…..

Mười năm bị giam trên núi, Tử Phật rời đi trong lặng lẽ, không báo trước một lời.

Bình thường hắn cũng hay mất hút, nhưng đây là lần duy nhất hắn đi mà để lại một mẩu giấy cho A Thiện. Trên đó chỉ có hai chữ :"Đừng mong nhớ."

A Thiện biết, lần này Tử Phật đi là đi thật, có lẽ chẳng bao giờ quay lại nữa. Có lẽ cả đời này, nàng cũng không gặp lại hắn.

Hận sao?

Ngày đầu tiên hắn rời đi, Phật Kỳ Sơn rộng lớn vắng lặng như tờ. Cả vân điện to như vậy, chỉ còn lại mình nàng. A Thiện luôn là người ấm áp, nhưng lại bị cung điện trống rỗng ấy bức đến lạnh toát cả người. Nàng nghĩ, dù có chết trên đường xuống núi, nàng cũng phải thoát ra ngoài bằng được.

A Thiện không phải con chim hoàng yến bị nuôi nhốt, nàng muốn tự do, muốn bầu trời rộng lớn. Nhưng khi thực sự bước ra khỏi tầng tầng sương mù của Phật Kỳ Sơn, nàng mới phát hiện thì ra trong tay nải của mình, tất cả đều là đồ của Tử Phật. Ngay trước ngực, một tờ giấy mỏng đặt ở vị trí gần tim nhất, đó là thứ cuối cùng hắn để lại cho nàng.

Dung Tiện rốt cuộc cũng không giúp nàng lấy lại túi tiền. Chiếc túi ấy là do chính tay A Thiện gỡ xuống từ thi thể lạnh lẽo kia, bất chấp nỗi sợ hãi.

Quay về hầu phủ, A Thiện nằm trên giường trằn trọc, mãi không ngủ được. Do dự hồi lâu, nàng mới lấy tờ giấy ra khỏi túi, nhìn chằm chằm hai chữ kia thật lâu, rồi cẩn thận gấp lại, đặt ngay bên người.

Cộc cộc cộc—

Giữa ánh nến leo lét, ngoài cửa vang lên tiếng gõ khe khẽ.

A Thiện sống trong hầu phủ không mấy đề phòng, vừa đứng dậy định mở cửa thì bất ngờ bị ai đó giữ chặt lấy. Một người mặc đồ dạ hành, che kín mặt, nhanh chóng bịt miệng nàng lại, ghé sát tai thì thầm:

"Chủ tử muốn gặp ngươi, mong rằng Cố Nhị cô nương phối hợp."

Ai? Ai muốn gặp nàng?!

Người bắt cóc A Thiện là một nữ tử, nhưng sức lực lớn đến đáng sợ. Nàng hoàn toàn không thể vùng vẫy, chỉ cảm thấy cơn gió đêm lướt qua da thịt lạnh buốt, rồi cơ thể đã bị lôi ra khỏi hầu phủ.

"Ngươi... Ngươi là ai?!"

Hắc y nữ tử không đưa nàng đi quá xa, chỉ vừa ra khỏi phủ đã lập tức đẩy nàng lên một cỗ xe ngựa.

Bên trong xe thoang thoảng hương trầm, sàn gỗ được phủ thảm mềm mại. Một nam nhân lười biếng tựa vào sập, mái tóc đen xõa rũ, mặt đeo mặt nạ che khuất nửa gương mặt. Ánh nến nhảy nhót, phản chiếu hoa văn quỷ dị trên chiếc mặt nạ, vừa thần bí vừa lạnh lùng.

"Ngươi hy vọng ta là ai đây?"

Giọng nói trầm thấp, ôn nhã. Nam nhân khẽ nghiêng người, lớp áo rộng trên người trượt xuống, rơi hờ hững trên sàn xe.

