Trong viện Trầm Hương, Lục phu nhân đang dẫn theo tiểu tôn nữ chơi khóa Lỗ Ban*, Thi Uyển đứng ở một bên hầu hạ.
(*): Khóa Lỗ Ban hay còn gọi là khóa Khổng Minh, là một loại đồ chơi phát triển trí tuệ cho trẻ em Trung Quốc cổ đại. Bộ khóa này không sử dụng đinh hay dây thừng để cố định mà sẽ dựa vào cách sắp xếp để kết nối chúng lại với nhau.
Lục phu nhân dạy hơn nửa ngày, rút một cái khóa Lỗ Ban ra, đóng gói cho tiểu tôn nữ Miên Nhi bốn tuổi, vốn chỉ là một bước cực đơn giản, đôi tay nhỏ bé của Miên Nhi cầm khúc gỗ, nhẹ nhàng cắm vào.
Thi Uyển khen đúng lúc: "Không hổ là cô nương Lục gia, Miên Nhi thật thông minh!"
Trên mặt Lục phu nhân lộ ra nụ cười hưởng thụ, Thi Uyển liền biết những lời này của mình nói rất khá.
Gả vào Lục gia ba năm, rốt cuộc nàng cũng hiểu được lúc nào có thể chen vào một câu đúng lúc khiến mẹ chồng thích mà không phải đứng như một kẻ ngốc.
Lúc này Miên Nhi hỏi: "Nhị thẩm, thẩm biết khóa Lỗ Ban không?"
Thi Uyển có chút xấu hổ cười, trả lời: "Ta không biết."
Nàng xuất thân từ trong sơn thôn, khóa Lỗ Ban, thứ thuần túy dùng để chơi như vậy, ngay cả trên chợ của bọn họ cũng không có, lần đầu tiên nàng tới kinh thành năm mười sáu tuổi mới được nhìn thấy.
Miên Nhi trả lời: "Con biết ngay là thẩm không biết." Nói xong lại quay về chơi khóa Lỗ Ban trên tay.
Thi Uyển chỉ có thể lúng túng nở nụ cười, không biết nên đáp lại ra sao.
Một lát sau, Lục phu nhân tựa hồ nhớ ra cái gì, ngẩng đầu hỏi nàng: "Chuyện Tử Vi sẽ trở về, con biết không?"
Thi Uyển chấn động, tim bỗng thắt lại, cổ họng khô khốc, khẽ khàng nói: "Con…không biết."
Lục phu nhân hiểu rõ, nói: "Ta quên nói với con. Hai ngày trước Tử Vi đưa thư tới, nói buổi chiều sẽ về nhưng ngày mai là mười lăm, ta phải đi chùa Tương Quốc dâng hương, cũng sẽ ở đó dùng cơm chay, con cứ ở nhà chuẩn bị đồ ăn, đừng để nó bị đói."
"Vâng, con biết rồi." Có lẽ Thi Uyển phải dùng hết sức lực toàn thân mới có thể bình tĩnh thản nhiên nói ra được những lời này.
Lục Lân, hắn vâng lệnh Hoàng thượng chủ trì xây dựng Cung Đức Xuân để cầu phúc, việc ăn ở đều do cung sử trông coi, đã ba tháng nay chưa trở về.
Hơn nữa, vừa rồi mẹ chồng bảo nàng chuẩn bị cơm tối cho hắn... Như thế, hắn sẽ đến viện của nàng dùng cơm chứ?
Nàng lập tức nghĩ đến sở thích của hắn, đậu phụ phù dung, cá trắng hấp rượu, bánh sữa mềm mại, đúng rồi, còn có cua ủ cam. Vừa vặn mùa này có cam buổi sáng, nàng có thể sớm bảo phòng bếp chọn mua, phối hợp cua thu, hắn nhất định sẽ thích.
Sau đó nàng toàn tâm toàn ý nghĩ chuyện phu quân trở về, cũng quên luôn chuyện mẹ chồng vẫn còn cần hầu hạ, cũng may Lục phu nhân và cháu gái chơi, cũng không quá để ý nàng, cũng không biết nàng xuất thần.
