Phạm Oánh Oánh gần như đứng không vững, tay nắm chặt lấy cánh tay Phương Trầm, siết đến mức cậu thấy đau.
Đúng lúc này cửa thang máy mở ra, Cao Thành đang đứng ở bên trong, nhìn thấy cảnh này có chút khó xử: "Hai người đây là..."
Ngay lập tức, Phạm Oánh Oánh buông tay ra, mà trên cánh tay của Phương Trầm đã hằn dấu ngón tay.
Cao Thành đi ra, hỏi: "Cậu làm gì mà khiến cô gái nhỏ khóc thế?"
Nhưng Phương Trầm không trả lời mà đưa tay chỉ về phía căn hộ đối diện: "Anh có nhớ ai sống ở đây không?"
Cao Thành nhìn theo, nghi hoặc đáp: "Dì Ngô, chú Ngô chứ sao? Sao thế? Dì Ngô lại kiếm chuyện với ai à?"
Nhà của Phạm Oánh Oánh được bày trí rất ấm cúng. Phương Trầm ngồi trong nhà không biết phải ứng phó với nước mắt của con gái thế nào, chỉ có thể ngồi im chờ cô ấy khóc xong.
Cao Thành có chút ngơ ngác, huých Phương Trầm, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện gì thế? Không phải là cậu làm gì người ta rồi không chịu trách nhiệm đấy chứ? Còn kéo tôi đến để lấy thêm dũng khí à?"
Phương Trầm nghe thế thì nhíu mày, vừa định mở miệng Phạm Oánh Oánh đã nói trước.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT