Ký ức của Phương Trầm xuất hiện sai lệch, nhưng không phải là hoàn toàn trống rỗng. Vì vậy mọi thứ vẫn diễn ra như cũ, cậu vẫn phải đến công ty đi làm, không thể đến muộn.

Một vài đoạn ký ức mơ hồ, rời rạc vẫn còn tồn tại trong đầu cậu. Thỉnh thoảng cậu có thể nhớ ra, nhưng thi thoảng cậu lại chẳng nhớ gì cả.

Chuyện này cậu không nói với bất kỳ ai, không có người nào có thể tin tưởng. Vì hiện tại cậu nhìn ai cũng thấy đáng ngờ.

Có lẽ nên đến bệnh viện khám xem sao. Phương Trầm tan làm đi trên con đường nhựa quen thuộc, có phải tinh thần của mình có vấn đề gì không, gần đây cứ luôn mơ mơ màng màng.

Con đường này bình thường có rất nhiều người đi, hôm nay lại chỉ có lác đác vài người. Phương Trầm cảm thấy kỳ lạ nhưng lại không dám chắc. Dù sao cậu cũng đang hoài nghi ký ức của chính mình.

Trên con đường có vẻ vắng vẻ, chiếc xe đạp lướt qua cậu đột nhiên phát ra tiếng chuông "leng keng". Bánh xe lăn trên mặt đường, tiếng chuông thanh thúy vang vọng, Phương Trầm không quay đầu lại mà tiếp tục đi về phía trước.

Chỉ cần rẽ một cái, qua một con đường nữa là cậu về đến khu chung cư, đi thêm vài bước nữa là cậu có thể về nhà.

Đột nhiên, Phương Trầm dừng lại ở chỗ rẽ.

Máu, lại là máu.

Máu khô đặc quánh, màu đỏ sẫm, loang ra từng mảng lớn khiến Phương Trầm liên tưởng đến vòng xoáy đen kịt trong giấc mơ. Nó xoay tròn, thu nhỏ lại, kéo người ta vào trong từng chút từng chút một.

Trên đường có hai người đang nằm, cách họ không xa là một chiếc xe ô tô riêng màu trắng tinh.

Mà Phương Trầm liếc mắt một cái liền nhận ra hai người nằm trên đất là cặp vợ chồng ở tầng một. Cũng bởi thị lực của cậu quá tốt. Cậu liếc mắt một cái đã nhìn thấy đôi mắt trống rỗng của bà Ngô, miệng bà ta còn đang há ra, máu từ lỗ mũi, khóe miệng chảy ra, khóe mắt cũng có máu, nhuộm đỏ nửa con ngươi. Mà vẻ mặt bà ấy rất kỳ lạ, nhìn khẩu hình miệng giống như đang cầu cứu…

Phương Trầm không nhìn thấy mặt của ông Ngô. Bởi vì ông ta nằm sấp hoàn toàn trên mặt đất, mặt dán vào mặt đường nhựa nóng bỏng, trước khi chết không lật người lại được. Rất có thể là ông ấy bị sặc máu của chính mình mà chết ngạt.

Đầu Phương Trầm đau như búa bổ, một vài hình ảnh và âm thanh vụn vỡ lướt qua trong đầu cậu. Tiếng còi xe chói tai, tiếng phanh gấp, máu, đau đớn, tiếng cầu cứu, khàn đặc khô khốc... không ai đáp lại. Và sau đó là sự tuyệt vọng vô biên bao trùm lấy cậu.

