Lung li xe ngựa xưa nay vốn chạy êm hơn xe thường, không chỉ có thể tránh gió che mưa, mà cả độ xóc nảy cũng giảm đi rất nhiều. Những cỗ xe khác thì không được như vậy, chỉ riêng việc đi đường dài đã khiến người trong xe mệt mỏi khổ sở. Dung Tiện hờ hững nghĩ, xem thử A Thiện ở phía sau có thể chịu được bao lâu.
Đã không biết điều, thì cứ để nàng nếm chút khổ sở.
Đoàn xe lại đi thêm nửa ngày, đến trưa, trời đã hoàn toàn âm u. Gió ẩm kéo tới làm lá cây xào xạc, người đi theo đều đã thay áo choàng che mưa từ sớm.
A Thiện bị xóc nảy làm không tài nào ngủ nổi. Vừa rồi ngả vào vách xe chợp mắt, lại bị đập đầu một cái. Lúc này, nàng xốc màn xe lên nhìn ra ngoài, bên người không còn Dung Tiện, muốn ngắm cảnh bao lâu cũng không ai quản, cảm giác vừa tự do, vừa trống rỗng.
Nửa ngày qua đi, phía trước cũng không ai quay lại hỏi lấy một câu. Không có Dung Tiện ngăn trở, đoàn xe đi nhanh hơn, suốt dọc đường không hề nghỉ lại.
Xem ra người kia thật sự không định quan tâm nàng.
A Thiện nhìn cảnh sắc ngoài xe, ánh mắt hơi mơ hồ. Nàng đưa tay xoa nhẹ cổ tay phải, lòng không biết cảm giác này rốt cuộc là tốt hay xấu. Gần đây, thái độ của Dung Tiện đối với nàng có phần khiến người khác dễ hiểu lầm. Đến mức nàng suýt nữa cho rằng... người kia thật sự yêu nàng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT