Cửa sổ phía sau của gian phòng nhỏ bị đẩy mở rộng hơn, người bên trong không còn cố kỵ, thò đầu ra ngoài, tham lam bắt lấy từng chút tin tức từ nơi này.
Có thể tưởng tượng được, lúc này trong gian phòng đã bàn tán xôn xao, nhao nhao nghị luận một tin tức: Phu nhân Lục Lân, người từ nông thôn tới kia, lén trộm lấy kim trâm của An Bình vương phi.
Thi Uyển đã sớm liệu trước kết cục này, song lại không có chút lực phản kháng nào, chỉ có thể bị động thừa nhận.
Nhị thẩm Trần gia dẫn nàng đến một phòng khách, Lục Lân đã chờ sẵn ở đó.
Nhìn thấy hắn, Thi Uyển gần như có một loại xúc động muốn khóc, thậm chí bất chấp dáng vẻ thục nữ, bước chân cũng nhanh vài phần, đi đến trước mặt hắn, nói với hắn: "Phu quân, các nàng nói..."
Trần gia nhị thẩm vội vàng cười làm lành với Lục Lân nói: "Là thế này, hẳn là tiểu Lục đại nhân cũng đã biết chuyện Vương phi mất trâm, chúng ta cũng không có ý gì khác, chỉ là hỏi thiếu phu nhân một chút, ngài xem An Bình vương phi này thật vất vả mới tới được một chuyến, lại nhằm ngay ngày vui thế này, nếu không tìm ra cây trâm, Trần gia chúng ta thật chẳng còn mặt mũi nào gặp ai. Bất đắc dĩ, cũng là vì muốn tìm trâm mà thôi.”
"Nhưng trong phòng này cũng có người khác." Thi Uyển lập tức nói. Có Lục Lân ở bên, nàng đối mặt với các quý phu nhân cũng càng có tự tin, mồm miệng cũng lanh lợi hơn trước một ít.
Lúc này Lục Lân nhìn nàng hỏi: "Vậy nàng có lấy cây trâm kia không?"
Thi Uyển nhất thời kinh ngạc, ngước mắt nhìn hắn, đầu óc thoáng chốc trống rỗng.
Trần gia nhị thẩm nhìn tình hình trước mắt, không tiếng động hành lễ một cái, rồi dẫn theo nha hoàn lui ra, để lại hai người trong phòng.
Lục Lân lại hỏi: "Là nàng lấy sao? Nếu nàng cầm, ta sẽ cùng nàng đi trả đồ lại cho vương phi, những chuyện còn lại, ta cũng sẽ xử lý."
Thi Uyển rũ mắt xuống, thật lâu không có lên tiếng, Lục Lân lại lầm tưởng, tiếp tục hỏi: "Thật sự là nàng lấy sao?” Dứt lời, đưa tay ra nói: "Đưa ta đi.”
Qua một lúc rất lâu, Thi Uyển mới trả lời: "Không có, ta không lấy."
Lúc nói chuyện, nàng vẫn cúi đầu, không dám nhìn hắn, sợ hắn nhìn thấy hốc mắt đã ướt át của mình.
Vốn dĩ cũng không muốn khóc, cho dù bị nhiều người ép hỏi, vây xem như vậy, nàng cũng không muốn khóc, nhưng giờ khắc này, nàng lại không thể nào nhịn được mà cảm thấy chua xót cuồn cuộn ra bên ngoài.
Lục Lân thấy nàng không dám nhìn thẳng mình, ngữ khí càng thêm nghiêm khắc, lại hỏi: "Đây là cơ hội cuối cùng, Thi Uyển, nói thật với ta, chẳng lẽ nàng muốn ta gọi Lục Ỷ đến lục soát người?"
Thi Uyển lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, không để cho nước mắt nhỏ xuống, từng chữ nghiêm túc nói, "Ta nói ta không có cầm, ta không biết vì sao các người đều cảm thấy là ta cầm nhưng xuất thân thôn quê không có nghĩa là ta thích trộm cắp đồ của người khác.”
Nói xong, nàng đưa tay cởi thắt lưng của mình, sau đó cởi áo ngoài, tựa hồ muốn ở trước mặt hắn tự chứng minh trong sạch.
Lục Lân thấy nàng như vậy, không ép hỏi nàng nữa, mà nói: "Không cần. Đã như vậy, ta sẽ cùng nàng đi gặp bọn họ.”
