Lâm Bạch lục lọi trong vali tìm thấy một bộ kim chỉ. Đừng thấy cậu ấy là đàn ông mà coi thường, cậu cũng rất đảm đang đấy. Người ta vẫn thường nói: Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ, tự chuẩn bị kim chỉ để phòng thân, không phải lúc nào cũng có thể nhờ người khác được.
Bộ kim chỉ này là do cậu mua ở cửa hàng tạp hóa chỉ có hai đồng, giá cả phải chăng mà lại rất hữu dụng. Khụ, tuy rằng chưa dùng đến lần nào.
Trong vali còn có hai cây kéo, một lớn một nhỏ, chất lượng đều rất tốt. Lúc nãy làm chổi, cậu định dùng kéo nhưng lại thấy lục lọi mất thời gian, nhưng cuối cùng vẫn lấy ra. Những vật dụng gia đình như thế này nên để ở nơi dễ thấy để dùng khi cần.
Chỉ thì hơi mảnh, so với da thú thì chẳng đáng là bao, tuy màu sắc đa dạng nhưng cũng chẳng ích gì.
Nhìn đống da thú, một tấm lớn trải trên mặt đất, còn hai tấm nhỏ hơn một chút, còn có một tấm da dê mới. Tấm lớn nhất không biết là da gì, trông giống da trâu nhưng lại có màu xám. Màu này mà làm đế giày thì cũng được đấy. Cậu dùng kéo cắt thử một chút, cũng không khó cắt lắm.
Lâm Bạch nghĩ bàn chân là bộ phận rất quan trọng của cơ thể, phản ánh các cơ quan nội tạng, phải bảo vệ thật tốt. Mấy hôm nay nhìn thấy Bối Bắc chân trần đi lại trên cỏ, giẫm lên cành cây, cậu thấy xót thay.
Hay là làm giày cho Bối Bắc trước đi, dù sao anh cũng đã cưu mang cậu, có qua có lại mới toại lòng nhau. Lâm Bạch nhìn lại mấy tấm da thú, quyết định dùng da màu xám làm đế. Bên trong lót một lớp da dê, mũi giày và thân giày cũng dùng da dê vì nó mềm mại. Cậu nghĩ đến kiểu dáng của đôi giày, nhìn ra ngoài trời nắng, làm kiểu giày hở mũi đơn giản trước đã, thời tiết vẫn chưa lạnh lắm. Làm quen tay rồi sẽ làm kiểu phức tạp hơn.
Nghĩ đến chân Bối Bắc dài hơn chân cậu một nửa "Ôi chao, không được, phải đo đạc cẩn thận, không thể lãng phí đồ được. Thôi thì đợi anh ta về rồi tính." Lâm Bạch nghĩ ngợi rồi quyết định đợi Bối Bắc về để đo chân rồi vẽ mẫu, giày dép vẫn phải vừa chân mới tốt.
Bối Bắc đeo trường đao sau lưng, trên đường đi săn lòng đầy phấn khởi. Vì sao ư? Vì người thương đã đưa cho anh con dao quý giá để phòng thân, còn nhìn anh với ánh mắt mong chờ, rõ ràng là không muốn anh đi, muốn anh mau chóng trở về. Phải nói rằng Bối Bắc này đúng là chẳng coi mình là người ngoài mà.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play