Lâm Bạch hoảng hốt tỉnh lại, mở mắt ra liền thấy trước mắt toàn là một màu xanh lục. Ánh mắt cậu nhìn xung quanh, nhận ra những tán cây rậm rạp che kín bầu trời. Ánh mặt trời xuyên qua các cành cây sum suê, để lại từng vệt sáng lốm đốm trên mặt đất. Đây là đâu? Có ai bắt cóc cậu sao? Vì tiền hả? Nhưng cậu đâu có tiền! Chẳng lẽ bọn bắt cóc không điều tra trước khi ra tay? Hay là muốn giết cậu? Nhưng cậu có thù oán với ai đâu?. Cậu thử cử động cơ thể nhưng không cảm thấy bất kỳ sợi dây trói nào. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Đầu óc cậu nhanh chóng lục lại ký ức: tốt nghiệp, ký hợp đồng với một công ty, thuê nhà, chuyển nhà, rồi đến trường để làm thủ tục. Đột nhiên, một cơn gió lớn ập đến, sau đó… cậu không nhớ gì nữa. Khi tỉnh lại, cậu đã ở nơi này. Đây là có ý nghĩa gì? Ông trời đang trêu đùa cậu sao? Lẽ nào… cậu đã xuyên không? Nếu đúng là vậy, vì sao lại là cậu?
Những suy nghĩ ấy chỉ diễn ra trong nháy mắt. Cậu không biết liệu mình có thể quay trở lại hay không, nhưng trong thâm tâm lại có một giọng nói chắc nịch rằng: không thể trở về. Cậu không nghĩ nhiều nữa, cứ đi từng bước rồi tính tiếp. Dù sao, cậu vốn là người quyết đoán.
Lâm Bạch ngồi dậy, kiểm tra quần áo của mình... vẫn là bộ đồ trước đó, không hề hư hại. Cậu cũng không cảm thấy đau đớn, có lẽ chưa bị thương. Nhìn quanh, cậu thấy hành lý của mình vẫn còn: hai chiếc vali xách tay và một chiếc ba lô. Ít nhất, cậu không phải lo lắng về chuyện ăn mặc trong thời gian tới. Giữa nơi xa lạ này, sự hiện diện của chúng khiến cậu có chút an tâm.
Cậu đứng dậy, quan sát bốn phía. Khuôn mặt vốn ít khi thể hiện cảm xúc của cậu cũng không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Cây cối ở đây quá cao! Chẳng lẽ cậu đã rơi vào một khu rừng nhiệt đới nguyên thủy? Những thân cây cao tương đương tòa nhà hai mươi tầng, đường kính phải đến bảy hoặc tám người trưởng thành ôm mới xuể. Lá cây to ngang bằng năm bàn tay của cậu, còn những bụi cây thấp hơn cũng cao ngang người cậu. Lâm Bạch cao 1m80, vậy mà ở đây cậu lại trông nhỏ bé như một chú lùn. Chẳng lẽ cậu đã lạc vào một thế giới của những thực vật khổng lồ?. Sau vài phút trấn tĩnh, Lâm Bạch đeo ba lô lên, xách hai chiếc vali, quyết định rời khỏi nơi này trước đã. Một khu rừng dù nghe thấy tiếng chim hót vẫn có thể ẩn chứa nguy hiểm. Cậu chưa bao giờ để mình rơi vào thế bị động trong môi trường xa lạ. Luôn cảnh giác như một con báo săn, đó là thói quen được hình thành từ nhỏ và đã trở thành bản năng của cậu.
Dù bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng cậu lại dậy sóng với hàng loạt suy nghĩ. Người như cậu có lẽ luôn thiếu cảm giác an toàn. Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ nhiều. Cậu ngẩng đầu quan sát ánh nắng xuyên qua tán cây, xác định phương hướng đông tây. Xác định xong, cậu kéo hành lý, bắt đầu tiến về phía trước. Nhưng đi lại không dễ dàng chút nào. Cỏ ở đây cao đến tận bắp chân cậu, thậm chí có những loại cây lạ mọc chằng chịt, khiến cậu đôi khi phải nhấc hành lý lên mới có thể đi qua. Vừa đi, cậu vừa luôn giữ cảnh giác, phòng ngừa nguy hiểm bất ngờ. Có lẽ ông trời cũng thương cậu, nên suốt bốn tiếng đồng hồ di chuyển, cậu vẫn an toàn và còn phát hiện một con sông.
Lúc này có lẽ đã giữa trưa, mặt trời treo lơ lửng trên bầu trời. Đồng hồ của cậu đã ngừng chạy từ khi tỉnh dậy, không biết còn có thể dùng được không.
