A Thiện không biết trong lòng Dung Tiện đang nghĩ gì, nhưng nói thật, nàng quả thật không hề giận dỗi với hắn, lại càng không cố tình làm mặt lạnh hay tỏ thái độ gì cả.
Sau khi bị gió thổi qua, cả người đã cảm thấy không thoải mái. Nằm trong xe nghỉ ngơi là bất đắc dĩ, cũng chẳng phải nàng không muốn ra ngoài hít thở không khí. Nhưng A Thiện sợ, sợ Dung Tiện vẫn còn đang nổi giận, sợ hai người vừa chạm mặt lại xung đột, hắn lạnh lời lạnh mặt như lúc trước. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng thà ở yên trong xe ngựa, tránh cho thêm phiền lòng.
“Gia, có cần đi xem thế tử phi không?” Tu Bạch lại lần nữa tự cho là thông minh lên tiếng. Hắn cứ có cảm giác, chủ tử mình rõ ràng là muốn gặp nàng.
“Không cần.” Dung Tiện hờ hững từ chối, chỉ liếc xe ngựa phía sau một cái rồi thu lại ánh mắt. Hắn nhấc chân lên xe, giọng lạnh nhạt như chưa từng để tâm:
“Nàng nói nàng ngủ rồi, thì cứ để nàng ngủ tiếp đi.”
Cửa xe ngựa đóng sầm lại, lưu li châu rung lên va vào nhau phát ra tiếng vang lanh lảnh. Tu Bạch sờ mũi, liếc nhìn Diệu Linh đứng bên cạnh, lẩm bẩm:
“Chủ tử nhà ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT