Nhà họ Trần bao đời mới có một người chăm chỉ đèn sách, nay đã học đến năm cuối cấp ba do đó ai mà chẳng đặt kỳ vọng lớn lao. Vậy mà giờ đây lại nghe được lời xin lỗi. Chẳng phải điều đó có nghĩa là cậu đã trượt kỳ thi sao?
Trần Thần chỉ có thể dùng lại lý do đã từng nói với Trần Kiến Nghiệp: "Cháu biết rõ điểm của mình. Sau khi thi xong cháu đã tự ước lượng điểm số. Cháu chắc chắn sẽ không đỗ."
Trần Hướng Võ nhắm nghiền mắt, bà Lý ban đầu kinh ngạc sau đó vội vàng an ủi: "Không sao đâu cháu, không sao đâu. Lần này không đỗ thì năm sau ta học lại. Trước đây cháu học giỏi lắm mà, lúc nào cũng đứng đầu làng..."
Bà Lý bắt đầu kể lại những thành tích lẫy lừng trong quá khứ của Trần Thần. Cậu từng đoạt giải nhất kỳ thi làng, cả nhà đã tự hào về điều đó suốt bao năm!
Nghe vậy Trần Thần có chút khó chịu, nhưng vẫn phải thẳng thắn dập tắt hy vọng của bà: "Cháu sẽ không thi lại đâu."
"Làm càn!" Trần Hướng Võ lớn tiếng quát. "Trước đây cháu nói đã bán chỗ làm ở nhà máy nông nghiệp. Ông cứ tưởng cháu tự tin lắm về kỳ thi đại học chắc chắn sẽ đỗ. Ai ngờ giờ cháu lại bảo không đỗ, thậm chí còn không muốn thi lại. Vậy sao cháu lại bán chỗ làm?!"
Đó là một công việc ổn định trong nhà máy quốc doanh! Vậy mà Trần Thần lại bán đi không chút do dự! Chuyện này thật khiến ông tức chết mất!
"Tiểu Thần, sao cháu lại hồ đồ vậy? Công việc ở nhà máy nông nghiệp tốt như thế, cháu vất vả lắm mới có được, sao lại bán đi?" Bà Lý lo lắng hỏi "Đi tìm người mua lại, nói chúng ta không bán nữa lấy lại chỗ làm!"
Trần Thần lắc đầu: "Cháu đã bán rồi, không mua lại được nữa. Với lại cháu cũng không muốn làm ở nhà máy nông nghiệp đâu."
Trần Hướng Võ giận dữ: "Vậy cháu định làm gì, cả đời làm nông chắc?!"
Giọng nói giận dữ của Trần Hướng Võ vang vọng khắp nhà. Mọi người từ các phòng khác đều chạy đến xem chuyện gì xảy ra, vì sao ông lại nổi giận như vậy.
Bác cả Trần Kiến Đảng dẫn đầu, theo sau là thím cả Vương Quý Chi, hai anh em họ Trần Thông và Trần Minh với cùng mấy đứa cháu. Hai người con dâu đang nấu bữa trưa trong bếp cũng dừng tay nhìn ra.
Trần Kiến Đảng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Trần Hướng Võ giận đến run cả tay nói: "Chính con hỏi đứa cháu ngoan của con xem nó đã làm cái gì!"
Trần Kiến Đảng quay sang hỏi Trần Thần: "Tiểu Thần, sao cháu lại chọc giận ông nội thế?"
Trần Thần tóm tắt lại sự việc khiến mọi người đều ngỡ ngàng.
Trần Hướng Võ bắt đầu trách mắng: "Mọi người nghe xem nó đã làm cái chuyện gì vậy? Đang yên đang lành lại đi bán cái công việc ở nhà máy quốc doanh! Nó muốn ta tức chết hay sao?"
Trần Kiến Đảng cũng cảm thấy mình sắp tức chết đến nơi.
Vương Quế Chi muốn bênh vực Trần Thần nhưng không tài nào tìm được lời nào để giải thích. Bà cũng giận lắm, lúc nãy nghe ở ngoài cổng bà cũng giống như ông nội, tưởng rằng Trần Thần chắc mẩm thi đậu đại học nên mới bán việc! Ai ngờ đâu không phải!
Trần Hoài Thanh và mấy đứa nhỏ không dám nói gì, hai người anh họ thì hỏi tại sao lại bán, có thể mua lại được không.
Trần Thần thấy mọi người có mặt đông đủ thì nghĩ cũng tốt đỡ phải giải thích từng người một.
Trần Thần nói: "Mọi người đã ở đây thì cháu xin phép nói rõ suy nghĩ của mình."
Trần Hướng Võ ngồi thẳng dậy nói: "Ta muốn xem hôm nay cháu nói ra được cái lý do gì."
Những người khác cũng ngồi ngay ngắn vẻ mặt chăm chú lắng nghe.
Thấy mọi người ai nấy đều sốt ruột, Trần Thần hắng giọng nói: "Cháu muốn kiếm nhiều tiền hơn, để cả nhà họ Trần mình có cuộc sống tốt hơn."
Bà Lý không hiểu nói: "Thế thì càng không nên bán công việc chứ!"
