Trưa hôm đó hai mươi người nhà họ Trần cùng nhau ăn bánh bao thịt.

Tại bàn ăn nhà con trưởng họ Trần, mọi người cùng nhau thưởng thức món đậu que hầm, ngô nướng và món bánh bao thịt được mong chờ nhất!

Ba đứa trẻ nhà họ Trần là Hoài Thanh, Hoài Phương và Hoài Hưng ngồi vào bàn ăn, mắt không rời khỏi mấy chiếc bánh bao thịt, liên tục nuốt nước miếng nhưng không dám động tay.

"Nào Hoài Thanh, Hoài Phương, Hoài Hưng mỗi đứa một cái bánh bao thịt nhé!" Bà Lý vừa nói vừa đưa tay gắp bánh bao vào bát cho các cháu nhưng bị Trần Kiến Đảng ngăn lại. "Mẹ, nếu mẹ chia như vậy thì chúng con không đủ ăn đâu. Chúng con cũng là con trai, cháu trai của mẹ mà, mẹ không thể thiên vị như thế được."

Bà Lý nhíu mày không vui nói: "Còn bốn cái nữa, mỗi người nửa cái vẫn còn ít sao?"

"Ôi mẹ ơi, sao mẹ lại tính toán như vậy? Đây là Tiểu Thần hiếu kính bố mẹ, sao chúng con dám tranh giành ạ?" Trần Kiến Đảng gắp hai cái bánh bao vào bát Trần Hướng Võ và bà Lý, rồi chỉ vào hai cái còn lại nói: "Mẹ xem phần của chúng con đây này, sáu người mà có hai cái thì sao đủ chia ạ?"

Trần Hướng Võ vỗ về an ủi bà Lý.

Bà Lý cũng hiểu ra, vừa cảm động vừa buồn cười nói: "Bố mẹ già rồi, không cần ăn nhiều thế đâu."

"Không phải là như vậy đâu mẹ." Vương Quế Chi cũng nói: "Tiểu Thần nói hai cái bánh bao này là dành riêng cho bố mẹ, nếu để nó biết chúng con chia nhau ăn thì ngại lắm."

"Đúng đấy." Trần Minh - con trai thứ hai của Trần Kiến Đảng cười nói: "Người lớn tuổi thì nên được con cháu hiếu kính chứ ạ? Hoài Hưng là con trai, nó cũng phải chia cho ba một ít chứ nhỉ?"

Cậu bé Trần Hoài Hưng năm tuổi đang thèm thuồng nhìn bánh bao, nghe ba gọi tên mình thì ngơ ngác. Trần Minh trêu con trai: "Con trai, con có muốn chia cho ba một ít không?"

Trần Hoài Hưng tuy không muốn nhưng vẫn đưa bánh bao cho ba: "Ba, ba chia đi ạ." Nói xong cậu bé nhìn chằm chằm vào chiếc bánh bao, hy vọng ba chia cho mình phần lớn hơn.

Trần Minh chia bánh bao thành hai phần không đều nhau, rồi đưa phần nhỏ hơn cho Trần Hoài Hưng nói: "Ba lớn hơn con nên ba được ăn nhiều hơn."

Trần Hoài Hưng tủi thân, nhìn phần bánh bao lớn hơn một lúc rồi mới cầm lấy phần nhỏ hơn lẩm bẩm: "Con phải lớn thật nhanh để sau này được ăn nhiều hơn."

Mọi người nghe vậy đều bật cười.

Trần Hoài Hưng không hiểu vì sao mọi người cười nhưng vẫn cười theo trông rất đáng yêu.

Dương Xuân Mai - mẹ của Trần Hoài Hưng thấy con trai sắp khóc thì nói: "Thôi, đừng trêu con nữa, trả bánh bao cho con đi."

Nghe vậy hai mắt Trần Hoài Hưng sáng lên.

"Em vừa nói thế là con hiểu ngay, anh chưa trêu đủ mà." Trần Minh tiếc nuối nói: "Nào con trai, để con có động lực lớn nhanh hơn nên con ăn nhiều vào nhé."

Trần Hoài Hưng lập tức đưa phần bánh bao nhỏ cho ba rồi nhận lấy phần bánh bao lớn hơn.

Cả nhà vui vẻ nhìn nhau, những người khác cũng làm theo. Trần Kiến Đảng và Vương Quế Chi chia nhau một cái, Trần Thông và con trai là Trần Hoài Thanh chia nhau một cái, Đỗ Quyên và con gái là Trần Hoài Phương chia nhau một cái. Các bậc cha mẹ đều nhường phần lớn hơn cho con cái và họ chỉ giữ lại một ít để nếm thử.

Cô bé Trần Hoài Phương bốn tuổi còn nhỏ nên ăn ngon lành phần bánh bao mẹ chia cho.

Cậu bé Trần Hoài Thanh bảy tuổi đã hiểu chuyện, cẩn thận chia cho ba một ít. Trần Thông bảo con trai ăn hết nhưng Trần Hoài Thanh vẫn nhất quyết chia cho ba khiến Trần Thông rất cảm động.

Hai ông bà lão nhìn cảnh tượng ấm áp trên bàn ăn thì trong lòng cũng vui mừng. Tuy nhà nghèo nhưng con cháu đều rất hiếu thảo.

Mọi người từ chối không ăn hết cả cái bánh bao thịt. Bánh bao mua ở ngoài khác hẳn bánh bao nhà làm, cắn một miếng là thấy toàn thịt! Khi ăn phải cẩn thận nếu không sẽ bị chảy nước mỡ ra ngoài.