Có một khoảnh khắc, A Thiện thật sự không nhận ra hắn là ai. Cho đến khi mùi hương quen thuộc len vào hơi thở, nàng mới chớp mắt nhìn kỹ hơn. Đúng lúc ấy, người kia vươn tay tháo mặt nạ xuống, hàng mi dài khẽ nâng lên. Hắn cầm mặt nạ trong tay, khóe môi hơi nhếch, nhìn nàng đầy thú vị:

"Ngươi có vẻ rất thất vọng?"

A Thiện mở to mắt, sau đó cúi xuống, rụt cổ lại, giọng đầy tức tối:

"Ngươi bị bệnh à?!"

Tâm trạng nàng lúc này không tốt, gan cũng lớn hơn. Nhưng nàng quên mất, người này vốn không phải kẻ dễ sống chung. Nàng bực bội thì liên quan gì đến hắn?

"Mắng ta?"

Dung Tiện nheo mắt, đặt mặt nạ lên bàn.

Hắn chỉ hơi cúi người xuống, A Thiện lập tức bị ép quỳ bên chân hắn, tư thế này chẳng khác nào một con thú cưng được nuôi trong lồng. Nàng giãy giụa, nhưng Dung Tiện lại dễ dàng bóp lấy gáy nàng, tay còn lại siết chặt cằm, ép nàng phải ngẩng đầu lên đối diện hắn.

"Vừa rồi ngươi tưởng ta là ai?"

A Thiện vung tay muốn cào hắn, nhưng hắn chỉ nghiêng đầu nhẹ một cái là tránh được.

Dung Tiện không phải người kiên nhẫn, thấy nàng không nghe lời, hắn liền trở tay siết lấy cổ tay nàng. Bàn tay lạnh lẽo lướt qua làn da ấm nóng, khiến A Thiện theo phản xạ co người lại, nhưng hắn lại càng nắm chặt hơn.

"Ngươi thật sự rất không ngoan."

Dung Tiện là kẻ có dục vọng chiếm hữu cực mạnh, điều hắn ghét nhất chính là kiểu người như A Thiện, không nghe lời, lại còn gây chuyện khắp nơi.

Mấy ngày nay hắn đã quá nhân từ với nàng, thành ra nàng nghĩ mình có thể muốn làm gì thì làm sao?

Hắn siết chặt cổ tay nàng hơn, khiến A Thiện kêu đau, nước mắt lưng tròng, gần như ngã hẳn vào lòng hắn.

"Nói đi, ngươi có quan hệ gì với Gia vương?"

A Thiện chớp mắt, đau đến mức không thở nổi, lại chẳng hiểu hắn đang nói gì.

"Ta còn chẳng quen biết hắn, thì làm gì có quan hệ gì!"

"Không quen? Thế sao ngươi cứ nhìn chằm chằm hắn?"

Dung Tiện chưa từng tin tưởng nàng.

Từ hai tháng trước, ngay khi ký ức của hắn khôi phục, hắn đã thấy sự xuất hiện của A Thiện quá mức trùng hợp. Nàng biến mất gần mười năm, bỗng nhiên trở về đã thành thiên kim hầu phủ. Suốt mười năm ấy, nàng đi đâu? Gặp gỡ những ai? Hắn tra thế nào cũng không ra.

Càng đáng nghi hơn, trong tay nải của nàng lại đầy quần áo nam nhân. Hơn nữa, từ khi nhìn thấy Gia vương, nàng rõ ràng có gì đó bất thường.

"Ta thật sự không quen hắn! Chỉ là... chỉ là cảm thấy hắn rất giống một người."

Giọng A Thiện ấm ức đến run lên.

Nghe đến "người nọ", Dung Tiện hơi nheo mắt. Hai tháng qua, hắn đã nghe câu này không biết bao nhiêu lần.

Lúc mới trở về, nàng còn chưa cảnh giác hắn, mỗi lần nhìn thấy bộ y phục trắng rơi xuống đất, nàng đều lẩm bẩm bảo hắn giống ai đó.

