Dung Tiện cuối cùng vẫn lạnh mặt để A Thiện kéo đi.
Hắn thật sự bị A Thiện làm cho tức giận. Hai người vốn tam quan không hợp, nay lại vì tư tưởng bất đồng quá lớn mà càng thêm đối lập. Dung Tiện thật sự không hiểu, rõ ràng nàng đã không thoải mái, vì sao còn phải cố gắng chống đỡ tiếp tục đi? Người khác chịu khổ liên quan gì đến nàng? Cần gì phải tự mình ép mình như thế?
Lúc bước lên xe ngựa, A Thiện hơi loạng choạng, suýt nữa ngã xuống. Dung Tiện liền đưa tay đỡ nàng dậy, nhưng ngữ khí không mấy tốt đẹp: “Nếu chịu không nổi thì nghỉ một lát, Thương Hải thành cũng không thiếu vài ba khắc thời gian này.”
Thương Hải thành không giống những nơi khác của Dung quốc. Nằm tận cùng phía Nam, tuy vẫn thuộc lãnh thổ Dung quốc nhưng lại là nơi hiếm hoi vẫn giữ được chức vị thành chủ.
Lần này Dung Tiện đi là để đại diện Thành Diệp đế. Cùng hắn xuất hành còn có mấy vị quan viên, mục đích là hỗ trợ việc kiểm soát lũ lụt ở Thương Hải thành. Nhưng trên thực tế, đoàn người bọn họ không thể trực tiếp cứu trợ dân chúng, người có thể thật sự giúp được chỉ có đội quân vận lương đi ngay sau bọn họ.
A Thiện hiểu rất rõ điều đó. Nàng lắc đầu nói: “Đến sớm một chút thì vẫn tốt hơn. Nếu có thể kiểm soát lũ lụt sớm hơn, dân chúng cũng đỡ phải chịu thêm khổ.”
Kỳ thật, không chỉ nàng nghĩ như vậy, cả Lý đại nhân và Vương đại nhân đồng hành cũng đều có ý ấy. Ai cũng muốn nhanh chóng giúp Thương Hải thành vượt qua cửa ải khó khăn. Chỉ riêng Dung Tiện là lạnh lùng, lãnh đạm, khiến người ta thất vọng, khiến A Thiện buồn lòng. Nàng thật không dám tưởng tượng, nếu một người như hắn sau này lên làm Thái tử, thì tương lai Dung quốc sẽ ra sao.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play