Trần Bắc hấp những chiếc bánh bao thô sau đó xào rau xanh. Ban đầu cậu nhóc định làm thêm đĩa dưa leo trộn dầu ớt cay, nhưng khi thấy anh trai lấy ra tám chiếc bánh bao thịt trắng mập thì cậu nhóc liền thôi, để dành lần sau làm. Vậy là bữa trưa nay chỉ cần món mặn này là đủ rồi.

Ba món ăn được bày lên bàn trông cũng khá thịnh soạn.

Hai anh em bắt đầu nấu cơm cũng chỉ mới nửa năm nay. Trước đây khi còn ăn chung thì họ không có cơ hội trổ tài.

Sau khi bỏ bữa ăn tập thể và ra riêng thì Trần Kiến Nghiệp bận rộn với công việc đồng áng, việc nhà và nấu nướng đều dồn lên vai hai anh em. Nói chính xác hơn là Trần Bắc vì Trần Thần còn đi học ở huyện, chỉ có ngày nghỉ mới về nhà.

Trần Bắc học nấu ăn bằng cách tự mày mò và hỏi han các chị em trong nhà. Vì vậy cậu nhóc cũng học được thói quen tiết kiệm, giống như món rau xào trưa nay, nhìn qua cứ như luộc chẳng thấy chút dầu mỡ nào.

Hỏi ra mới biết Trần Bắc nói là có cho dầu.

Rõ ràng là cậu nhóc cho rất ít.

Trần Thần bất đắc dĩ nói: "Anh mua cả thùng dầu về mà, lần sau đừng tiết kiệm thế, hết thì lại mua."

Trần Bắc cũng bất lực "Anh à, tiền cả đấy."

Trần Thần: "Tiền không phải để dành, anh sẽ cố gắng kiếm tiền, sau này chắc chắn sẽ không lo ăn uống."

Nói đến đây Trần Bắc không khỏi tò mò "Anh rốt cuộc nghĩ ra cách kiếm tiền gì thế?"

Hôm Trần Thần đi đưa đồ, Trần Bắc giúp Trần Kiến Nghiệp mắc màn, tiện thể hỏi thăm xem số tiền hôm nay anh trai mua đồ ở đâu ra. Cậu nhóc rất ngạc nhiên, cảm thấy anh trai mình thật thông minh, có thể nghĩ ra cách kiếm tiền hay như vậy, chỉ tiếc là đã bán mất công việc ở nhà máy quốc doanh. Nhưng nghe ba nói hình như anh trai đã nghĩ ra cách kiếm tiền tiếp theo, cậu nhóc nóng lòng muốn biết.

Trần Bắc vừa hỏi vậy thì Trần Kiến Nghiệp cũng nhìn sang.

Trần Thần: "Không phải làm tương ớt cay sao, anh định mang đi bán."

"Thứ đó mà bán được à?" Trần Bắc không mấy tin tưởng "Nhà ai mà chẳng có ớt cay."

Trần Thần bình thản: "Ở huyện người ta có không?"

Trần Bắc không rõ: "Chắc là có?"

"Nhiều người không có." Trần Thần nói: "Ở huyện không giống trong làng mình, trong làng nhà nào cũng có đất để trồng, còn công nhân nhà máy ở huyện thì không có đất, họ phải mua tất cả đồ ăn. Mà tỉnh Phong mình đa số mọi người đều ăn ớt cay, nên bán ớt cay chắc chắn có người mua. Hơn nữa tương ớt cay khác với ớt tươi."

Trần Bắc nghe vậy liền sáng mắt "Vậy thì không chỉ ớt cay bán được, mấy thứ khác cũng bán được nhỉ? Bữa cơm của họ đâu chỉ có mỗi bát ớt cay!"

Trần Thần nhìn cậu nhóc với ánh mắt khen ngợi.

Hai anh em bàn bạc sôi nổi, Trần Kiến Nghiệp đứng bên cạnh nghe cũng thấy hào hứng. Nhưng tính ông vốn thật thà lại lo lắng chuyện đầu cơ trục lợi, hỏi ra thì Trần Thần kể lại những lời đã nói với Trần Hướng Võ và mọi người, cộng thêm hai anh em khuyên nhủ. Người đàn ông hiền lành này cũng ủng hộ sự nghiệp của con trai.

Trần Bắc còn đề nghị dưa leo trong vườn vẫn còn ra quả có thể hái mang đi bán.

Nhưng Trần Thần gạt suy nghĩ đó đi.

"Hai ngày nữa là dì Lưu về nhà chồng, lúc đó hai nhà mình phải ngồi ăn chung bữa cơm, các cô cũng về, chắc chắn phải làm năm sáu mâm. Đây là chuyện lớn của nhà mình, đồ ăn phải tự mình chuẩn bị."

Trần Bắc tiếc nuối: "Phải rồi, em nhất thời kích động nên quên mất."

"Lần sau suy nghĩ kỹ hơn."

