắng, cô ấy ngất xỉu trên con đường đến thôn Tú Thủy. Lúc tỉnh lại, cô đã trở thành chính mình.

Nguyên tác không nhắc đến chi tiết này nhưng có thể suy đoán rằng, trước khi rơi xuống sông, nguyên chủ đã ngất một lần nhưng khi tỉnh lại vẫn cố chấp tìm đến Triệu Gia Thạch, dẫn đến bi kịch sau đó. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Sau khi tiếp nhận ký ức và biết trước diễn biến câu chuyện, cô lập tức quay đầu chạy về đoàn văn công.

Chỉ là không may, hôm nay xe buýt trong huyện ngừng chạy cộng thêm tình trạng mất nước và choáng váng, quãng đường này trở nên vô cùng gian nan.

Thẩm Kiều Ninh siết chặt tay.

Chuyện xuyên sách diễn ra quá bất ngờ, cô chưa kịp nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo nhưng có một điều cô rất chắc chắn, cô phải kịp tham gia cuộc tuyển chọn này.

Bây giờ đã quá giờ bắt đầu nhưng ít nhất cô phải đến nơi trước khi nó kết thúc.

“Thím ơi, cho con hỏi, đi đến trụ sở chính quyền huyện thì đi đường nào ạ?”

Vất vả lắm Thẩm Kiều Ninh mới đi đến được phạm vi huyện thành, vừa hay nhìn thấy một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen đỗ bên đường, người tài xế vừa xuống xe hỏi đường người đi đường.

Mắt cô sáng lên, cô lập tức chạy tới, tranh nói trước: “Đồng chí, tôi biết tòa nhà chính quyền ở đâu, cho tôi đi nhờ một đoạn với, tôi chỉ đường giúp các anh.”

Trình Hựu nghi ngờ nhìn cô gái trước mặt, sắc mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng đến lạ thường: “Cô đi đâu?”

“Tôi đến đoàn văn công huyện, ngay phía sau tòa chính quyền, các anh cứ chở tôi đến đó là được, sẽ không làm lỡ việc đâu.” Trong lòng Thẩm Kiều Ninh thấp thỏm, với tình trạng thể lực hiện tại, cô khó có thể tự đi bộ về đoàn văn công. Nếu có thể đi nhờ xe, cơ hội cô đến kịp sẽ cao hơn rất nhiều.

Trình Hựu hơi do dự, nếu chỉ có một mình anh ấy thì chắc chắn anh đã đồng ý ngay nhưng trong xe còn có trung đoàn trưởng của họ, Cố Chi Yến.

Thân phận của đoàn trưởng rất đặc biệt, tuổi còn trẻ mà đã là thượng tá, tháng trước vừa bị thương do đặc vụ tấn công, giờ đang trong thời điểm nhạy cảm, vẫn nên cẩn trọng thì hơn.

“Xin lỗi đồng chí, tôi không tiện cho lắm...”

Vất vả lắm Thẩm Kiều Ninh mới gặp được một chiếc xe, đương nhiên cô không thể dễ dàng từ bỏ, cô chân thành nói: “Anh cho tôi đi nhờ một đoạn đi, tôi có việc gấp. Tôi có thể trả tiền xe, bao nhiêu cũng được.”

“Không phải vấn đề về tiền bạc...”

Trình Hựu đang định từ chối, chợt nghe giọng nói nhàn nhạt từ trong xe vang lên: “Cho cô ấy đi cùng đi.”

Sếp đã lên tiếng, Trình Hựu không còn ý kiến gì nữa, anh ấy sảng khoái nói: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, trung đoàn trưởng của chúng tôi đồng ý rồi, mau lên xe đi!”

Thẩm Kiều Ninh nghe vậy, cô thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười như trút được gánh nặng.

Trình Hựu bị nụ cười của cô làm cho sững sờ trong thoáng chốc, không ngờ lại có cô gái xinh đẹp đến thế ở cái huyện nhỏ này!

Thẩm Kiều Ninh rất biết ơn vì nguyên chủ vẫn còn ký ức, cô chỉ cho họ con đường gần nhất đến trụ sở chính quyền rồi quay sang cảm ơn người đàn ông ngồi ghế phó lái: “Cảm ơn anh nhé, từ đây đến tòa chính quyền cũng không xa lắm, đi xe chắc mất khoảng năm phút thôi.”

Vị trung đoàn trưởng kia trông có vẻ lạnh lùng, chẳng buồn đáp lại một tiếng, cô liếc qua chỉ có thể thấy đường nét góc cạnh sắc sảo của anh.

Dựa vào con mắt tuyển chọn vũ công của mình, cô có thể chắc chắn một điều rằng người đàn ông này tuyệt đối không xấu.

Anh không để ý đến mình, Thẩm Kiều Ninh cũng chẳng bận tâm, đối phương đã giúp cô, cô chỉ cần ghi nhớ lòng biết ơn là đủ.