Trần Thần nói: "Bà nội, nếu cháu làm ở nhà máy nông nghiệp, mỗi tháng chỉ được có chút tiền lương chết dí, điều đó không đủ tiêu chuẩn của cháu."
Mọi người đều ngơ ngác?? Trần Thần... chê tiền lương ở nhà máy nông nghiệp ít sao?!
Trần Thần tiếp tục nói: "Mấy năm trước nhà nước đã cho phép các hộ cá nhân tồn tại. Đầu năm nay tỉnh ta cũng bắt đầu thực hiện chính sách khoán sản phẩm đến các hộ, tự chịu trách nhiệm lời lỗ. Cơm tập thể không ăn nữa, đất đai cũng được chia cho chính chúng ta. Muốn trồng gì thì trồng, muốn nuôi gì thì nuôi. Vì vậy đây chính là cơ hội của chúng ta…"
Trần Thần không nói quá chi tiết, chủ yếu là nếu giải thích cặn kẽ chính sách sẽ tiết lộ sự phát triển của xã hội sau này. Hiện tại mọi người đều đang mò mẫm nên cậu không thể nói quá chắc chắn, cũng không thể nói quá nhiều vì thời cơ chưa đến.
Tuy vậy mấy người lớn ở đây cũng hiểu đại khái, Trần Thần muốn đứng ra làm hộ cá nhân tự mình kinh doanh buôn bán!
Họ vẫn còn sợ hãi những chuyện xảy ra mấy năm trước, những tư tưởng "đầu cơ trục lợi" đã ăn sâu vào đầu nên không thể thay đổi ngay được do đó họ còn do dự.
Trần Thần bắt đầu đưa ra ví dụ, trước tiên nói về tình hình kinh doanh của các hộ gia đình ở huyện Vĩnh Hưng, có bao nhiêu người đang làm, thuộc lĩnh vực nào, sau đó kể lại những chuyện nghe được từ Đỗ Tinh Vĩ về các thành phố khác khiến mọi người kinh ngạc rồi mới kết luận:
"Vậy nên bây giờ không còn chuyện đầu cơ trục lợi nữa, nhà nước đã nới lỏng quy định, các khu vực gần thủ đô đã chứng minh điều đó, chỉ là tỉnh Phong mình ở xa thủ đô nên chậm hơn thôi. Hơn nữa nhà nước tự mình ban hành chính sách qua việc thực hành mấy năm ở các thành phố khác, nếu có chuyện gì xảy ra thì đã xảy ra từ lâu rồi, chúng ta không cần lo lắng nên cứ nắm bắt cơ hội mà làm thôi!"
Không thể không nói những lời này nghe rất hào hứng, Trần Thông và Trần Minh mắt sáng rực lên nói: "Nếu đúng như vậy, chúng ta cũng làm thôi!"
Trần Kiến Đảng và Vương Quế Chi cũng có chút động lòng, chủ yếu là những gì Trần Thần miêu tả về các thành phố khác quá hấp dẫn.
Bà Lý thì bối rối do chưa hiểu rõ vấn đề.
Cuối cùng Trần Hướng Võ vẫn là người tỉnh táo nhất, ông dội một gáo nước lạnh vào mọi người: "Chỉ toàn mơ mộng, cháu có cái gì quý giá để mang ra bán?"
Hai anh em Trần Thông: "..."
Vợ chồng Trần Kiến Đảng: "..."
Ông nội/ba, câu này hỏi đúng trọng tâm rồi.
Trần Hướng Võ hỏi Trần Thần: "Tiểu Thần, nếu cháu đã quyết định làm vậy cháu định bán cái gì?"
Trần Thần nói: "Cháu có nhiều ý tưởng nhưng có làm được hay không thì phải thử mới biết."
Dựa vào kinh nghiệm kiếp trước, chắc chắn là làm được nhưng bây giờ chưa làm mà đã thề thốt đảm bảo chắc chắn thành công thì có vẻ không đáng tin nên cứ thận trọng thì hơn.
Phải nói rằng câu trả lời của Trần Thần khiến Trần Hướng Võ yên tâm hơn, cảm thấy cháu mình cũng có chút tính toán.
Cuối cùng ông nói: "Ta sẽ suy nghĩ thêm mấy ngày, cháu cũng tranh thủ đi thử xem có làm được không, chuyện sau này tính sau."
Nghe câu này Trần Thần hiểu là ông nội không truy cứu chuyện bán việc nữa.
Trần Thần vui vẻ đáp lời.
Sau đó Trần Hướng Võ dặn dò mọi người phải biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói, mọi người vội vàng vâng dạ.
Trần Thần thực ra không quan tâm lắm nhưng hôm nay đã chọc giận ông nội một trận, lại nói nhiều như vậy, vất vả lắm mới thuyết phục được ông giờ lại chọc giận nữa thì sao?
Nên khi hai chị dâu nói cơm trưa xong rồi mời Trần Thần ở lại ăn thì cậu liền chuồn thẳng luôn.
Mục tiêu sơ bộ đã đạt được rồi phải nhanh chóng rút lui khỏi chiến trường!