Lại là những cánh hoa bách hợp trắng muốt, và xung quanh là một trận mưa hoa trắng xóa nhưng không có mùi hương nồng nặc. Phương Trầm đang đi về phía trước, bản thân cậu cũng chẳng biết là mình muốn đi đâu.
Không có âm thanh, không có mùi hương, mà cánh hoa rơi trên người cậu cũng không có cảm giác chân thực gì cả. Bỗng dưng, những cánh hoa trắng rơi trên mặt đất thấm máu, càng ngày càng nhiều máu. Phương Trầm mờ mịt ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy cặp vợ chồng kia. Họ nằm giữa đường, người phụ nữ vẫn đang há miệng không ngừng co giật, càng nhiều máu trào ra từ miệng…
Tai Phương Trầm trong nháy mắt bị lấp đầy bởi những âm thanh ồn ào. Người đi lại và xe cộ di chuyển, tất cả đều ăn ý vòng qua cặp vợ chồng kia. Thậm chí, mắt bọn họ không hề liếc ngang liếc dọc, cứ đi về phía mục tiêu của mình.
Ở bên đường, một đôi tình nhân vẫn đang thảo luận xem nên đến nhà hàng nào ăn cơm, một bà lão dắt cháu trai nhỏ đi dạo... xung quanh náo nhiệt vô cùng. Mà cặp vợ chồng kia cứ nằm ở đó, đau đớn giãy giụa cho đến chết.
Phương Trầm đáng lẽ phải cảm thấy sợ hãi, nhưng cậu đứng ở đó không nhúc nhích, dường như máu trong cơ thể cũng lạnh lẽo theo. Cậu mơ hồ nghe thấy một tiếng thở dài, nhìn thấy mình trong mơ cúi đầu xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
…
Phương Trầm tỉnh dậy từ rất sớm, tối qua cậu căn bản không hề mở cửa sổ, rèm cửa được kéo kín, căn phòng nóng bức ngột ngạt.
Mà trạng thái tinh thần của cậu rất không tốt. Cậu thật sự nên đi tìm bác sĩ khám xem sao, nhưng có lẽ... cậu xoay người, khẽ thở ra một hơi. Không phải cậu điên rồi, mà là khu chung cư này có vấn đề?
Lật danh bạ trống không ra, Phương Trầm hơi dùng sức ấn vào màn hình, ngón tay cái dần trở nên trắng bệch. Sau đó cậu cuộn tròn người lại, vùi đầu vào giữa hai cánh tay. Cậu thà rằng mình điên còn hơn.
Phương Trầm dậy sớm hơn bình thường một chút, ra khỏi nhà rất tự nhiên bước vào cầu thang, đi xuống được vài bậc mới nhớ ra mình lại không đi thang máy. Đi xuống tầng hai cậu nghe thấy tiếng mèo kêu, ngẩng đầu nhìn lên, mơ hồ nhìn thấy một nhúm lông xù, trong lòng không hiểu sao lại nảy lên một dự cảm bất an.
Cậu đến bệnh viện, lấy số, đợi khám bệnh thì lại gặp Tạ Dĩnh sống ở tầng trên cậu.
Tạ Dĩnh mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, trang điểm xinh đẹp, miệng nhai kẹo cao su, nhìn thấy Phương Trầm còn vẫy tay.
"... Thật trùng hợp." Phương Trầm nửa ngày mới thốt ra được ba chữ.
Tạ Dĩnh nhướng một bên lông mày, nghiêng đầu đánh giá cậu: "Đúng là trùng hợp. Cậu cũng có vấn đề về tinh thần à?"
Phương Trầm im lặng không nói: "..."
Tạ Dĩnh vỗ một tay lên vai cậu: "Sao cậu lại rụt rè thế?"
Phương Trầm có một giây ngây người.
Đã gọi đến số của cậu, Tạ Dĩnh còn nhắc nhở cậu: "Gọi cậu kìa, mau đi đi."
Từ bệnh viện đi ra, Phương Trầm không hề cảm thấy nhẹ nhõm. Cậu đã điền một bản câu hỏi rất dài, nói rất nhiều với bác sĩ, nhưng cuối cùng bác sĩ chỉ bảo cậu chú ý đến giấc ngủ nhiều hơn.
Thật sự là vậy sao?
Cậu đã không nhớ rõ những câu hỏi mà bác sĩ đưa ra, chỉ nhớ ánh mắt và giọng nói có phần lạnh lùng của bác sĩ, sau đó lại nghĩ đến người đàn ông toàn thân thối rữa trong giấc mơ, trong dạ dày cuộn lên một trận.