Đang nghĩ vậy, trước mặt cô bỗng nhiên có một chiếc lọ thủy tinh được đưa đến, vốn là hũ đựng hoa quả đóng hộp, bây giờ lại được dùng làm cốc nước. Bàn tay to lớn nắm chặt chiếc lọ trông đầy sức mạnh, ống tay áo quân phục màu xanh thẳng thớm, mới tinh, lần này Thẩm Kiều Ninh nhìn rõ hơn nửa khuôn mặt anh ấy, quả nhiên trông cương nghị, anh tuấn.

“Uống đi, tôi không có thời gian đưa người đến bệnh viện.” Giọng của trung đoàn trưởng ngắn gọn, trầm thấp và đầy từ tính.

Thẩm Kiều Ninh thực sự khát khô cổ, đầu óc cũng choáng váng, cô hoàn toàn dựa vào ý chí để không ngã xuống.

Cô cũng không kiểu cách, nhận lấy hũ nước rồi uống ừng ực ba ngụm lớn, lúc này đầu óc mới dần tỉnh táo, đến tận lúc này cô mới chợt nhận ra, nước này có hương sen thoang thoảng. 

Cùng lúc đó, trong một sân nhỏ ở phía đông huyện Song Thải, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Tông Tiểu Cầm vừa hoàn thành bài múa đơn của mình, đối thủ cạnh tranh duy nhất với cô ta là Thẩm Kiều Ninh lại mãi không xuất hiện, cô ta khẽ cong môi, trong góc khuất không ai nhìn thấy.

Chủ tịch Liêu của đoàn văn công cau mày nhìn đồng hồ rồi nói với người phụ nữ có mái tóc ngắn gọn gàng bên cạnh: “Trễ thế này rồi, thật là không ra gì, cô Trương, tôi thấy cứ chọn Tông Tiểu Cầm làm diễn viên múa đơn đi.”

Trương Ái Anh cũng có chút thất vọng, hôm qua bà còn cô ấy nhắc nhở không được đến muộn, vậy mà hôm nay lại xảy ra chuyện như thế này, nhưng bà vẫn cố gắng xin cho Thẩm Kiều Ninh: “Chủ tịch Liêu, đợi thêm năm phút nữa đi.” ( app truyện T Y T )

“Được thôi.”

Chiếc xe Hồng Kỳ dừng trước tòa nhà chính quyền, Thẩm Kiều Ninh vội vàng vặn chặt nắp lọ thủy tinh, chuẩn bị xuống xe thì nghe thấy vị trung đoàn trưởng kia hỏi: “Chờ một chút, đoàn văn công đi hướng nào?”

“À, rẽ trái phía trước, ở ngay sau tòa nhà chính quyền...”

“Tiểu Trình, đến đoàn văn công.” Cố Chi Yến không chờ cô xuống xe, trực tiếp ra lệnh.

Trong lòng Thẩm Kiều Ninh chỉ còn lại một suy nghĩ, vị trung đoàn trưởng này đúng là người tốt!

Cuối cùng họ đưa cô đến tận cửa, trước tấm biển có vẻ cũ kỹ ghi “Đoàn văn công huyện Song Thải”.

Thẩm Kiều Ninh vừa xuống xe lập tức chạy ngay đến phòng tập lớn, theo trí nhớ của cô, buổi tuyển chọn diễn ra ở đó.

Qua khung cửa sổ, cô thấy bên trong có rất đông người đứng, còn có mấy thầy cô đang ngồi, trong lòng vui mừng khôn xiết. May quá, cô vẫn kịp!

Cô chạy hai bước, đẩy cánh cửa sắt nặng nề của phòng tập gần như ngay lúc cánh cửa mở ra, một giọng nữ cao vút vang lên: “Thầy ơi, hết giờ rồi!”

Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn vào Thẩm Kiều Ninh đang đứng ở cửa.

Ánh nắng chiếu xiên từ phía sau, mồ hôi trên khuôn mặt cô gái lấp lánh, đôi mắt đen nhánh toát lên vẻ trầm tĩnh.

Thẩm Kiều Ninh gần như lập tức nhận ra điều gì đó từ những ánh mắt hoặc hả hê, hoặc tiếc nuối của mọi người, cô không chút do dự, sải bước đến trước bàn giám khảo: “Thưa thầy, em đến để múa.”

Trương Ái Anh lắc đầu, tiếc nuối nói với cô: “Em đến trễ rồi.”

Thẩm Kiều Ninh cắn môi, khẽ cúi đầu.

Vừa rồi Trương Ái Anh còn giận cô không nghiêm túc nhưng bây giờ thấy cô đến mức môi tái nhợt, vẻ mặt đau đớn lại mềm lòng, bà thầm đoán, có lẽ hôm nay Thẩm Kiều Ninh thực sự gặp chuyện gì đó gấp gáp. 