Thi Uyển ngừng cởi y phục, cúi đầu thật sâu, liều mạng chớp mắt cho nước mắt trở về, một lúc lâu sau mới thấp giọng nói: "Được."
Nói xong, nàng lại mặc y phục lên người.
Lục Lân quay lưng đi, đợi hồi lâu, mãi đến khi phía sau không còn động tĩnh mới quay đầu lại, thấy nàng đã mặc y phục tử tế xong mới đi ra ngoài nói: "Đi theo ta."
Thi Uyển như một con rối bị giật dây, không chút sự sống, chậm rãi đi theo phía sau hắn.
Đến trước mặt nhị thẩm Trần gia, Lục Lân nói: "Không thấy trâm vàng của Vương Phi đâu, các ngươi hoài nghi là phu nhân ta lấy sao?"
Trần gia nhị thẩm vội vàng cười nói: "Không không không, làm sao có ý đó, chúng ta chỉ là hỏi một chút..." - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Lục Lân nói: "Phu nhân ta đã nói là nàng không biết nhưng các ngươi cũng không tin, nhiều lần bức bách, vậy chúng ta đành phải lục soát thân thể, gọi một gã sai vặt đến đi, trước lục soát thân thể của ta, sau đó để cho người đến lục soát thân thể phu nhân ta, thanh danh trăm năm của Lục gia ta không thể để hủy hoại trong tay ta.”
"Chuyện này... Tiểu Lục đại nhân, chuyện này..." Nhị thẩm Trần gia xấu hổ cười, hiển nhiên cũng không biết nên làm gì.
"Tử Vi, Tử Vi ——" Lúc này Trần Thế Duẫn vội vàng chạy tới, khoác vai Lục Lân nói: "Ta mới biết được hậu viện xảy ra chuyện gì, nữ nhân mà, không hiểu chuyện, lại gây ra ồn ào như vậy, đệ và đệ muội không cần để ý tới, trở về phòng đi uống rượu là được."
Lục Lân đẩy cánh tay hắn ra, nghiêm túc nói: "Nếu việc này đã xảy ra, đương nhiên phải có kết quả." Dứt lời tiện tay nói với một gã người hầu phía sau Trần Thế Duẫn: "Ngươi tới đây đi, lục soát trên người ta có cây trâm kia hay không."
Người hầu kia kinh ngạc nhìn về phía chủ nhân nhà mình, Trần Thế Duẫn vội vàng nói: "Không cần không cần, là chúng ta không đúng, Tử Vi đừng nói những lời giận dỗi nữa.”
Đúng lúc này, một nha hoàn vội vàng đi tới nói: "Nhị phu nhân, nhị phu nhân, đã tìm được cây trâm của Vương Phi rồi!" ( truyện trên app T•Y•T )
Nhị thẩm Trần gia lập tức quay đầu lại nói: "Cái gì?"
Nha hoàn đi tới, bình ổn khí tức, vội la lên: "Đã tìm được cây trâm rồi, ngay tại dưới giàn nho ngoài sảnh, bị Thúy nhi nhìn thấy."
Giàn nho tuy gần thiên sảnh nhưng Thi Uyển cũng không có cơ hội đi vào trong đó, từ trong phòng Viên thị đi ra, nàng luôn đi cùng mọi người đến thiên sảnh, sau đó lại bị nhị thẩm Trần gia kéo tới đây, căn bản không có thời gian để vứt tang vật. Cho nên cây trâm là do kẻ khác lấy, thấy sự tình ồn ào quá lớn liền lén tìm cơ hội vứt bỏ bên ngoài.
Người người đều có khả năng, ngược lại Thi Uyển bị nhị thẩm Trần gia nghi ngờ lại là người không có khả năng nhất.
Trên mặt nhị thẩm Trần gia đầy vẻ lúng túng lại xấu hổ, lúc này bà ta mới thấy hối hận, biết thế ngay từ đầu đã không nên đi ép hỏi Thi Uyển, nhưng sự tình nháo đến bây giờ, đã không cách nào kết thúc.
Bà ta cười gượng nói: "Nếu đã tìm được rồi, vậy thì tốt rồi, cháu dâu à, ta thật không có ý gì khác, chỉ là muốn hỏi xem cháu có nhìn thấy hay không, có lẽ hỏi hơi gấp, khiến người hiểu lầm, là lỗi của ta, ta xin nhận lỗi với cháu.”