Cậu cầm lên xem thử rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm.. Nó vẫn hoạt động! Có lẽ… cậu vẫn còn ở Trái Đất? Ý nghĩ đó khiến tâm trạng cậu có chút nhẹ nhõm hơn. Lâm Bạch không biết mình đã hôn mê bao lâu, chỉ nhớ khi mở mắt dường như là buổi sáng. Giờ cậu đã đi suốt một buổi sáng, thấy mặt trời đang giữa đỉnh đầu, nên tạm thời mặc định thời gian là 12 giờ trưa.
Lâm Bạch ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi có con sông chảy qua. Cậu kéo chiếc vali đi tới đi lui, không hiểu vì sao khi đến gần bờ sông, cỏ ở đây lại thấp hơn trông chẳng khác gì những bãi cỏ cậu từng thấy trước đây. Những cây đại thụ mọc cách bờ sông một đoạn, hai bên bờ có những gò đất nhô lên như tảng.Con sông rộng chừng năm mét, nước gần bờ trong vắt. Lâm Bạch đặt ba lô và chiếc vali lên một tảng đá lớn bên cạnh, rồi tiến đến mép nước, rửa tay, rửa mặt. Nhìn dòng nước trong vắt phản chiếu bóng mình, cậu đoán có thể uống được. Cậu nhúng đầu ngón tay vào nước, đưa lên miệng nếm thử "Ừm, có chút ngọt." Thế là cậu dùng tay vốc nước lên uống, cảm thấy sảng khoái vô cùng. Nước này mà đóng chai đem bán thì chẳng cần qua các quy trình thanh lọc phức tạp hay là thêm bất kỳ các chất phụ gia nào, cứ thế mà bán thẳng ra thị trường, đúng là một nguồn lợi khổng lồ. Trong đầu cậu thoáng hiện ra viễn cảnh những núi vàng núi bạc trước mắt. Nhưng giữa lúc đang mơ tưởng đến tiền bạc, cậu hoàn toàn quên mất rằng mình vẫn đang ở trong một môi trường xa lạ đầy nguy hiểm. Đúng là không thể đánh giá mọi thứ chỉ qua vẻ bề ngoài. Người thích nhìn mặt mà đoán tính cách e rằng nên đeo kính để nhìn cho rõ hơn.
Trước năm năm tuổi, tuổi thơ của Lâm Bạch rất hạnh phúc. Cậu có một người cha điển trai, một người mẹ xinh đẹp, cả gia đình ba người luôn ngập tràn tiếng cười. Ít nhất, cậu vẫn luôn nghĩ như vậy. Nhưng hương vị của hạnh phúc đã bắt đầu nhạt phai từ khi nào? Sau nhiều lần hồi tưởng, cậu nhận ra có lẽ mọi thứ đã thay đổi từ sau năm sinh nhật năm tuổi. Tiếng cười dần bị những trận cãi vã của cha mẹ thay thế. Sàn nhà đầy những mảnh vỡ của đồ sứ và pha lê. Không còn kẹo, không còn đồ chơi, bữa cơm cũng nguội lạnh hơn. Cậu cảm thấy sự ấm áp trên người mình từng chút, từng chút một biến mất, chỉ còn lại không khí lạnh lẽo bao quanh. Cậu co mình trong một góc.. một góc nhỏ chỉ thuộc về riêng cậu. Trong góc đó, cậu cảm giác mình bị bỏ rơi, không ai nhớ đến sự tồn tại của cậu.
Rồi một ngày tiếng cãi vã cũng chấm dứt. Mẹ rời đi, để lại cậu và cha trong căn nhà trống vắng. Không khí vẫn lạnh lẽo như trước, thậm chí còn muốn lạnh hơn. Cậu muốn tìm hơi ấm, nhưng chẳng thể nào tìm thấy. Cho đến một ngày, cha cậu đưa về một người phụ nữ trẻ, bảo cậu gọi cô ấy là "dì" và nói rằng từ nay cả ba người sẽ sống chung. Lúc đó, cậu đã bảy tuổi. Trẻ con bảy tuổi vốn dĩ còn non nớt, nhưng nội tâm của cậu lại rất kiên cường. Cậu luôn ngoan ngoãn, không quậy phá, rất biết nghe lời. Ở trường, cậu học giỏi, cư xử tốt, thầy cô và bạn bè đều quý mến. Nhưng chỉ có chính cậu biết rằng, không ai thực sự bước vào thế giới của mình.. kể cả cha. Bởi vì mỗi khi cha nhìn cậu, ánh mắt ông không giống như đang nhìn con trai mình, mà như đang nhìn một ai khác. Trong đôi mắt ấy có hồi ức, có thứ gì đó mà cậu không thể phân biệt, nhưng có lẽ đó là nỗi đau. Có phải ông đang nhớ về mẹ không? Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt ấy, tim cậu lại đau nhói. Cả hai người dường như đều cố tình tránh né những cảm xúc mơ hồ đó. Và rồi những cái ôm dần ít đi. Có lẽ là vì trong vòng tay cha đã có một người khác... đó đứa em trai cùng cha khác mẹ của cậu. Tiếng cười trong nhà dần nhiều hơn, nhưng Lâm Bạch vẫn luôn cảm thấy mình không thuộc về nơi này. Sự vui vẻ ấy không dành cho cậu. Gia đình ấm áp mà cậu khao khát chẳng hề chạm tới trái tim cậu cho dù cậu đã từng mong mỏi biết bao nhiêu.