Buổi trưa trở về khu chung cư, dưới lầu vẫn không có một bóng người, Phương Trầm chưa bao giờ khao khát được gặp bà Ngô đến thế, để cậu biết rằng những điều đó đều là ảo giác, đều là giả…
Trong hành lang vang lên tiếng chuông "leng keng", Phương Trầm quay đầu lại, nhìn thấy trên bậc thang có một con mèo đen trắng, xung quanh mắt trái của nó toàn là màu đen, xung quanh mắt phải một nửa đen một nửa trắng. Nó dường như không sợ người, nhìn thẳng vào Phương Trầm, sau đó giơ móng vuốt lên bắt đầu rửa mặt.
"Mày... bị lạc à?" Hành lang trống trải, nói chuyện cũng có tiếng vọng lại. Phương Trầm nghĩ đến anh Hứa ở tầng hai có nuôi thú cưng, bèn nhích chân một chút.
Con mèo nhạy cảm ngẩng đầu lên, quay người chạy lên lầu.
Mà Phương Trầm có chút không yên tâm, đi qua nhìn lên cầu thang, con mèo đã chạy mất hút. Có lẽ là chạy về nhà rồi.
Cậu vừa quay đầu lại, phía sau đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ mặc váy trắng, là Phạm Oánh Oánh.
Cô hỏi: "Anh đang làm gì thế?"
"Vừa rồi có một con mèo, có lẽ là của nhà trên lầu."
"Mèo?"
"Đúng vậy." Phương Trầm khựng lại: "Cô không biết sao? Tầng trên có nuôi thú cưng ấy."
Phạm Oánh Oánh lắc đầu.
"Vậy có lẽ... chỉ nuôi mèo thôi, không cần phải dắt ra ngoài đi dạo." Phương Trầm do dự nói.
Buổi tối, dưới lầu vẫn không có người, Phương Trầm có chút không giữ được bình tĩnh, tâm trạng bồn chồn. Vừa hay cậu gặp một bà thím thường xuyên tán gẫu cùng bà Ngô, không nhịn được hỏi: "Dì ơi, hôm nay dì có nhìn thấy dì Ngô không ạ?"
Bà thím kia dừng lại: "Cậu nói ai cơ?"
"Là người sống ở tầng một ấy ạ, hôm kia còn nói chuyện với dì." Phương Trầm không hiểu sao lại thấy hoảng hốt.
Bà thím vừa nhớ lại vừa nhíu mày: "Là người sống ở căn số ba à?"
Thực hiện: Clitus x T Y T
"Không phải... là tòa nhà của chúng ta, căn số một." Cậu dần cảm thấy khó thở.
"Vậy thì không quen rồi. Cậu nhớ nhầm rồi?" Bà thím nhìn về phía tòa nhà của họ: "Tầng một có người ở sao? Tôi nhớ không phải chỉ có một cô gái nhỏ sống ở đó thôi sao?"
Đến mức này, Phương Trầm không kiềm chế được bản thân nữa, lại hỏi thêm mấy người quen mặt. Nhưng câu trả lời của họ vẫn giống vậy. Tất cả đều không nhớ ở tòa nhà số một có một cặp vợ chồng trung niên.
Là vấn đề của bản thân cậu sao?
Tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày nay đều là do cậu tưởng tượng ra. Cặp vợ chồng kia cũng là ảo giác của cậu?! Trời còn sáng trưng, nhưng người Phương Trầm đã ướt đẫm mồ hôi, thậm chí đầu ngón tay còn rất lạnh. Cậu ngồi xổm xuống không ngừng nôn khan, nôn ra một ít nước chua đắng. ( app truyện TᎽT )
Có người đưa cho cậu một tờ giấy ăn, cậu nhận lấy nói cảm ơn. Khi ngẩng đầu lên, cậu phát hiện đó là cô gái trong cặp tình nhân ở tầng ba, Vương Huệ Văn, trong tay cô còn xách một túi táo: "Cậu không sao chứ, bị say nắng à?"
"Có chút không khỏe." Mặt mũi Phương Trầm trắng bệch, trong mắt ánh lên một tầng nước.
Vương Huệ Văn nhìn cậu mấy lần, đưa cho cậu một quả táo: "Ăn một quả táo cho đỡ nhé?"
"Không cần đâu, cảm ơn cô."
Phương Trầm mơ mơ màng màng, lúc đó Phạm Oánh Oánh đứng ở cửa nhà mình dường như cũng đang có tâm sự. Cô ấy nhìn thấy cậu và Vương Huệ Văn cùng đi vào nhưng lại không chào hỏi, chỉ dựa vào cửa nhìn.
