Đỗ Tinh Vĩ quả không hổ là người từng lăn lộn bên ngoài, hắn thật sự biết rất nhiều thứ.
Trần Thần tuy cũng biết chút ít về giai đoạn lịch sử này và cũng mường tượng được tình hình qua nguyên tác tiểu thuyết nhưng khi nghe Đỗ Tinh Vĩ kể, cậu vẫn thu hoạch được nhiều thông tin chi tiết hơn. Đặc biệt khi so sánh với ký ức của nguyên chủ, cậu càng thấy cuộc sống bên ngoài thú vị hơn nhiều.
Nền kinh tế đang phát triển nhanh chóng, Trần Thần không hiểu vì sao Đỗ Tinh Vĩ lại trở về làng.
Nhưng cậu ngại hỏi.
Tuy nhiên cuộc trò chuyện này đã giúp hai người xích lại gần nhau hơn. Ví dụ khi xe buýt đến, Đỗ Tinh Vĩ lên trước và giữ chỗ cho cậu.
Chiếc xe buýt xóc nảy lăn bánh.
Lúc này thời tiết khá mát mẻ và xe cũng vắng khách nên không còn cái mùi xăng dầu và mồ hôi khó chịu như lần trước.
Trần Thần thầm nghĩ lần này chắc sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Nhưng cậu đã mừng hơi sớm.
Mùi mồ hôi đã biến mất nhưng phía trước có một bà cô mang theo một lồng gà và mặc dù bà ấy đã cẩn thận để phân gà không vương vãi ra xe nhưng mùi hôi thối thì không thể nào tránh khỏi. Một vài hành khách đã bắt đầu càu nhàu nhưng không ai làm gì quá đáng.
Trần Thần đáng thương vốn đã khó chịu vì đường xá gập ghềnh, giờ lại bị cái mùi phân gà nồng nặc tấn công, cậu cảm thấy không ổn chút nào.
Mặt cậu trắng bệch, cố gắng chịu đựng một lúc nhưng không được. Trần Thần vội vàng bịt miệng và mũi, suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo.
Đi xe buýt thật là một cực hình!
Trong lúc Trần Thần đang cố gắng nín thở, người bên cạnh đột nhiên đứng dậy. Cơn buồn nôn khiến nước mắt cậu chảy dài, Trần Thần không dám bỏ tay ra khỏi miệng và cũng không dám mở lời vì sợ rằng vừa mở miệng là nôn ngay. Cậu chỉ có thể chớp đôi mắt ướt át, nhìn người kia hỏi chuyện gì vậy, chưa đến nơi mà?
Đỗ Tinh Vĩ nhìn xuống Trần Thần đang khó chịu nói: "Chúng ta đổi chỗ."
Trần Thần vì quá khó chịu nên đầu óc không được nhanh nhạy như bình thường, cậu không hiểu ý hắn.
Đỗ Tinh Vĩ không nói gì thêm, hắn nhanh chóng bước ra ngoài.
Trần Thần đang ngồi dạng hai chân vì xe chật chội, Đỗ Tinh Vĩ phải luồn một chân vào giữa hai chân cậu rồi mới dùng lực bước chân kia ra ngoài.
Khi Đỗ Tinh Vĩ luồn chân vào, Trần Thần mới nhận ra hắn muốn ra ngoài nên mình phải nhường chỗ. Cậu vội vàng co chân về phía lối đi nhưng lại chạm vào chân Đỗ Tinh Vĩ. Quần áo cậu mặc khá mỏng nên cảm giác ấm áp từ chân hắn truyền đến rất rõ ràng. Có lẽ vì vừa làm một chuyện ngốc nghếch nên mặt Trần Thần hơi nóng lên.
Nhưng chân Đỗ Tinh Vĩ có cảm giác gì mà hắn còn nói: "Cậu đừng nhúc nhích, tôi cứ thế bước ra ngoài."
Trần Thần đành phải ngồi im.
Khi Đỗ Tinh Vĩ bước ra ngoài, Trần Thần hơi xấu hổ nên cậu nhanh chóng dịch sang một bên.
Gió núi buổi sáng mát rượi thổi qua, Trần Thần bỏ tay ra khỏi miệng và mũi, hít thở bầu không khí trong lành, cái mùi hôi thối kia mới tan biến khiến đầu óc cậu cũng tỉnh táo hơn.
Nhớ lại chuyện ngốc nghếch vừa làm, cậu thầm chửi mình một tiếng cảm thấy mình thật là ngốc nghếch.
Chiếc xe tiếp tục lắc lư.
Trần Thần nghiêng đầu, thấy Đỗ Tinh Vĩ đang nhắm mắt ngủ gà ngủ gật.
Vì ngồi cạnh nhau nên vết sẹo trên khóe mắt Đỗ Tinh Vĩ càng rõ ràng hơn.
Thật ra nó không hề xấu xí mà ngược lại nó càng tôn lên vẻ lạnh lùng và góc cạnh nam tính của hắn. Chưa kể dáng người hắn rất đẹp, vai rộng eo thon chân dài rất đàn ông.
Ít nhất Trần Thần thấy rất thích, hoàn toàn đúng gu của cậu.
Suy nghĩ lan man của Trần Thần nhanh chóng bị một cú xóc nảy mạnh mẽ kéo về thực tại. Cậu không ngần ngại hỏi: "Đỗ Tinh Vĩ, cậu có muốn dựa vào đây một chút không?"