*
Trở lại viện Sơ Đồng của mình, Thi Uyển lập tức dặn dò Lưu ma trong phòng bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn ngày mai, dặn dò xong, nàng suy nghĩ kĩ, còn nói: “Nhờ ma ma tiện thể đi hiệu thuốc mua giúp ta ít hoa hợp hoan, bạch phục linh và sơn tra. Tốt nhất là đến An Hòa Đường, thuốc ở đó tốt hơn một chút.” - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Lưu ma ma thoáng lộ vẻ khó chịu trên mặt. Thi Uyển lập tức lấy ra túi bạc đã chuẩn bị sẵn, đưa tới, nhưng vừa định đưa ra nàng lại suy nghĩ một chút rồi lấy thêm một túi nhỏ nữa đưa cùng. Giọng nàng nhẹ nhàng: “Tiền này nhờ ma ma cầm mua, nếu không đủ thì bảo ta lấy thêm.”
Lưu ma ma vừa cầm lên đã nhận ra bên trong ít nhất có hai lượng bạc, liền tươi cười đáp: “Đủ rồi, đủ rồi, thiếu phu nhân cứ yên tâm, sáng sớm mai ta sẽ đi mua về.”
Lúc này, Thi Uyển mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong nhà tuy không có ai kể cho nàng nghe chuyện quan trường nhưng nàng hầu hạ bên cạnh mẹ chồng đã lâu, cũng biết được một ít. Phu quân của nàng vốn không muốn chủ trì việc xây dựng cung Đức Xuân, hắn muốn theo thầy để học hỏi nhưng dưới sự sắp đặt của cha chồng, hắn buộc phải rời khỏi viện Tập Hiền, đi lo việc xây cung điện cầu phúc.
Ba tháng trước khi nhận nhiệm vụ, hắn đã không vui, nàng lo rằng bây giờ hắn vẫn chưa nguôi giận.
Bạch phục linh và sơn tra có thể kiện tỳ khai vị, hợp hoan hoa giúp thư giãn tinh thần. Nàng muốn mua về làm chút điểm tâm, biết đâu có thể giúp hắn vui vẻ hơn, ăn uống cũng ngon miệng hơn.
Hai lượng bạc, Lưu ma ma hẳn có thể dư ra ba bốn trăm văn, chắc chắn bà ta sẽ để tâm mà chọn mua cho thật tốt.
Tối hôm đó, nàng trằn trọc mãi không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, nàng dậy thật sớm, thay bộ áo tơ màu thu hương với váy dài màu vàng nhạt mà tối qua đã chọn sẵn. Nàng còn búi kiểu tóc lưu tô đang thịnh hành nhất trong kinh thành, lại đeo lên chiếc vòng cổ bằng vàng khảm ngọc mà nàng đã đặt làm mới khi thành thân. Đó là món trang sức đẹp nhất của nàng, có lẽ cũng là món trông quý phái nhất.
Thế nhưng khi soi mình trong gương, nàng lại cảm thấy có phần lộ liễu quá. Sau một hồi đắn đo, cuối cùng nàng vẫn tháo vòng cổ xuống.
Bình thường vốn không hay đeo, hôm nay lại đột nhiên mang lên, mà cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt, người khác nhìn một cái là đoán ra ngay, chắc chắn là vì hắn sắp trở về.
Nghĩ vậy, nàng tự dưng cảm thấy ngượng ngùng, đành tháo sợi dây chuyền xuống.
Sau đó, nàng tỉ mỉ vẽ lại đôi mày theo dáng đang thịnh hành nhất trong kinh thành, cẩn thận thoa lên chút phấn hồng thật nhạt, cuối cùng lấy giấy thấm môi, nhẹ nhàng tô đỏ đôi môi mình.