Trần Kiến Nghiệp nghe hai con trai bàn chuyện cưới vợ của mình mà không hề e dè, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Ông nghĩ hai con trai của mình đều là những đứa con tốt.

Ăn trưa xong thì Trần Bắc rửa bát còn Trần Thần đi cất đồ mua về.

Đường, muối và kẹo được cất vào tủ, ai cần thì đến lấy. Mận Đỗ Tinh Vĩ tặng cũng được cất vào tủ. Chiếc màn giường đã được mắc quanh giường của hai anh em, chiếc giường còn lại vẫn để nguyên, đôi giày xăng đan nam cũng vậy.

Trần Thần mở tờ báo đựng tiền lấy ra 300 tệ, số còn lại cất vào chiếc hộp nhỏ có khóa ở đầu giường.

Chiếc hộp có khóa nhưng không có ổ khóa, Trần Thần định mua hai chiếc khóa về.

Luôn cảnh giác với người khác là điều tốt, có ổ khóa vẫn yên tâm hơn.

Ngoài sân Trần Kiến Nghiệp đang chọn thùng nước để đi gánh nước thì Trần Thần gọi ông lại "Ba ơi, con có chuyện muốn nói."

Trần Kiến Nghiệp nhìn sang: "Chuyện gì?"

Trần Thần thấy ông vẫn chưa đặt thùng nước xuống liền nói: "Nhân lúc mọi người đều ở nhà, chúng ta cùng nhau mắc màn cho phòng của ba."

Nhà họ Trần nghèo, sau khi ra riêng không có tiền mua màn nên buổi tối bị muỗi đốt cũng chỉ biết chịu.

Trần Kiến Nghiệp: "Con cứ giữ lấy, phòng ba không cần mắc." Ông đã quen sống cảnh chân đất, da dày thịt béo cần gì màn.

"Phòng chúng con đều có rồi, giữ lại làm gì."

"Nhưng mà..."

Trần Bắc trong bếp nghe thấy tiếng động liền lên tiếng kêu vọng ra ngoài "Ba ơi, ba mau đặt thùng nước xuống đi, anh cao hơn con, có anh ấy giúp chắc chắn sẽ nhanh hơn con."

Trần Kiến Nghiệp quen để dành đồ tốt cho hai con trai, thấy cả hai đều khuyên ông cũng không từ chối nữa, đặt thùng nước xuống và vào nhà.

Vào nhà rồi Trần Thần chủ động lấy 300 tệ đưa cho Trần Kiến Nghiệp "Ba ơi, con bán công việc được 800 tệ, con giữ lại 500, chủ yếu là sau này con định bán tương ớt cay, cần mua dầu muối gia vị các thứ."

Trần Kiến Nghiệp giật mình trước đống tiền con trai đưa liền vội vàng đẩy ra "Con cần tiền thì cứ giữ lấy mà dùng đừng đưa cho ba, đây đều là tiền con tự kiếm."

Trần Thần nhét tiền vào tay ông "Con có 500 tệ là đủ rồi, số tiền này con cho ba."

Nói cho cùng thì số tiền này là do nguyên chủ tự kiếm được, theo lý thì giờ cậu chiếm thân xác người ta nên đưa hết tiền bán công việc cho ba cũng không quá đáng. Nhưng hiện tại cậu thực sự cần số vốn này và cũng muốn cải thiện cuộc sống gia đình nên chỉ có thể mượn tạm sau này trả lại.

Trần Kiến Nghiệp muốn nhét tiền trả lại "Nhiều quá, con tự giữ lấy."

300 tệ lận đó, cả đời này ông chưa từng thấy nhiều tiền như vậy!

"Nhiều gì đâu ạ." Trần Thần không nhận "Sau này con còn dùng ớt cay trong nhà, đó đều là công sức ba vất vả trồng, coi như con mua ớt cay của ba."

Trần Kiến Nghiệp ấp úng "Mấy quả ớt đó đâu có đáng giá nhiều như vậy."

"Ớt tươi ở huyện còn bán 2 hào 1 cân (500g), ớt nhà mình ngon hơn nên chắc chắn phải đắt hơn." Trần Thần không thích kiểu đẩy qua đẩy lại này "Thôi ba đừng từ chối nữa, mau cất đi đợi mắc màn xong ba còn phải đi mua thêm cái giường nữa, không thì lúc dì Lưu về thêm cả Chu Bình An nữa, ba người bọn con ngủ chung một giường sẽ không đủ chỗ."

Trong làng có người làm nghề mộc, tay nghề cũng khá tốt, giường tủ bàn ghế các thứ cần thiết cho việc cưới hỏi trong làng đều đặt làm ở đó.

Trước đây còn cấm đầu cơ trục lợi, người ta thường dùng gạo, trứng gà, đường các thứ để trao đổi, coi như thăm người thân tặng quà như vậy sẽ không vi phạm quy định.

Nhưng bản chất vẫn là dùng tay nghề để buôn bán.

Người ta làm nghề này lâu năm, lại là đồ dùng thiết yếu chắc chắn có hàng sẵn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play