Mà Vương Huệ Văn bị ánh mắt kia nhìn đến phát run. Cô quay đầu lại phát hiện Phương Trầm đang cúi đầu không biết đang nghĩ gì. Nhìn góc nghiêng của cậu như vậy, càng có thể thấy rõ hàng mi dài và quầng thâm mắt rõ ràng.
Cô có ấn tượng với Phương Trầm là vào một buổi chiều nọ, khi ấy cô và Trương Thụy đang dựa vào khung cửa hôn nhau, còn Phương Trầm đương từ trên lầu đi xuống. Trong lòng cô có một thoáng kỳ quái, đương nhiên không thể nào là rung động, cô còn chưa muốn "lái máy bay" đâu. Chỉ là cảm giác kỳ quái trước vẻ ngoài rất ưa nhìn của Phương Trầm. Tại sao trước đây cô lại không có ấn tượng gì với cậu? Mà lần gặp lại chính là khi Phương Trầm chủ động hỏi, hỏi họ có biết cậu tên gì không…
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Hơn hai giờ sáng, trong hành lang phát ra âm thanh rất kỳ quái, có chút giống tiếng cười của trẻ con, nhưng lại the thé và nhỏ hơn một chút, không ngừng kêu "a, a".
Trong phòng rất tối, Phương Trầm nằm trên giường nhưng không ngủ. Cậu mất ngủ, đã không thể suy nghĩ thêm được nữa. Tất cả mọi người đều không nhớ cặp vợ chồng kia, vậy thì chỉ có thể là bản thân cậu đã xảy ra sai sót.
Đột nhiên, ở huyền quan truyền đến tiếng cào cửa, ấy là âm thanh của móng tay sắc nhọn cào trên cửa. Phương Trầm vẫn không nhúc nhích, gần như tê liệt lắng nghe, ngay sau đó cậu nghe thấy một tiếng kêu ngắn ngủi và chói tai, rồi tiếng gõ cửa chợt im bặt.
Tim cậu vẫn đang đập thình thịch. Đồng thời, cậu cảm giác có người đến gần mình. Càng lúc càng gần hơn. Gần đến nỗi Phương Trầm có thể cảm nhận được hơi lạnh trên người hắn, thậm chí cậu mơ hồ nhận ra dường như hắn muốn lật chăn, leo lên giường mình.
Phương Trầm ước gì mình có thể ngất đi ngay lập tức. Nhưng cậu không ngất được, ý thức cậu rất tỉnh táo, cuối cùng không nhịn được lùi về phía sau.
"..."
Một mảnh tĩnh mịch.
Sau đó thì không có gì xảy ra nữa, không có hơi lạnh, cũng không có người thối rữa. Khi Phương Trầm mở mắt ra, cậu chẳng thấy gì ngoài một mảnh đen kịt.
Nhưng Phương Trầm vẫn không biết mình nên dùng trạng thái nào để đón chào ngày hôm sau. Thức dậy nhìn mình trong gương, vẻ mặt âm u hẳn, mà cậu gần như không nhận ra.
Nếu những điều này đều không phải là thật, vậy thì đến khi nào cậu mới có thể tỉnh lại.
"Leng keng."
Cậu lại nghe thấy tiếng chuông, giật mình phát hiện mình đã đi đến tầng hai.
Vừa hay Hứa Văn Lạc từ trong nhà đi ra, nhìn thấy Phương Trầm tiều tụy như vậy cũng sững sờ.
"Anh Hứa." Phương Trầm miễn cưỡng lấy lại tinh thần chào hỏi.
Hứa Văn Lạc gật đầu, hai người cũng không nói gì.
Sắp ra khỏi hành lang, Phương Trầm mới nhớ ra: "Hôm qua tôi nhìn thấy một con mèo ở hành lang, màu đen trắng, đeo chuông. Không biết có phải là của nhà anh không?"
Hứa Văn Lạc đã bước ra ngoài lại quay người lại, dừng một giây mới đáp: "... Chắc là không phải."
"Không phải sao?" Phương Trầm cũng không ngờ tới: "Vậy gần đây còn có ai nuôi mèo... cũng không biết nó chạy đi đâu rồi."
Thấy Hứa Văn Lạc đi ra ngoài, Phương Trầm đi theo một bước, nhưng cổ tay lại bị nắm lấy. Có điều lần này Phương Trầm rất bình tĩnh, cậu đã không còn sức để sợ hãi.
Phạm Oánh Oánh lại tỏ ra rất suy sụp, cô nắm lấy cổ tay Phương Trầm, có chút dùng sức: "Phương Trầm, hai ngày nay nhà dì Ngô không về... có phải bọn họ đã xảy ra chuyện rồi không?"
Tức thì Phương Trầm ngây người.
Tác giả có lời muốn nói: Phương Trầm thường xuyên bị dọa chết.