2Từ sau khi thành thân đến nay, đây đại khái là lần thứ hai A Thiện cùng Dung Tiện chính thức ra ngoài cùng nhau.
Trước kia, mỗi lần ngồi trong cỗ xe ngựa xa hoa của hắn, nàng đều không dám nhìn đông ngó tây, ngồi cũng phải rụt rè. Hiện tại thì khác, không những có thể thoải mái xem xét bố trí trong xe, nàng còn có thể tự nhiên cầm lấy điểm tâm nhỏ đặt trên bàn mà ăn.
Vì hai người đi từ rất sớm, dọc đường cũng chẳng có mấy người qua lại. A Thiện vén nhẹ rèm sa, nhìn ra ngoài khi xe lướt qua vài nhóm dân thường, chỉ thấy người người đều vội né tránh, tiếng lách cách va đập truyền đến từ rèm sa. Nàng ngẩng đầu, dưới ánh mặt trời rọi xuống, châu lưu ly nơi rèm xe ánh lên một tầng sáng mỏng nhàn nhạt.
“Đang nhìn gì thế?”
Dung Tiện lười biếng dựa vào vách xe, đầu ngón tay lơ đãng khảy khối hương ngưng tê trong lư hương. Trên người hắn phủ trường bào trắng sương, tóc vấn kim quan, quả thực mang dáng vẻ quý công tử lười nhác lại kiêu ngạo.
Từ lúc lên xe đến giờ, A Thiện vẫn chưa liếc hắn lấy mấy lần. Trong xe lại còn có một chiếc sập ngăn giữa, khiến Dung Tiện ôm không được người, trong lòng bất mãn, đành phải chủ động lôi kéo sự chú ý của nàng.
“Không xem gì cả.” A Thiện ngáp một cái, tựa đầu lên rèm sa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT