Như đã nói từ trước, hôm nay Trần Thần đến huyện là để xem kết quả tuyển dụng của nhà máy nông nghiệp và đúng như trong tiểu thuyết cậu đã trúng tuyển.
Người phụ trách thông báo tuyển dụng nói với cậu rằng, ba ngày sau phải hoàn tất thủ tục để vào nhà máy làm việc nếu không sẽ coi như tự ý bỏ việc.
Trần Thần ghi nhớ điều này.
Sau đó cậu bắt đầu tìm kiếm mục tiêu trong đám đông, những người cũng đến xem kết quả trúng tuyển. Ban đầu còn do dự nhưng giờ cậu đã quyết định, cậu sẽ không vào xưởng làm việc.
Vì vậy việc cần làm bây giờ là bán lại suất làm việc này.
Vào những năm 70-80, các vị trí công việc trong nhà máy quốc doanh đều rất hạn chế, người này truyền cho người kia, đặc biệt là ở huyện Vĩnh Hưng, nơi làn gió đổi mới vừa mới thổi qua, tư tưởng công nhân là trên hết đã ăn sâu vào tâm trí mọi người, không thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Phong trào nghỉ việc rất đáng sợ, nhưng nhà máy nông nghiệp nơi nam nữ chính làm việc cuối cùng vẫn vượt qua được khó khăn dưới sự dẫn dắt của họ. Vì vậy Trần Thần bán lại công việc cho người khác mà không hề cảm thấy cắn rứt lương tâm, cậu không hề lừa gạt ai.
Công việc có thể truyền lại cho người khác, vậy thì đương nhiên cũng có thể bán.
Xung quanh đã có người hỏi han.
Hỏi một cách công khai.
Trần Thần quan sát một chút những người đó đa phần ăn mặc khá chỉnh tề, có lẽ là vợ chồng công nhân hoặc những gia đình có nhiều người làm công việc nhà nước. Vào thời kỳ trước kế hoạch hóa gia đình, mọi người quan niệm nhiều con nhiều phúc nên thường sinh nhiều con, vì vậy công việc mà họ đang có không đủ cho tất cả mọi người, do đó họ cần tự tìm hoặc mua thêm. Những gia đình này là những người được hưởng lợi trực tiếp từ các nhà máy quốc doanh, họ coi trọng bát sắt này, đồng thời cũng có điều kiện kinh tế có thể chi tiền để mua công việc.
Trần Thần nghe ngóng một lúc, trong lòng đã nắm được mức giá mà họ có thể trả.
Cậu không chủ động ra giá nhưng cũng không rời đi, cứ đứng yên một chỗ thu hút sự chú ý của mọi người.
Có người đang muốn mua công việc đánh giá Trần Thần vài lượt, cuối cùng cũng có người tiến đến bắt chuyện “Chào cậu, cậu vừa mới vào nhà máy nông nghiệp à?”
Trần Thần gật đầu “Đúng vậy.”
Tiền Hữu có chút không chắc chắn về ý định của Trần Thần nhưng thời gian chỉ có ba ngày, trong ba ngày này còn phải đi lại giữa các mối quan hệ nên không có nhiều thời gian vòng vo nên ông nói thẳng “Vậy cậu có bán lại công việc này không?”
Trần Thần giả vờ ngơ ngác "Bán công việc?"
"Đúng vậy." Tiền Hữu nói "Nếu cậu muốn bán, tôi có thể trả cho cậu mức giá này."
Ông giơ năm ngón tay.
Trần Thần hỏi: “5000?”
Khóe miệng Tiền Hữu giật giật, suýt nữa thì buột miệng nói cậu đang nằm mơ giữa ban ngày.
"Cậu nói đùa à?" Tiền Hữu hạ giọng “5000 tôi phải nhịn ăn nhịn uống mười năm mới tiết kiệm được, có số tiền đó tôi thà ở nhà chơi còn hơn mua công việc của cậu.”