Đỗ Tinh Vĩ mở mắt ra.
Trần Thần nói: "Gió không thổi đến bên kia được, bên này còn trống nên tôi có thể dịch vào trong một chút, cậu có muốn dựa vào đây cho mát không?"
Đỗ Tinh Vĩ từ chối: "Không cần."
Trần Thần cảm thấy Đỗ Tinh Vĩ thật là dũng cảm "Vậy lát nữa nếu cậu thấy khó chịu thì nói với tôi, chúng ta đổi chỗ."
Đỗ Tinh Vĩ tùy ý ừ một tiếng.
Mặc dù cái mùi khó chịu đã bị gió thổi tan nhưng ngồi trên chiếc xe này vẫn không dễ chịu chút nào. Trần Thần vốn không say xe nhưng chiếc xe xóc nảy đến mức người không say xe cũng phải say.
Ban đầu Trần Thần còn có sức để ý đến Đỗ Tinh Vĩ bên cạnh, sợ hắn khó chịu mà ngại nói nên cậu chỉ có thể tự mình quan sát để chủ động lên tiếng. Nhưng sau đó cậu thực sự không còn sức lực đâu mà lo nữa, cậu cảm thấy ruột gan phèo phổi của mình đang lộn tùng phèo, sắp sửa bay ra khỏi người đến nơi.
Trần Thần gục đầu vào ghế, khó chịu đến mức muốn nhảy xuống xe.
Cuối cùng cũng đến nơi nhưng Trần Thần vẫn phải được Đỗ Tinh Vĩ đỡ xuống, mặt cậu trắng bệch như tờ giấy, ngồi xổm trên mặt đất hồi lâu không đứng dậy nổi.
Đột nhiên một quả mận được đưa đến trước mặt cậu.
Trần Thần ngẩng đầu thấy Đỗ Tinh Vĩ đang cầm một túi mận nhỏ đứng bên cạnh. Ánh nắng sớm mai rọi xuống, phủ lên người hắn một lớp ánh sáng vàng óng.
Ngay cả giọng nói trầm thấp của hắn cũng như tiếng trời "Say xe ăn chút chua ngọt thì sẽ dễ chịu hơn."
Trần Thần có chút ngơ ngác nhận lấy quả mận.
Quả mận rất sạch sẽ, còn có mùi thơm mát của trái cây. Trần Thần cắn một miếng vị chua ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, xua tan cơn buồn nôn khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Trần Thần nhanh chóng ăn hết một quả mận, Đỗ Tinh Vĩ lại đưa cho cậu mấy quả nữa và cậu lại ăn hết.
Ăn xong Trần Thần cảm thấy khỏe hơn nhiều, cậu lẩm bẩm "Xem ra lần sau đi xe mình phải mang theo ít trái cây, nếu không khó chịu quá.'
Đỗ Tinh Vĩ đưa luôn túi mận nhỏ cho cậu.
Trần Thần: ???
Đỗ Tinh Vĩ: “Cầm lấy mà ăn.”
Trần Thần hiểu ra, cậu dở khóc dở cười "Tôi chỉ nói đùa thôi, không có ý đòi cậu đâu, cậu đừng hiểu lầm."
"Không hiểu lầm." Đỗ Tinh Vĩ nói "Tôi có chút việc phải làm, mang theo nó khá bất tiện."
Trần Thần không tin, cậu định từ chối nhưng thấy Đỗ Tinh Vĩ cúi đầu xem đồng hồ, cậu nuốt lại lời vừa nãy rồi cuối cùng nói "Cậu đang vội à?"
"Có hẹn với người ta." Đỗ Tinh Vĩ nói.
“Không nhiều đâu, cậu cầm lấy ăn đi.”
Người ta đang vội, từ chối nữa thì không hay nên Trần Thần đành nhận lấy túi mận “Cảm ơn.”
Đỗ Tinh Vĩ nói một câu không cần khách khí rồi bước đi, bước chân hắn rất nhanh xem ra là thật sự đang vội.
Trần Thần nhìn theo bóng lưng Đỗ Tinh Vĩ.
Trong huyện không ít người, trên đường phố người qua lại tấp nập. Họ mặc quần áo chủ yếu là màu xám, xanh lá cây và xanh lam nhưng cũng có những màu sắc khác. Màu trắng chiếm đa số, màu đen cũng không ít, còn có những màu sắc tươi sáng như hồng, tím, vàng,... Nhìn cách ăn mặc có lẽ là những gia đình có điều kiện khá giả.
Có người còn đi xe đạp, đó là một tài sản lớn. Xe hơi không thấy, có lẽ điều kiện trong huyện chưa đến mức đó. Nhưng Đỗ Tinh Vĩ nói ở thành phố khác có xe hơi chỉ là giá rất đắt.
Có cả những quầy hàng nhỏ, chủ yếu bán trứng gà, bún, cơm cùng với những chiếc bánh bao trắng mịn và bánh bao thịt thơm lừng, mùi hương lan tỏa khắp nơi.
Bên cạnh đó có một ông lão đang bán mận trên chiếc xe đẩy. Những quả mận xanh mướt, căng mọng trông thật hấp dẫn.
Chúng giống hệt những quả mận trong túi nhỏ mà cậu đang cầm trên tay.