Mộc Lộ nghi hoặc: “Người trong gương?”
Thương Tịch Nguyệt gật đầu giọng nhẹ như gió thoảng: “Nghĩa như tên. Thế giới gương giống như một mặt kính phản chiếu thế giới thực, trong đó có những bản sao hệt như chúng ta, nhưng chúng không có ý thức riêng. Thế nhưng… vừa rồi tên Ngôn Vô kia lại có ý thức rõ ràng, trái tim còn nằm bên phải. Điều đó chỉ có thể có một khả năng…”
“Bọn họ từ thế giới trong gương thoát ra ngoài!?” Mộc Lộ kinh hãi, càng nghĩ càng thấy không ổn: “Khó trách ta thấy bọn họ đều thuận tay trái! Vậy… chẳng lẽ đã có rất nhiều người ở thế giới trong gương thoát ra rồi?”
“Không chừng bọn chúng đã thay thế toàn bộ phái Quỳnh Hải rồi.” Thương Tịch Nguyệt phân tích, ánh mắt lạnh dần: “Bọn chúng thậm chí còn muốn cắn nuốt cả ngươi.”
Mộc Lộ nghĩ đến mấy tiểu thuyết mình từng đọc, dễ dàng tưởng tượng ra hậu quả của việc này. Người trong gương sẽ từng bước thay thế người thật, đầu tiên là phái Quỳnh Hải, sau đó có khi còn lan ra khắp đại lục. Thế thì cái “trò chơi” hai người một tổ, tìm vỏ sò ở khắp nơi căn bản là một cái bẫy! Mục đích là dụ bọn họ tách nhau ra, tạo cơ hội cho người trong gương “thay thế” dễ dàng hơn!
Mộc Lộ toát mồ hôi lạnh: “Ta, ta vừa rồi suýt nữa bị kéo xuống nước, nếu không được sư huynh cứu thì không biết sẽ phát sinh chuyện gì nữa…”
Cô nói một cách chân thành: “Cảm ơn sư huynh đã cứu mạng.”
“Đừng lo lắng, không có gì.” Thương Tịch Nguyệt mỉm cười, ánh mắt vẫn ấm áp như ánh trăng dịu dàng.
“Sư huynh tình cờ đi ngang qua sao?” Mộc Lộ nghiêng đầu hỏi.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play