Người đó, chính là kẻ đã giam cầm nàng suốt mười năm.

Nhưng Dung Tiện chưa bao giờ tin.

"Ngươi nhìn ai cũng thấy giống người nọ sao?"

Hắn bật cười, lần đầu tiên nảy sinh hứng thú với kẻ trong miệng nàng.

"Hắn tên gì?"

A Thiện bị nắm chặt tay, đành phải ngoan ngoãn trả lời:

"Tử Phật."

Dung Tiện hơi sững lại. Cái tên này... hoàn toàn xa lạ.

Để xác nhận nàng không nói dối, hắn bóp cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mắt mình. Khoảng cách gần đến mức A Thiện có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người hắn.

Tim nàng đập loạn, không lẽ hắn định hôn nàng sao?

"Tốt nhất là đừng gạt ta."

Dung Tiện lạnh lùng lên tiếng.

A Thiện nhẹ nhàng thở ra, chỉ cảm thấy cổ tay mình sắp bị hắn bóp đến gãy.

“Ngươi có thể buông ta ra không?”

Dung Tiện thản nhiên thả tay, A Thiện lập tức lùi lại vài bước, ôm lấy cổ tay, đến khi giữ được khoảng cách an toàn mới lớn gan lên tiếng trách móc: “Ngươi định bẻ gãy cổ tay ta luôn sao?”

Dung Tiện cười nhạt, ý cười không chạm đến đáy mắt. “Ngươi nghĩ ta không dám?”

Hắn tự thấy bản thân chưa dùng quá nhiều lực, chỉ tiện tay nắm lấy mà thôi. Vậy mà khi nhìn sang cổ tay nàng, hắn không khỏi nhướng mày,một mảng da đỏ lên rõ rệt. Thấy thế, hắn chỉ nhấp môi, day day thái dương, chẳng buồn để ý đến nàng nữa.

“Điên rồi.”

“Không có nhân tính.”

“Không biết thương hoa tiếc ngọc, ta thà chết cũng không gả cho ngươi!”

“Nếu ngươi dám cưới ta thật, còn dám đánh ta, ta sẽ đi tìm một người dịu dàng biết trân trọng ta! Để cho ngươi mang danh đội nón xanh, khiến ngươi nổi tiếng khắp hoàng thành……”

“……”

“Ngươi vừa nói gì?”

Dung Tiện vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên mở bừng mắt.

Những lời vừa rồi, A Thiện chỉ thì thầm với chính mình để phát tiết bực bội trong lòng. Nào ngờ tai hắn lại thính đến vậy! Lúc này bị ánh mắt lạnh băng của hắn khóa chặt, cả người nàng cứng đờ, chỉ có thể nhỏ giọng đáp: “Không… không có gì.”

Dung Tiện vẫn nhìn nàng, đáy mắt tối đen, chẳng gợn một tia dao động.

A Thiện trừng mắt, cố ra vẻ khí thế, nhưng bộ dạng ôm tay co rúm một góc xe ngựa chẳng có chút uy hiếp nào. Hắn rũ mắt, chậm rãi xoa nhẹ môi bằng lòng bàn tay, rồi đột nhiên bật cười không tiếng động.

“Ngươi cười cái gì?” A Thiện sợ nhất dáng vẻ này của hắn, như một kẻ biến thái vậy!

Dung Tiện không đáp, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn. Bên ngoài, một nữ tử áo đen lập tức tiến vào, kéo A Thiện ra khỏi xe ngựa.

Sau khi nàng rời đi, Tu Bạch mới vén rèm bước vào. “Gia, có cần phái người theo dõi nàng không?”

Dung Tiện cầm lấy mặt nạ đặt trên bàn, ngón tay lướt qua những hoa văn chìm, giọng nhàn nhạt: “Không cần. Chỉ cần giám sát động tĩnh bên Gia vương là đủ.”