Ở đây so với cảm giác bị gò bó khi sống dưới mái nhà cũ, làm tâm trạng của Lâm Bạch hoàn toàn khác biệt. Cuối cùng cũng có thể rời đi, cậu thi đậu vào một trường đại học xa quê, cách nhà rất xa. Khoảnh khắc ấy, cậu có cảm giác như bầu trời trước mắt bỗng rộng mở, sáng rực hơn bao giờ hết. Cậu muốn chạy thật nhanh trong khuôn viên trường, muốn lớn tiếng hát vang, như một con chim nhỏ bị giam cầm bấy lâu nay, đột nhiên được phóng sinh. Niềm vui quá lớn khiến cậu lạc lối, đầu óc choáng váng. Nhưng tính cách được rèn giũa từ nhỏ khiến cậu dù có hạnh phúc, có mong đợi, có kích động thế nào thì người khác nhìn vào vẫn chỉ thấy một gương mặt điềm tĩnh. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt lạnh nhạt. Theo lời bạn học của cậu thì đó là vẻ đẹp "lãnh diễm cấm dục" vừa lạnh lùng vừa khó tiếp cận. Không có điều gì khiến cậu bộc lộ cảm xúc quá nhiều. Theo như lời các bạn cùng ký túc xá suốt bốn năm đại học nhận xét: "Số lần thấy Lâm Bạch cười, đếm trên đầu ngón tay cũng không đủ." Khi nghe những lời đó, cậu chỉ lặng lẽ phun tào trong lòng: Năm ngón tay? Sao không là sáu ngón đi!
Sự thay đổi môi trường sống, những lần chia ly của người thân không chỉ khiến Lâm Bạch hình thành vẻ ngoài lãnh đạm cùng tính cách thích châm chọc trong lòng, mà còn tạo ra một hệ quả khác: cậu thiếu cảm giác an toàn trầm trọng. Vì cậu luôn có cảm giác xung quanh đầy rẫy nguy hiểm, cậu đặc biệt yêu thích vũ khí lạnh.. cụ thể là dao. Tất cả các loại dao, từ lớn đến nhỏ, đều là thứ cậu đam mê.
Trước khi vào đại học, vì vẫn sống trong nhà, cậu không thể hiện rõ sở thích này. Nếu có sưu tầm, cậu cũng che giấu rất kỹ. Nhưng khi thoát khỏi "nhà giam" và bắt đầu bốn năm tự do, cậu càng mở rộng đam mê của mình. Tuy nhiên cậu không mua bừa bãi, mà giống như một nhà sưu tầm đồ cổ... quan sát, sàng lọc, rồi mới thu vào bộ sưu tập của mình.
Thật ra dao kiếm không quá đắt đỏ, nhưng quá trình lựa chọn lại mang đến cho cậu cảm giác thỏa mãn. Với cậu, sở thích này chẳng khác gì việc sắp xếp những món đồ giống nhau thành từng nhóm để quan sát và so sánh. Điều cậu yêu thích chính là quá trình chọn lựa. Nếu ai đó hỏi tiền mua dao từ đâu ra, cậu nhất định sẽ ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo mà đáp: Tự tôi kiếm. Ai bảo tôi thông minh làm gì. Tính đến thời điểm hiện tại, bộ sưu tập của Lâm Bạch gồm: Sáu con dao quân dụng Thụy Sĩ. Ba thanh kiếm võ sĩ Nhật Bản. Mười một thanh đao với nhiều kiểu dáng kỳ lạ khác nhau. Và tất cả những món đồ ấy đã theo cậu đi đến thế giới này. Có thể xem như một sự an ủi tinh thần chăng?