Sợ rằng màu môi quá rực rỡ sẽ không hợp với khuôn mặt mộc quen thuộc, nàng lại lấy khăn tay, chấm nhẹ lên môi để làm nhạt bớt.
Màu son có nhạt đi, nhưng vẫn nổi bật hơn thường ngày. Nàng cảm thấy có chút ngại ngùng, nhưng lại nghĩ, trang điểm một chút trông quả thực đẹp hơn hẳn.
Do dự một hồi lâu, nàng vẫn quyết định không lau đi.
Quả nhiên, sáng sớm Lục phu nhân đã lên chùa Tương Quốc dâng hương. Bà nói Lục Lân sẽ về vào buổi chiều, nên Thi Uyển bắt đầu chuẩn bị từ sau giờ Ngọ. Trước tiên làm bánh tuyết nếp có pha bạch phục linh và hợp hoan hoa, rồi làm thêm bánh sơn tra, sau đó tự mình giám sát nhà bếp nhỏ chuẩn bị nguyên liệu, chỉ chờ hắn về là lập tức nấu nướng.
Thế nhưng, đợi đến gần hoàng hôn, vẫn chưa thấy bóng dáng hắn đâu.
Sợ hắn về muộn sẽ đói, nàng đành bảo nhà bếp nấu trước, tính toán sao cho khi hắn về là vừa kịp ăn. Kết quả, nửa canh giờ trôi qua, món ăn đã bày sẵn, mặt trời cũng đã lặn hẳn vậy mà tiền viện vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Bất đắc dĩ, nàng sai nha hoàn Cẩm Tâm ra trước viện hỏi thăm.
Chẳng bao lâu sau, Cẩm Tâm trở lại, nhỏ giọng báo: “Bẩm thiếu phu nhân, công tử vẫn chưa về.”
Thi Uyển chỉ còn cách tiếp tục chờ đợi. Nàng không cảm thấy đói, chỉ lo thức ăn đã nguội, mà những món này nếu hâm lại, hương vị sẽ kém hẳn. Đến lúc đó, e rằng hắn sẽ chẳng muốn ăn nữa… Hắn vốn rất kén ăn.
Thêm một canh giờ nữa trôi qua, màn đêm buông xuống, thức ăn cũng đã lạnh ngắt, vậy mà hắn vẫn chưa về.
Cẩm Tâm khẽ hỏi: “Thiếu phu nhân có muốn ăn chút gì trước không?”
Thi Uyển lắc đầu, nhẹ giọng đáp: “Không sao, ta cũng không đói.”
Nàng thực sự không cảm thấy đói, bởi đầu óc lúc này chỉ nghĩ đến chuyện đồ ăn đã nguội, nghĩ đến hắn bao giờ sẽ về, nghĩ đến khi hắn đến đây dùng bữa, nàng nên nói gì với hắn.
Nhưng bây giờ thì sao?
Thức ăn cuối cùng vẫn nguội lạnh, đến khi hắn về, dù có hâm nóng lại thì cũng chẳng còn ngon nữa. Dù là rượu hấp bạch ngư hay cam nhồi cua, một khi qua lửa lần hai, mùi vị chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều.
Dĩ nhiên, hắn sẽ không nói gì đâu.
Hắn vốn là người ôn hòa lễ độ, dù không thích cũng sẽ chẳng thốt ra lời nào khó nghe.
Thi Uyển chỉ còn cách dặn dò nhà bếp giữ lửa, chuẩn bị sẵn nồi hấp, một khi hắn bước vào cửa thì lập tức làm nóng lại thức ăn.
Chẳng ngờ, đến tận khi trống canh hai vang lên, đã gần giờ Hợi, hắn vẫn chưa về.
Vậy rốt cuộc hắn có về không?
Hay là… mẹ chồng nhớ nhầm ngày?
Nàng do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đến viện Trầm Hương để hỏi thăm xem có tin tức gì từ hắn không.
Viện Trầm Hương yên tĩnh vô cùng, khi Thi Uyển cầm đèn lồng đi vào, vừa hay thấy hai đại nha hoàn bên cạnh Lục phu nhân - Thu Lan và Hạ Phương, bước ra từ chính phòng. Nàng lập tức tiến lên.