Hiếm khi được ăn bánh bao thịt ngon như vậy, mọi người đều ăn rất từ tốn và trân trọng vì muốn giữ lại hương vị thơm ngon trong miệng lâu hơn.

Vương Quế Chi không khỏi nói: "Nhiều thịt và mỡ thế này mà đem xào với cà tím thì được một đĩa to đấy."

Bà Lý nói: "Đúng thế, bánh bao thịt này đắt lắm đấy. Lần trước ta ra quán cơm quốc doanh hỏi mua, 1 hào 3 xu một cái mà còn phải có phiếu!"

Mọi người nghe vậy đều xuýt xoa: "Đắt thật đấy."

"Vừa có thịt vừa có mỡ, vỏ bánh lại làm từ bột mì trắng tinh nên đắt là phải rồi." Bà Lý cảm thán: "Hôm nay chúng ta được ăn là nhờ Tiểu Thần đó, nó nhớ đến chúng ta đấy."

"Đúng thế." Trần Kiến Đảng ăn xong bánh bao thịt, vừa gặm ngô nướng vừa nói: "Sau này nó chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn."

Những lời tốt đẹp ai cũng thích nghe, mọi người lập tức bàn tán xôn xao tưởng tượng đến cuộc sống tốt đẹp hơn sau này, tốt nhất là ngày nào cũng được ăn cơm trắng, ăn thịt gà, vịt, cá không chán!

Gia đình Trần Kiến Quân cũng nghĩ giống như gia đình Trần Kiến Đảng, cả nhà tám người cùng nhau ăn bánh bao thịt trắng trẻo thơm ngon, ai nấy đều ăn say sưa.

Vừa ăn Trần Tiền vừa hỏi: "Con nghe nói lúc anh tư về còn mang theo một thùng dầu lớn, có thật không?" ( Tui không hiểu chỗ này cho lắm, sao lại gọi là Tứ ca trong khi Tiền là con của bác hai )

"Anh tư " mà Trần Tiền nhắc đến chính là Trần Thần, Trần Tiền nhỏ hơn Trần Thần hai tuổi. Dưới hắn còn có một cô em gái tên Trần Phân. Hai người là một cặp anh em sinh đôi long phượng.

Trần Hoài Sách là người chứng kiến vội nói: "Đương nhiên là thật rồi, cả một thùng dầu lớn, cháu và Hoài Thanh đều đã khiêng giúp."

Trần Tiến hỏi: "Dầu lấy từ đâu ra?"

Chuyện này Trần Hoài Sách không biết.

Phùng Chiêu Đệ liền kể lại câu chuyện Trần Thần nói với bà trước đó. Mọi người nghe xong đều ngạc nhiên, riêng Trần Kiến Quân thì có chút lo lắng: "Sao nó lại bán mất công việc? Không phải là hồ đồ sao?"

Phùng Chiêu Đệ nói: "Điểm thi đại học của Tiểu Thần còn chưa có, nó dám bán thì chắc chắn là tự tin thi đỗ rồi. Sau này tốt nghiệp đại học, trường sẽ phân công việc, chắc chắn tốt hơn làm ở nhà máy nông nghiệp. Bán đi vừa có tiền, tốt quá còn gì."

Trần Tiền có chút kinh ngạc.

Trần Tiến ngạc nhiên nói: "Vậy sau này nhà mình có sinh viên đại học rồi à?"

Trần Phân sửa lại: "Không phải nhà mình mà là cả làng Bình Bá mình. Nếu anh Tiểu Thần thi đỗ đại học thì sẽ là sinh viên đại học đầu tiên của làng mình đấy!"

Trần Kiến Quân vui mừng nói: "Thế thì tốt quá rồi."

"Đúng thế." Phùng Chiêu Đệ nói: "Không có bằng cấp thì người ta không nhận vào nhà máy đâu."

Sau này khi biết Trần Thần không thi đỗ đại học và không học lại thì bà sẽ có suy nghĩ khác.

"Thằng cả, thằng hai và tiểu Phân này." Phùng Chiêu Đệ đột nhiên nói.

Trần Tiến, Trần Tiền và Trần Phân căng thẳng, sợ mẹ lại so sánh và trách mắng họ học hành kém cỏi.

Phùng Chiêu Đệ nói: "Trước kia các con chỉ học hết tiểu học, đến khi Hoài Sách vào lớp một thì phải để mắt đến cháu nó, bảo nó học hành cho tử tế vào."

Trần Tiến: "..."

Trần Tiền: "..."

Trần Phân: "..."

Hóa ra không phải nói họ!

Ba anh em thở phào nhẹ nhõm lập tức hứa: "Vâng ạ! Nhất định con sẽ bảo Hoài Sách học hành tử tế!"

Trần Hoài Sách ngồi cùng bàn cảm thấy bất an nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Con sẽ học hành chăm chỉ, không cần mọi người phải nhắc đâu."

Trần Tiền và Trần Phân nhìn Hoài Sách với ánh mắt đồng cảm.

Nỗi khổ của học sinh kém cỏi họ hiểu rõ mà.

Trần Tiến - ba của Trần Hoài Sách cảm thấy việc học hành chăm chỉ là rất cần thiết, nếu không sau này con trai anh cũng sẽ phải làm nông như anh mà còn không có tiền!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play