Trần Thần cười: “Công việc này có thể truyền lại cho con cháu hoặc người thân.”
Tiền Hữu cũng cười “Bây giờ kế hoạch hóa gia đình rồi, nhà nào còn sinh nhiều như trước nữa? Với lại tôi cũng nói thật, nhà tôi có cả vợ chồng làm công nhân, sau này công việc của cháu chắt chúng tôi đã có sẵn rồi.”
Ý là chỉ có con cái của họ là chưa có việc làm thôi.
Trần Thần hiểu ý hỏi: “Vậy ông thành tâm muốn trả bao nhiêu?”
Tiền Hữu tỏ vẻ không tin “Cậu suy nghĩ cho kỹ đấy, tôi trả giá không hề thấp đâu.”
Trần Thần không hề dao động “Nếu nhà ông có cả vợ chồng làm công nhân, chắc hẳn cũng biết lương của các nhà máy ở thành phố đang tăng lên. Ở huyện mình có mấy ai mua đồ của nhà máy nông nghiệp đâu? Sau này phúc lợi chắc chắn sẽ tốt hơn, dầu, gạo, muối, đường, nồi niêu xoong chảo mà ra ngoài mua thì tốn cả đống tiền và các loại tem phiếu nữa, huống chi sau này lương chắc chắn sẽ tăng. Nếu tôi bán rẻ cho ông như vậy, thà tôi không bán còn hơn.”
Tiền Hữu nghĩ thầm nếu không phải vì ở đây ông có thể dùng tiền mua công việc, ông đã chẳng thèm mua. Ông liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: “Vậy cậu muốn bao nhiêu?”
Trần Thần giơ ngón tay.
Tiền Hữu nhíu mày “Đắt quá, tôi thêm cho cậu 100 nữa, như vậy được chưa?”
Trần Thần lắc đầu “Không bán.”
Tiền Hữu nghiến răng: “650! Cũng không ít đâu.”
Trần Thần giả vờ suy nghĩ rồi thở dài: “Thôi được rồi, ông đừng 650 nữa, tôi cũng đừng 1000. Vậy thì 888, chúng ta cùng phát tài lấy lộc được không?”
Tiền Hữu nghe vậy thì đau lòng, muốn mặc cả thêm nhưng dù ông nói thế nào thì Trần Thần cũng không hề dao động, nhất quyết giữ mức giá đó, nếu không thì bán cho người khác hoặc nói là muốn tự mình đi làm.
Tiền Hữu không còn cách nào khác, chủ yếu là thời buổi này kiếm được một công việc không hề dễ dàng, đặc biệt là công việc tốt trong nhà máy quốc doanh càng khó khăn hơn. Người vào làm đa phần là truyền lại cho con cháu hoặc người thân quen, người chịu bán lại công việc gần như không có. Với lại con số "888" cũng khiến ông động lòng, tuy nói mê tín dị đoan là không tốt nhưng ai mà không thích những lời chúc may mắn chứ?
Cuối cùng ông vẫn quyết định mua.
Khi hai người đi làm thủ tục, Tiền Hữu còn cảm thán “Cậu nhóc này giỏi thật đấy.”
Không giảm giá một xu nào, cậu đúng là ép giá đến cùng. Nếu không phải con trai ông thi trượt, lần sau tuyển người không biết đến bao giờ thì ông đã không bỏ ra số tiền này.
Trần Thần cầm tiền trong tay rất vui nên chân thành nói: “Chúc con trai ông tiền đồ rộng mở.”
Qua cuộc trò chuyện, Trần Thần biết Tiền Hữu mua công việc này cho con trai mình.
Ai cũng thích nghe lời hay ý đẹp, Tiền Hữu cười nói: “Cảm ơn cậu đã nói lời tốt đẹp.”
Sau khi ký thủ tục xong ở nhà máy nông nghiệp, các thủ tục nhập chức tiếp theo là việc riêng của nhà Tiền Hữu, không còn liên quan gì đến Trần Thần nữa.