Thi Uyển cúi đầu không nói, Lục Lân mở miệng nói: "Nếu đã tìm được đồ, chúng ta cũng không cần lục soát người nữa." Dứt lời nhìn về phía Trần Thế Duẫn nói: "Hôm nay bởi vì ta và nội tử mà phá hỏng bữa tiệc vui, thật sự thất lễ, mong Trần huynh lượng thứ. Chỉ là việc đã đến nước này, chúng ta ở lại cũng chỉ làm trò cười, vậy nên xin cáo từ trước.” Nói xong, hướng Trần Thế Duẫn chắp tay thi lễ, hướng ngoài viện mà đi, Thi Uyển không nói lời nào, lặng lẽ đi theo phía sau hắn.
Lên xe ngựa trở về, Thi Uyển không nói một lời, quay đầu, lẳng lặng ngồi.
Niềm vui và tự hào ban đầu đến bây giờ đều thành châm chọc.
Nàng thế mà không rõ, cho rằng có thể cùng ngồi chung một chỗ với các quý phu nhân kia, hàn huyên vài câu, mình liền có thể trở thành một phần của bọn họ.
Các nàng có thể cùng nàng nói giỡn, cùng nàng xưng tỷ muội, nhưng khi có người trộm đồ, tất cả mọi người đều cảm thấy nàng là người trộm đồ kia.
An Bình vương phi ôn hòa kia, nhị thẩm Trần gia cởi mở uy phong kia, còn có Viên thị kéo nàng gọi muội muội, cùng với... Lục Lân.
Hắn hẳn là vĩnh viễn cũng sẽ không hoài nghi Vương Khanh Nhược, hoặc là nha hoàn Lục Ỷ bên cạnh hắn...
Nàng đã làm cái gì để hắn có thể nhìn nàng như vậy, để hắn cảm thấy nàng có thể sẽ lấy trộm đồ của người khác ngay trong tiệc cưới... Nhưng, cho dù là nàng đi trên đường nhặt được một cây trâm vàng, nàng cũng sẽ giao cho người mất, sẽ không giữ, tuy Thi gia bọn họ không phải danh môn vọng tộc, chẳng có ai thi đỗ tiến sĩ, nhưng cũng đường đường chính chính mà sống, chưa từng lấy thứ gì không thuộc về mình.
Hắn là phu quân của nàng, ba năm nay là phu quân của nàng, cho dù không yêu thương nàng, nhưng cớ gì lại nhìn nàng như thế…
Lúc này, một chiếc khăn tay màu trắng đưa tới trước mặt nàng.
Nàng quay đầu, thấy Lục Lân, hắn mở miệng nói: "Việc này nàng không sai, không cần quá khó chịu. Sau này Trần gia nhất định sẽ tới cửa xin lỗi, nàng không cần bận tâm, Lục gia sẽ lo liệu.”
Lúc này Thi Uyển mới ý thức được mình bất giác thật sự khóc lên, nước mắt đã lặng lẽ lăn dài trên má.
Nàng chậm rãi nhận khăn tay kia, nhẹ nhàng lau đi nước mắt rồi nắm chặt nó trong tay.
Mặc dù hắn không nói thêm gì nữa, mặc dù nàng biết, lúc này đổi thành bất kỳ người nào hắn cũng sẽ nói một câu an ủi như vậy, nhưng giờ khắc này, nàng vẫn vui vẻ.
Tựa như tất cả đau thương, uất ức trước đó, đều bị chiếc khăn tay này vỗ về xoa dịu.
Hôm nay hắn cũng chịu ấm ức, nếu không có nàng, hắn tuyệt đối sẽ không nháo đến mức muốn soát người tự chứng minh trong sạch, nhưng dù sao hắn cũng không trách nàng.
Hắn sẽ hoài nghi nàng, cũng chỉ là bởi vì hắn không hiểu rõ nàng, ngày dài tháng rộng, hắn sẽ hiểu được, nàng tuyệt đối không phải người như vậy.
Nghĩ xong, nàng thở phào một hơi, nhìn khăn trong tay, trên đó còn vương lại chút son phấn hòa cùng nước mắt, lên tiếng nói: "Phu quân, khăn này, trở về ta giặt sạch sẽ rồi trả lại cho chàng.”