Dù sao đây cũng là hạt giống tốt mà bà tự tay chọn lựa, Trương Ái Anh muốn an ủi vài câu nhưng vừa định mở miệng thì thấy Thẩm Kiều Ninh lui về sau một bước, hàng mi khẽ run.

“Tiểu Ninh, sau này vẫn còn cơ hội...” Cô bé này xưa nay rất hiếu thắng, lần này gặp trở ngại, Trương Ái Anh hơi lo lắng.

Thẩm Kiều Ninh không nói gì, khẽ nhắm mắt, trong khoảnh khắc sau đó, cô mở mắt ra, bật nhảy tại chỗ, thực hiện một cú Song Phi Yến hoàn hảo.

Trương Ái Anh là người đứng gần cô nhất, bà không kìm được mà che miệng khẽ thốt lên một tiếng.

Cô nhảy thật cao, thật đẹp tựa như một cánh én mùa xuân, kiêu hãnh và tràn đầy tự tin bay về phía tương lai.

Ban đầu, mọi người còn định xem cô bị cười nhạo ra sao nhưng không ngờ Thẩm Kiều Ninh lại đột ngột tung ra cú nhảy này, động tác đó lập tức lọt vào mắt tất cả mọi người. Hàng ghế sau, vài nam sinh không kìm được mà “wow” một tiếng, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Song Phi Yến là một kỹ thuật đặc trưng của nam giới, yêu cầu sức mạnh phần lưng và eo rất cao, bình thường đây là bài tập cơ bản bắt buộc của họ.

Lúc này thấy cô bật nhảy cao vút, đôi chân thẳng tắp trên không trung, hạ đất vững vàng, thậm chí còn tốt hơn cả nam sinh xuất sắc nhất trong số họ, ai nấy đều sững sờ.

Trước nay, Thẩm Kiều Ninh vẫn luôn bị cho là không chăm chỉ luyện tập, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương, thậm chí còn dính dáng đến một kẻ có lý lịch đen ở nông thôn, họ không hiểu vì sao cô Trương lại xem trọng cô như vậy, hóa ra là giấu tài sao?

Thẩm Kiều Ninh đứng vững, sắc mặt còn tái nhợt hơn khi nãy nhưng cô không để ý đến cảm giác choáng váng, chỉ hỏi: “Thầy ơi, trình độ như vậy có đủ không ạ?”

Trương Ái Anh và chủ tịch Liêu nhìn nhau, trong mắt đối phương đều có sự do dự.

Với trình độ như thế này, thực sự không nên bị loại nhưng thời gian đã hết...

Trong đám đông, Tông Tiểu Cầm siết chặt tay, lo lắng các thầy cô sẽ lại thay đổi quyết định cho phép Thẩm Kiều Ninh tham gia tuyển chọn. Thực ra, cô ta còn ngạc nhiên hơn những người khác, Thẩm Kiều Ninh là người sĩ diện như thế, vậy mà lại dùng cách này để tranh thủ cơ hội ư? Nhưng bây giờ cô ta không có thời gian nghĩ nhiều, chỉ mong thầy cô lập tức tuyên bố chọn mình.

“Hôm nay cứ giải tán trước, sau đó tôi và chủ tịch Liêu sẽ bàn bạc lại.” Trương Ái Anh lên tiếng: “Cú Song Phi Yến của Thẩm Kiều Ninh rất đẹp, các em nam nên học hỏi đi, bình thường luyện tập không nghiêm túc, giờ bị con gái vượt mặt có thấy mất mặt không? Được rồi, đi ăn cơm đi.”

Đám nam sinh ồ lên cười, cả đội tản ra, ríu rít kéo nhau đến nhà ăn.

Thẩm Kiều Ninh hơi thất vọng, không ngờ cô giáo vẫn không để cô tham gia tuyển chọn.

Cô cắn răng, chạy đến trước mặt Trương Ái Anh, định tranh luận thêm nhưng cô giáo không để cô nói gì, nhét vào tay cô một chai thuốc hoắc hương chính khí: “Con bé này, mặt trắng bệch ra rồi còn đòi nhảy gì nữa? Mau về ăn nhiều một chút, nghỉ ngơi đi, trời nóng thế này đừng để bị cảm nắng.”

Thẩm Kiều Ninh cầm chặt chai thuốc nhỏ nhìn cô giáo trước mặt có ánh mắt dịu dàng, hơi ngẩn người.

“Quả nhiên cô không nhìn nhầm, em đúng là một hạt giống tốt, sau này vẫn còn nhiều cơ hội nhảy múa, nhất định phải giữ gìn sức khỏe. Đây là lệnh, nhớ chưa?” Trương Ái Anh vừa nói, vừa nở nụ cười đầy yêu thương.

Thẩm Kiều Ninh vốn là giáo viên dạy múa, cô rất hiểu sự quan tâm này.

Cô mím môi, mạnh mẽ gật đầu.

====

TN Team: Chào mừng đến với truyện mới ạ!!!!!!!!!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play