Cậu nhét số tiền lớn vào người, lấy 88 để riêng, số còn lại bỏ vào túi, bên ngoài bọc thêm một lớp báo, đó là tờ báo cậu vừa xin ở ngân hàng rồi nhét vào túi vải nhỏ, trông như túi đựng đồ lặt vặt, bình thường không ai nghĩ bên trong đựng 800 tệ cả.
Có tiền rồi thì đương nhiên phải đi bách hóa tổng hợp mua sắm, dù sao trong nhà cũng thiếu thốn đủ thứ.
Bách hóa tổng hợp có rất nhiều mặt hàng phong phú, thùng dầu, bao gạo, hũ tương, các loại đường, trái cây, bánh kẹo, quần áo may sẵn, các loại vải vóc và cả những món đồ xa xỉ như xe đạp, máy may, đồng hồ, đây là tam đại kiện của hôn nhân, nhà nào sắm đủ thì rất có mặt mũi.
Mua đồ ở bách hóa tổng hợp cần có tem phiếu, mua vải cần tem vải, mua đường cần tem đường, mua gì cần tem đó nhưng Trần Thần không có cái nào cả.
Mà cũng không cần lo lắng, bách hóa tổng hợp có dịch vụ đổi tem phiếu, chỉ là giá cả đắt hơn một chút.
Tuy nhiên khi Trần Thần đi một vòng và thấy mấy cái bánh nhỏ chỉ có 2 tệ 1 cân (500gram), cậu cảm thấy số tiền này rất đáng giá.
Dựa vào sự quen thuộc của nguyên chủ với huyện thì Trần Thần đổi tem dầu, tem gạo, tem muối, tem đường, tem vải, sau đó mua 1 thùng dầu hạt cải năm lít, 1 bao gạo 20 cân (10kg), 4 gói muối, 5 cân (2.5 kg) đường trắng, 5kg kẹo, hai tấm ga trải giường, một đôi dép xăng đan nam, tổng cộng hết 42 tệ.
Đừng nghĩ 42 tệ là ít, bởi lương tháng của công nhân bình thường ở nhà máy nông nghiệp chỉ khoảng 40 tệ.
So sánh như vậy Trần Thần thấy số tiền mình vừa tiêu quả là đắt đỏ.
Xách theo đống đồ vừa mua, Trần Thần lần theo trí nhớ đến khu bán thịt. Trước khi kinh tế tư nhân được cho phép, muốn mua thịt phải đến xưởng chế biến thịt. Nhưng giờ ở huyện Vĩnh Hưng đã có các sạp thịt tư nhân, không biết từ đâu mọc lên nữa.
Sạp thịt đông khách, khi Trần Thần đến thì thịt ngon gần như đã bán hết.
Cậu chỉ còn cách chọn mua một miếng thịt ba chỉ hơi nạc. Cân lên được hơn 5 cân, chủ sạp cắt thêm một ít cho đủ 6 cân (3kg), tổng cộng hết 9 tệ.
Trần Thần định ghé qua cửa hàng vải tư nhân mua thêm ít vải nhưng tay đã xách quá nhiều đồ, hơn nữa trời càng lúc càng nóng, do đó phải nhanh chóng về nhà kẻo thịt hỏng.
Trần Thần đành từ bỏ ý định, rồi đi bộ ra trạm xe buýt. Trên đường cậu thấy có người bán bánh bao. Bánh bao thời này làm rất chất lượng, vỏ mỏng nhân đầy đặn và trắng trẻo, đều làm từ bột mì ngon. Bánh bao chay 8 hào một cái, bánh bao thịt tính thêm 1 hào 5 xu nữa. Trần Thần mua 22 cái bánh bao thịt, trong đó có hai cái gói riêng.
Cậu ra khỏi nhà từ sáng sớm nên chưa ăn gì, lúc này ngửi thấy mùi bánh bao thơm lừng thì bụng đã réo ầm ĩ.