Khí thế quanh người “Thương Thiên Quang” còn khiến người ta sợ hãi hơn cả “Thương Tịch Nguyệt”. Rõ ràng là hắn đang mỉm cười rạng rỡ nhưng ẩn sau nụ cười ấy lại là một cơn sóng ngầm mãnh liệt.
Mộc Lộ không khỏi lùi về phía sau một chút.
“Thương Thiên Quang” thuận thế ngồi xuống mép giường, người nghiêng về phía cô, đôi mắt đen láy như hắc thạch dán chặt vào Mộc Lộ.
“Ngươi có biết… con mồi càng trốn chạy thì càng kích thích bản năng săn đuổi của dã thú không?”
Thiếu niên đưa tay giữ lấy cằm cô, không chút khách khí mà kéo sát thiếu nữ về phía mình. Đuôi mắt hơi đỏ lên, mang theo vẻ tà mị và kích động: “Cho nên, đừng trốn nữa, Mộc Lộ.”
Có lẽ vì Mộc Lộ biết rõ hai người họ chính là sự phóng đại mặt tối của hai huynh đệ nên mỗi lần nghe họ gọi tên mình, Mộc Lộ lại có cảm giác nổi da gà.
“Ta không trốn.” Tuy trong lòng vẫn còn sợ, nhưng cô không thể mãi nhún nhường: “Ta vừa mới tỉnh lại, ngươi ở gần quá rồi.”
Cô không muốn gọi bọn họ là sư huynh bởi vì rõ ràng... họ không phải là hai người đó.
Thương Thiên Quang khẽ bật cười, đôi mắt trở nên sâu thẳm: “Ngươi không hiểu ta đang nói gì đâu.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play