"Ý của Lưu đại nhân là ngài từng gặp Tịch Nguyệt sư huynh lúc nhỏ sao?" Mộc Lộc tò mò hỏi.
"Đúng vậy, khi ấy ta đang phấn đấu làm việc ở nha môn trong một lần về lại tông để xin ý kiến vài vấn đề thì gặp được hai huynh đệ."
Lưu Túc xoa vai, tay áo phất phơ theo gió. Ông hoài niệm nói: "Lúc đó, Tịch Nguyệt cao khoảng chừng này, gầy trơ xương, kể rằng lưu lạc từ bờ biển đến."
Bờ biển...
Thương Tịch Nguyệt từng đề cập rằng mình từng sống vài năm bên bờ biển. Thì ra từ khi còn nhỏ, hai người họ đã đơn độc sống nương tựa vào nhau như vậy.
“Chắc ngươi cũng biết đệ đệ hắn, Thương Thiên Quang chứ?” Lưu Túc như nhớ ra chuyện gì thú vị, mặt mày giãn ra: “Thấy hai đứa đáng thương nên ta dẫn chúng cùng lên núi. Trên đường đi, thằng bé chạy nhảy khắp nơi, nói không muốn ăn đồ ca ca nấu, nào là leo cây bắt chim đến lội suối bắt cá. Lại chẳng biết từ đâu vớ được một con hổ con.”
“Thiên Quang sư huynh từ nhỏ đến lớn vẫn không đổi mà…”
Mộc Lộ nhớ lại lúc hắn săn một “núi” thú cho mình, không nhịn được bật cười. Nhưng nụ cười vừa xuất hiện, khóe miệng cô chợt cứng lại, vẻ tươi cười trở nên khó coi.
Lưu Túc nhìn cô một cái: “Không thay đổi sao? Ta cứ nghĩ ít nhiều gì nó cũng sẽ chững chạc hơn một chút.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play