Tu Bạch lĩnh mệnh, gật đầu rồi nhanh chóng lui xuống.

Trời đêm tối mịt, chỉ còn một vầng trăng khuyết treo lơ lửng. Khi xe ngựa dần khuất trong bóng tối, Tu Bạch chợt nghe một giọng nói lạnh lẽo từ trong vọng ra:

“Đi tra xem… trong hoàng thành có ai tên Tử Phật không.”


Có lẽ do bị Dung Tiện dọa sợ, đêm đó A Thiện lại gặp ác mộng.

Nhưng lần này không phải ác mộng về Dung Tiện, mà là về Tử Phật.

Hắn khoác chiếc áo bào trắng rộng thùng thình, đứng trên vân điện cao vút. Mái tóc dài phủ xuống, gần như hòa làm một với lớp áo bào. A Thiện bò lên bậc thang, cảm giác hắn đang định nhảy xuống.

“Ngươi có thấy đáng sợ không?”

Tử Phật chậm rãi vuốt vệt đỏ trên trán, cười nhạt, trông hư vô đến đáng sợ.

Hắn luôn là kẻ giấu kín bí mật, cũng là người tàn nhẫn với chính mình nhất. A Thiện đã được hắn chăm sóc mười năm, nhưng chưa bao giờ nàng ngu ngốc đến mức tin rằng hắn sẽ để nàng rời đi.

Tử Phật ích kỷ đến mức chỉ cần hắn không muốn, dù A Thiện có chết trước mặt hắn, cũng chẳng đổi lại được tự do.

Phải, hắn thực sự đáng sợ.


Tỉnh dậy, A Thiện nằm bất động trên giường hồi lâu.

Nàng mơ thấy chuyện năm mình xuyên vào thế giới này tính tính cũng  được sáu năm rồi , lúc bị giam trong dược cung mười ngày, thì  Tử Phật xuất hiện, đứng trên vân điện cao nhất.

Hắn vốn đã đẹp, nhưng lần đó, vẻ đẹp ấy lại trở nên yêu dị đến lạ thường. Từ khoảnh khắc ấy, nàng từng nghĩ đây là một thế giới huyền huyễn. Nhất là khi trên trán Tử Phật xuất hiện một vệt đỏ kỳ quái, khiến hắn trông như thể đã nhập ma.

Rất lâu sau này, khi nàng trốn xuống núi, mới nhận ra bản thân đã nghĩ quá nhiều.

Trong nguyên tác quyển sách này, không hề có nhân vật Tử Phật. Ít nhất, trong ký ức của A Thiện, hắn chưa từng xuất hiện trong cốt truyện.

“Không được… không được nghĩ đến hắn nữa.”

A Thiện siết chặt chăn, ép mình ngừng suy nghĩ về người đó.

Nàng hiểu rõ, từ khoảnh khắc nàng bước vào cốt truyện chính, có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại Tử Phật nữa.

Không gặp lại… cũng tốt.

Từ khi nàng quyết tâm trốn khỏi núi, nàng đã không còn muốn nhìn thấy hắn thêm lần nào nữa.


Gạt bỏ suy nghĩ hỗn loạn, A Thiện nhanh chóng quay về với vấn đề quan trọng nhất trước mắt chính là Dung Tiện.

Ngày cưới càng lúc càng gần, phủ hầu gia cũng đã bắt đầu trang hoàng. Nàng vốn định đi tìm Cố Tích Song, rồi đến Phượng Tiên Đài thử vận may, nhưng không ngờ lại nhận được thư mời từ Chiêu Dương trưởng công chúa.

Không chỉ có nàng và Cố Tích Song, mà cả những tiểu thư quyền quý trong hoàng thành cũng được mời đến phủ trưởng công chúa.

Có Tin đồn lan truyền rằng, Chiêu Dương trưởng công chúa muốn nhân dịp này… chọn phi cho Gia vương.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play