Quả nhiên không bao lâu sau, Mộc Lộ đã tự động thốt lên: “Hôm nay gió tuyết lớn quá, công tử có vẻ rất lạnh. Dùng nước ấm làm nóng người đi.”
Cô như một con rối bị giật dây, đi nhặt củi gỗ, ngồi xổm trong phòng chứa củi, thành thạo nhóm lửa.
“Cần ta giúp không?” Thương Tịch Nguyệt đi theo cô đến phòng chứa củi.
Mộc Lộ ném củi vào trong đống lửa, nhanh nhảu đáp: “Không cần, công tử cứ ở một bên nghỉ ngơi, uống tách trà nóng là được rồi.”
Giữa Mộc Lộ và Thương Tịch Nguyệt có quy ước ngầm, để phân biệt thời điểm đang theo cốt truyện và thời gian tự do, họ sẽ dùng danh xưng nhất định khi giao tiếp.
Nếu gọi là "Mộc Lộ" hoặc "sư huynh", tức là đang ở thời gian tự do.
Thương Tịch Nguyệt đáp được nhưng không xoay người rời đi. Thiếu niên lặng lẽ tựa người vào khung cửa, híp mắt nhìn thiếu nữ, trong ánh mắt mang theo vài phần lười biếng.
Có lẽ lần này lấy tà niệm làm cớ nên trong thế giới sách này, chỉ cần không phải đối mặt trực tiếp thì Thương Tịch Nguyệt luôn tham lam tận hưởng từng khoảnh khắc, không hề che giấu ánh nhìn nóng rực và táo bạo của mình.
Chẳng hạn như bây giờ, hắn đang nhìn bóng lưng thiếu nữ. Mắt đen híp lại, mang bộ dáng nghiền ngẫm.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play