Lục Lân thản nhiên "Ừm" một tiếng, sau đó mới nói: "Không cần."
*
Trở lại Lục gia không bao lâu, Trần gia liền phái người theo sát phía sau tới, là Nhị gia Trần gia, cũng chính là phu quân của Nhị thẩm tự mình tới, đến nhà xin lỗi, cũng mời Lục Lân cùng Thi Uyển quay lại tiếp tục dự yến tiệc.
Đương nhiên Lục Lân sẽ không đi, chuyện này dù có thể thu xếp, cũng không phải chuyện có thể xí xóa một sớm một chiều, chỉ là Lục Lân từ chối như thế nào, Thi Uyển cũng không biết.
Nàng trở về phòng mình, cúi đầu nhìn khăn trong tay.
Một chiếc khăn tay rất mộc mạc, chỉ có vài họa tiết mây thêu ở góc, có lẽ là do Lục Ỷ thêu, hình vẽ tinh xảo, đường may tinh tế, nhìn rất đẹp.
Một trận gió thổi tới, khăn trong tay nàng không cầm chặt, rơi trên mặt đất.
Thi Uyển vội vàng đi nhặt nhưng trên khăn vẫn dính một chút vết bẩn, ngay tại chỗ vết son phấn hòa nước mắt trước đó, sợ là phải dùng nước bồ kết rửa mới có thể sạch sẽ.
Đây vốn không phải là chuyện lớn gì, chỉ cần giặt một lượt, phơi khô là xong. Nhưng nàng lại đột nhiên dâng lên một tia tâm tư khác: Nếu như, nàng nói chiếc khăn này vô tình bị làm bẩn, giặt không sạch, vậy thì có phải nàng có lý do để thêu tặng hắn một bức mới không?
Ý niệm này vừa hiện lên liền không thể bỏ qua nữa.
Nàng vốn không giỏi thêu thùa, bởi ở quê nhà, một thôn trang nhỏ như vậy chẳng ai cần đến những món đồ thêu cầu kỳ nhưng sau khi đến kinh thành, nàng cố gắng học làm một phu nhân hợp cách, cũng học thêu hoa, hôm nay tuy không tính là lợi hại nhưng ít ra nàng cũng có thể thêu được những họa tiết đơn giản.
Ví dụ như, hoa mai. Nàng biết hắn thích hoa mai trắng, cho nên lần đầu tiên học thêu, liền thêu chính là bạch mai.
Nghĩ xong, nàng lập tức tìm ra một tấm vải mềm màu trắng, lật giở tất cả những mẫu thêu hoa mai mà mình từng sưu tầm, chọn ra một mẫu thích hợp nhất, cẩn thận phác họa trên vải, căng lên khung thêu, tỉ mỉ bắt đầu thêu từng đường kim mũi chỉ.
Tuy là thêu mai trắng, nhưng cánh hoa mai trắng tinh thêu ra cũng không đẹp, nàng liền dùng sợi màu lam xám thêu mai, phối hợp với nhụy hoa vàng nhạt, cành mai màu đen, hoa mai như vậy, mang đến cảm giác tĩnh lặng, thanh khiết, tựa như một bông mai nở trong đêm tối, ẩn chứa hương thơm lạnh lẽo.
Nàng thêu rất tinh tế, đến khi mặt trời ngả về tây, mới vừa thêu xong đóa mai cuối cùng.
Thêu xong, nàng ngắm nghía một lúc, rồi ở phía trên bông mai ấy, nàng cẩn thận thêu thêm hai câu thơ: Bách hoa đầu thượng khai, Băng tuyết hàn trung kiến.
Nàng biết hắn không thích họa tiết rườm rà nên đã cố tình thêu chữ thật nhỏ, bởi vì quá nhỏ, nên từng mũi kim đều phải tập trung, đến khi thêu xong hai câu thơ, trời đã khuya.
Nàng vốn có chút chịu không nổi nhưng nghĩ đến ngày mai hắn phải lên đường, nàng lại thắp thêm một ngọn nến, cắt vải thành hình vuông, tỉ mỉ khâu viền, đến canh tư khi tiếng trống truyền đến, cuối cùng nàng cũng làm xong khăn tay này.