Cậu đau đến mức gần như khuỵu xuống, hoàn hồn lại thì phát hiện mình đang khóc, mà ngực như bị một đôi tay đè nặng, không thở nổi. Ngẩng đầu lên, cậu thấy đôi mắt của bà Ngô vẫn đang nhìn cậu. Vì đau đớn và kinh hoàng trước cái chết, chúng lồi ra rất to như thể đang chất vấn Phương Trầm tại sao không cứu mình. Bà ta muốn sống, muốn được cứu giúp, nhưng vừa mở miệng ra thì trong miệng lại trào ra rất nhiều máu. Mùi rỉ sắt muốn xé toạc cổ họng, giống như có người cầm một ống sắt gỉ sét, hung hăng nhét vào cổ họng bà ta, hết lần này đến lần khác, cả máu lẫn thịt…

Phương Trầm cảm thấy cổ họng rất đau, đau như thể đã thật sự trải qua. Cậu bóp cổ mình, ho khan. Mà chân của bà Ngô giống như bị vật sắc nhọn nào đó đâm thủng, lộ ra lớp thịt tươi đỏ. Cậu nhìn thấy chúng trên biển số của chiếc xe ô tô màu trắng kia. Ở đó có lớp máu thịt mơ hồ bị móc trên biển số xe, nhuộm đỏ những con số trên đó.

____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____

Xung quanh không có một ai, cặp vợ chồng này đã chết hẳn rồi.

Nhưng họ đã chết bao lâu rồi. Tại sao không có ai báo cảnh sát?

Toàn thân Phương Trầm đều đau, giống như bị thứ gì đó nghiền nát xương cốt vậy. Nước mắt cứ không ngừng rơi xuống, vì đau đớn và nỗi buồn không tên. Cậu không hiểu tại sao mình lại khóc. Cậu muốn báo cảnh sát, nhưng điện thoại nằm ngay trong túi mà cậu lại không thể nhấc nổi tay lên.

Cậu quỳ xuống bên lề đường dành cho người đi bộ, cách cặp vợ chồng kia chỉ khoảng mười mét.

Phải mất một lúc lâu Phương Trầm mới miễn cưỡng đứng lên được, trên chiếc xe ô tô riêng không có người, hai bên cửa xe đều đóng.

Gây tai nạn rồi bỏ trốn?

Tay Phương Trầm vẫn còn run, cúi đầu ấn một số "1" trên điện thoại. Nhưng cổ tay đột nhiên bị thứ gì đó lạnh lẽo bao lấy.

"Phương Trầm."

Có ai đó đang gọi cậu.

Phương Trầm theo bản năng quay đầu lại, phía sau trống không, sau đó cậu quay đầu về…

Tất cả đều biến mất.

Chiếc xe ô tô riêng không còn, cặp vợ chồng đã chết kia cũng không thấy đâu, ngay cả vũng máu đỏ sẫm cũng không thấy nữa... Ở trên đường nhựa sạch sẽ chỉ còn trên cảnh tượng phồn hoa xe cộ nườm nượp.

Phương Trầm nhanh chóng băng qua đường, ngay cả đèn đỏ cũng không biết, xe cộ phát ra tiếng còi chói tai, thế mà cậu vẫn giống như không nghe thấy.

Cậu chỉ có một ý nghĩ, mau chóng về nhà, về nhà là an toàn.

Phương Trầm đi vào khu chung cư, nhận thấy tầng dưới vốn náo nhiệt đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Chẳng một ai ngồi dưới bóng râm tán gẫu nói cười, bốn phía đều quá yên tĩnh. Dường như chỉ khi có bà Ngô ở đó, đám người kia mới tụ tập. ( app TYT - tytnovel )

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá lay động lấp lánh. Mà da đầu Phương Trầm cũng dần trở nên tê dại, cậu lại nhanh chóng đi vào hành lang. Bỗng, một đôi tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay cậu, khiến cậu giật mình né tránh.

Cô gái khẽ "a" lên một tiếng, Phương Trầm quay đầu lại, phát hiện là Phạm Oánh Oánh.

"... Xin lỗi, có chuyện gì không?"

Cô ấy lắc đầu, mấp máy môi hỏi: "Anh làm sao thế?"

"Không..." Phương Trầm nghĩ đến cặp vợ chồng nằm trong vũng máu kia, vẫn không nhịn được muốn nôn khan: "Không có gì."

Đây đều là ảo giác của cậu... là... ảo giác của cậu sao?

Ánh mắt Phạm Oánh Oánh lấp lánh, giống như đang do dự điều gì đó, cuối cùng cũng không nói ra.