Vừa định mở miệng, Thu Lan đã vội “suỵt” một tiếng, nói khẽ: “Phu nhân vừa mới ngủ, từ chùa Tương Quốc về liền mệt mỏi, có chuyện gì thì mai hẵng nói.”
Thi Uyển vốn không phải người nói chuyện lớn tiếng, hơn nữa lúc này cũng đã khuya, vừa bước vào đã nhận ra mẹ chồng hẳn đã đi nghỉ, tất nhiên sẽ không lên tiếng làm phiền. Nhưng thấy Thu Lan cố ý nhắc nhở như vậy, nàng cũng không nói gì, chỉ càng hạ giọng hơn:
“Ta chỉ muốn hỏi mẫu thân một chút, nhị công tử có gửi thêm tin gì về không? Hôm qua mẫu thân nói chàng chiều nay sẽ về, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng.”
Thu Lan nghe vậy, ngạc nhiên đáp: “Chẳng phải Nhị công tử nói đi phủ Vương tướng công rồi sao?”
Nói xong, nàng ta quay đầu nhìn Hạ Phương: “Lúc chiều không phải phu nhân đã sai ngươi qua viện Thi phu nhân báo tin rồi sao?”
Hạ Phương bĩu môi, chép miệng nói: “Chiều nay bận quá, ta quên mất.” Rồi nàng ta mới quay sang nói với Thi Uyển: “Nhị công tử đã gửi tin về viện Trầm Hương, nói là ngài đến phủ Vương tướng công, sẽ ăn tối ở đó, có lẽ khuya mới về, bảo trong nhà không cần đợi.”
Thi Uyển lặng lẽ cụp mắt xuống.
Chợt nàng nhận ra rằng, hắn trở về kinh có lẽ là vì Vương tướng công cho nên việc đầu tiên hắn làm khi hồi phủ tất nhiên là đến Vương phủ trước.
Dù nàng bị nhốt trong hậu viện nhưng vẫn nghe ngóng được chuyện xảy ra gần đây - tân chính thất bại, Vương tướng công, vị tể tướng chủ trì cải cách đã bị bãi chức, cách chức về quê, giờ nghe nói đang lâm bệnh.
Vương tướng công là người mà Lục Lân kính trọng nhất, còn tiểu thư nhà họ Vương và hắn… từng có quan hệ như thế nào, không phải nàng không biết.
Giữa tình cảnh này, sao hắn có thể không đến thăm?
Thi Uyển cố gắng nặn ra một nụ cười, làm ra vẻ nhẹ nhõm như không có gì: “Thì ra là vậy, ta biết rồi. Mẫu thân đã nghỉ ngơi, vậy hai ngươi cũng mau về ngủ đi.”
“Lân phu nhân đi thong thả.” Hai nha hoàn cung kính nói.
Thi Uyển gượng gạo cười, xoay người rời khỏi viện Trầm Hương, từng bước từng bước đi về trong màn đêm tĩnh mịch.
Nàng chợt nhớ ra lúc nãy đi vội quá, quên chưa lau son môi. Đèn lồng trong viện Trầm Hương sáng đến vậy, chắc hẳn Thu Lan và Hạ Phương đã nhìn thấy sắc đỏ trên môi nàng, đoán được nàng cố tình tô son để chờ đón Lục Lân trở về.
Nhưng… Lục Lân lại đến Vương gia.
Chuyện này khiến nàng trông thật nực cười.
Người mà Lục Lân đáng lẽ phải cưới chính là Vương Khanh Nhược, viên minh châu trong tay áo của Vương tướng công. Hai người tài mạo xứng đôi, là một cặp đẹp nhất kinh thành, suýt nữa thì vị sư phụ mà hắn kính trọng nhất đã trở thành nhạc phụ của hắn.
Chỉ là, ba năm trước, nàng mang theo tín vật đính ước của tổ tiên, tìm đến Lục gia.
