Mộc Lộ mơ màng mở mắt, thấy Thương Tịch Nguyệt đã tỉnh.
Thiếu niên đang tựa vào giường, ánh mắt mang ý cười phức tạp nhìn về phía cô.
Ý thức được bản thân vừa ngủ mất, Mộc Lộ lập tức cảm thấy áy náy, có phần ngượng ngùng: “Tịch… Tịch Nguyệt sư huynh, huynh tỉnh rồi à. Ta… ta vậy mà lại thiếp đi.”
Rõ ràng nói sẽ chăm sóc tốt cho hắn, vậy mà kết quả lại là ngồi bên cạnh rồi ngủ quên, như thế chẳng phải quá thất lễ sao?
Không biết có phải ảo giác của cô hay không mà ánh mắt của Thương Tịch Nguyệt lúc này có điều gì đó phức tạp hơn thường ngày, nhưng cũng may là chỉ trong thoáng chốc, hắn đã trở lại vẻ điềm đạm thường thấy, cong môi mỉm cười, hỏi: “Mộc Lộ chăm sóc cho ta sao?”
“Không… không đâu, chưởng sự và các vị trưởng lão đều rất lo cho huynh, à còn có Ân Trạch sư huynh nữa, huynh ấy đang đi sắc thuốc. Ta đến trông thay thôi.” Mộc Lộ thành khẩn nói.
“Thì ra là vậy, Mộc Lộ đã vất vả rồi, đa tạ.”
Khóe môi Thương Tịch Nguyệt khẽ cong lên, sau đó như thể nhớ ra điều gì, ngữ khí có phần áy náy: “Xin lỗi, Mộc Lộ. Vừa rồi… ta không tỉnh táo, không biết mình đã làm gì. Nếu có gì thất lễ, mong ngươi bỏ qua.”
Cô hiểu hắn đang nói đến chuyện nắm tay lúc nãy. Khuôn mặt Mộc Lộ bất giác nóng bừng, vội vàng lắc đầu: “Không… không sao đâu. Khi đó chắc sư huynh bị lạnh, tay ta lại giống như lò sưởi nhỏ vậy.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play