Phương Trầm về đến nhà, ngồi trong phòng khách nghĩ ngợi một lúc. Có lẽ cậu thật sự nên đi gặp bác sĩ tâm lý. Tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày nay đều quá đáng ngờ, khiến cậu không phân biệt được thật giả.

Tại sao mình lại đột nhiên mất trí nhớ?

Phương Trầm nhìn danh bạ trống không trên điện thoại, ngón tay lơ lửng trên bàn phím.

Thực hiện: Clitus x T Y T

"Phương Trầm."

Cậu lại đang mơ.

Trong mơ luôn có người gọi tên cậu.

Phương Trầm mơ mơ màng màng tỉnh lại, bóng đêm bao trùm cả căn phòng, mà bên cửa sổ có một người đang đứng.

Ban đầu cậu còn không phân biệt được đây là mơ hay thực. Cậu chỉ nghĩ muốn đi vệ sinh nên lật chăn ngồi dậy, chân đặt xuống mép giường. Đột nhiên rèm cửa bị gió thổi tung, cậu nhìn thấy cái cổ nghiêng của người kia, cùng với xương quai xanh hoàn hảo tinh xảo.

Tức thì cậu tỉnh táo, đây không phải là mơ.

"Phương Trầm?" Người kia giống như đang nghi hoặc, gọi cậu một tiếng nữa.

Mà Phương Trầm cứng đờ ngồi đó, không dám nhúc nhích.

Ánh trăng quá mờ, cậu không nhìn rõ mặt người kia. Cậu chỉ nhìn thấy làn da trần trụi của hắn từ từ mất đi vẻ mịn màng, lộ ra cơ bắp màu đỏ, nhanh chóng thối rữa biến thành màu đen, thậm chí đôi chỗ còn lộ ra màu đỏ tươi.

Hắn từ từ đi tới, đứng bên cạnh Phương Trầm. Cậu nhìn thấy rõ mồn một những ngón tay lốm đốm dấu vết thối rữa của hắn, chúng như đang tan chảy, cả mấy miếng thịt nát cũng sắp rơi xuống chân cậu.

Nhưng khi đôi tay kia đưa đến gần má lại chẳng có mùi hôi thối như cậu dự đoán. Vả lại, nó cũng không đem đến cảm giác gồ ghề lởm chởm mà chỉ là rất lạnh.

Thình lình nước mắt cậu tuôn ra ào ạt. Phương Trầm không dám ho một tiếng, cả người đều run rẩy.

Bàn tay của người kia sắp thối rữa hoàn toàn, lộ ra xương xẩu trắng hếu, đang vuốt ve cổ cậu. Mà cảm nhận duy nhất của Phương Trầm là lạnh, chứ không phải sự cứng rắn của xương trắng, cũng không phải cảm giác mềm nhũn của thịt nát, chỉ đơn thuần là sự lạnh lẽo của bàn tay.

Cậu cảm thấy mình sắp ngất đi, mà người kia lại đột nhiên lên tiếng. Ngữ điệu của người ấy cực kỳ trầm thấp. Nó giống với tất cả âm thanh mà Phương Trầm từng nghe thấy trong đời mình vậy, từ tiếng đàn ông, tiếng phụ nữ đến tiếng động vật kêu… đều có chút giống. Nhưng cậu biết đây là giọng nói của một người đàn ông. Chẳng qua chúng đều lẫn lộn vào nhau, khiến cậu không thể phân biệt được.

Người kia lại ghé sát vào tai cậu thầm thì: "Tôi sẽ luôn đi theo em, ở bên cạnh em."

Không…

Cổ họng Phương Trầm như bị chặn lại, không phát ra được âm thanh nào. Và ý thức của cậu lại rơi vào một vòng xoáy đen sâu, cậu cảm thấy buồn ngủ, mệt mỏi, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng.

Ánh trăng chiếu vào phòng ngủ, điểm tô cho màn đêm tĩnh mịch này. Trên cửa kính phản chiếu bóng dáng Phương Trầm, cậu đang được một người toàn thân thối rữa ôm ấp một cách cẩn thận.

Tác giả có lời muốn nói: Hắn! Có phải! Siêu! Đáng yêu!!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play