Lục gia giữ đúng lời hứa, để Lục Lân cưới nàng. ( app truyện TᎽT )
Lục Lân chưa từng thích nàng.
Vương Khanh Nhược cũng vì vậy mà chờ đợi đến năm hai mươi tuổi mới vừa định hôn sự.
Ai ai cũng biết, chính nàng đã ngáng đường nhân duyên tốt đẹp giữa Lục Lân và Vương Khanh Nhược. Thế nhưng, khi ấy nàng vừa mới đến kinh thành, thật sự không hề biết gì về chuyện giữa hắn và tiểu thư Vương gia. Nàng không cố ý…
Về đến viện Sơ Đồng, nàng sai người dọn hết rượu và thức ăn rồi một mình ngồi ngây người trong phòng.
Giờ này, hắn vẫn ở Vương gia sao?
Hẳn là đã gặp Vương tiểu thư rồi nhỉ…
Chắc chắn Vương tiểu thư rất đau lòng khi gia đình gặp tai họa như thế.
Bọn họ sẽ nói chuyện gì với nhau?
Hắn có cố hết sức an ủi nàng ấy không?
Muộn như vậy vẫn chưa về, liệu hắn có qua đêm ở Vương phủ không?
Gió đêm nổi lên, bên ngoài vang lên tiếng lá cây xào xạc.
Ngay lúc đó, trước cửa truyền đến một tiếng động khẽ.
Toàn thân nàng không khỏi run lên.
Cả buổi chiều nay, nàng luôn chú ý động tĩnh ở tiền viện, biết rõ cha chồng đã về, đại ca cũng đã về, tam đệ thì không có nhà. Nếu vậy… chắc hẳn chỉ có thể là hắn.
Nàng lập tức bước ra khỏi phòng, đứng giữa sân lắng nghe. Không bao lâu sau, quả nhiên có người tiến vào Thanh Thư Các ở bên cạnh.
Là hắn thật.
Bình thường, Lục Lân không ở viện Sơ Đồng mà ở Thanh Thư Các bên cạnh. Hai viện có một hành lang nhỏ thông nhau, nàng không hay đi qua đó, nhưng nếu muốn sang, kỳ thực cũng rất tiện.
Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến nàng bất giác rùng mình.
Nàng chợt nhớ ra, lúc hắn rời đi, trời vẫn còn oi nóng, nhưng mấy ngày nay trời liên tục âm u, mang theo cái lạnh đầu thu.
Không biết Thanh Thư Các đã chuẩn bị đủ chăn đệm chưa.
Nghĩ vậy, nàng tự nhủ — chắc là có rồi nhỉ…
Nhưng cuối cùng, nàng vẫn ôm một chiếc chăn, đi về phía Thanh Thư Các.
Cơn gió lạnh vẫn tiếp tục thổi qua, lá cây vẫn xào xạc, nhưng lòng bàn tay nàng lại rịn mồ hôi.
Hơi thở nàng lúc dồn dập, lúc nghẹn lại, cảm giác như có thứ gì mắc nghẹn trong cổ họng, khiến nàng không thể thở nổi.
Trái tim dường như sắp nhảy lên tận cuống họng.
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, thầm nghĩ xem khi gặp hắn, nên mở miệng nói câu gì.
Nhưng ngay lúc bước chân vào Thanh Thư Các, nàng liền nhìn thấy một bóng dáng đang đứng giữa sân.
Bóng dáng ấy thẳng tắp như tùng, thân y bào màu nguyệt bạch nhẹ bay theo gió, hai tay chắp sau lưng, lặng lẽ ngước nhìn vầng trăng sáng trên cao.
Trái tim nàng thắt lại, quên cả việc bước tiếp.
Khoảnh khắc ấy, nàng như quay trở về ba năm trước, khi lần đầu tiên đứng trước cửa Lục phủ, nhìn thấy người nam nhân tựa như không thuộc về chốn nhân gian ấy.