Không ngờ chỉ tặng cho báo đen hai bộ quần áo thôi mà đổi lại được nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến giờ. Chà, anh ta dễ thỏa mãn thật đấy. Nhưng có thể đáp ứng nhu cầu của kim chủ cũng là một phần công việc của quản gia hạng nhất mà. Bach Lâm nghiêm túc mà nghĩ.
Bối Bắc mặc quần áo mới, nói với Lâm Bạch:
"Bạch, tôi muốn đi săn, em ở đây chờ tôi nhé." Bối Bắc làm động tác cắn, rồi chỉ vào đống thịt rắn ở góc tường.
"Anh muốn đi săn hả? Bắt rắn à?" Lâm Bạch nhìn động tác của báo đen liền hiểu ra, nhưng cậu cứ tưởng anh vẫn muốn đi bắt rắn. Nhưng mà... Anh đã tu thành người rồi, sao còn phải ngày ba bữa thế này? Cái ham muốn ăn uống này cũng mạnh mẽ quá đi. Hơn nữa, có thời gian đó sao ngươi không tranh thủ đả tọa tu luyện, sớm ngày phi thăng? Với tốc độ tu luyện này của anh, đến năm nào tháng nào mới thành tiên được đây? Lâm Bạch thầm nhủ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thản.
"Đúng vậy, em ở đây chờ tôi, tôi sẽ quay lại ngay thôi. Hang đá này là của tôi, thú nhân khác sẽ không đến đâu." Không biết Lâm Bạch đang nghĩ gì, Bối Bắc tiếp tục nói một tràng tiếng thú ngữ. Rồi anh nhìn thấy Lâm Bạch đi về phía mấy cái bọc, lấy ra cái vật dài dài phát ánh sáng lạnh mà hôm qua anh đã thấy.
"Tôi đi cùng anh, sẵn tiện xem có gặp được đồ ăn nào khác không." Lâm Bạch nghĩ bụng, anh ta thích ăn như thế thì cậu cũng không khuyên nữa. Điều đầu tiên của việc ôm đùi là, kim chủ muốn gì thì phải đáp ứng, không được nói "Không". Cậu không phải là người đưa ra lời khuyên, cậu là quản gia.
Lâm Bạch tin rằng khu rừng này ẩn chứa nhiều loại tài nguyên thiên nhiên quý hiếm lắm. Đến lúc đó cậu chọn vài món, có thể dùng khi khẩn cấp hoặc đem đi đổi tiền. Nếu bán được cho người thích luyện đan thì tốt nhất.
"Không được, bên ngoài nguy hiểm lắm, nhiều dã thú lắm." Sao giống cái lại có thể đi săn cùng giống đực được chứ? Chưa từng có chuyện đó. Như vậy quá nguy hiểm. Không thể để giống cái đi theo mình được, lỡ gặp dã thú làm giống cái sợ thì sao? Anh vẫn còn nhớ cái mặt trắng bệch của giống cái khi nhìn thấy con rắn khổng lồ hôm qua. Nghĩ đến cảnh đó là anh vừa sợ vừa xót.
"Không sao, tôi sẽ tự bảo vệ mình. Với lại còn có anh mà, tôi sẽ đi theo sau anh." Lâm Bạch nghĩ, mình không thể cứ được bảo vệ mãi được, phải rèn luyện bản lĩnh và khả năng chiến đấu. Nếu gặp động vật nhỏ thì còn được, chứ gặp lại con rắn khổng lồ hôm qua thì coi như xong đời.
Bối Bắc và Lâm Bạch vì chuyện đi săn mà cãi nhau một hồi, khoa tay múa chân như đang múa may quay cuồng. Sau một hồi tranh cãi, cuối cùng Bối Bắc cũng phải thỏa hiệp.
Trước khi ra khỏi hang, Bối Bắc cởi áo và quần đùi, biến thành báo đen và nằm xuống, ra hiệu cho Lâm Bạch leo lên. Lâm Bạch không do dự, trèo lên lưng báo đen. Dù không muốn cậu cũng chẳng còn cách nào khác, huống chi kim chủ đã nghĩ cho cậu như vậy, cậu mà còn làm bộ làm tịch nữa thì thật là không biết điều. Với lại, cậu cũng không thể tự đi được, càng không thể đi một mình. Nhìn hành động của báo đen, cậu đoán nơi đi săn chắc không cố định, có lẽ sẽ đi rất xa.
Lâm Bạch đeo một chiếc ba lô nhỏ, cái này là hồi đi học cậu hay dùng để đựng sách. Trong ba lô có một con dao găm, chuôi dao thò ra ngoài, một con dao gọt hoa quả để dùng khi cần thiết, một chai nước và hai gói bánh quy. Cậu nghĩ chuyến đi săn chắc không kéo dài lắm, nên chuẩn bị ít đồ thôi.
Sải cánh bay lượn trên bầu trời cao rộng, nhìn cây cối bên dưới dần thu nhỏ lại, cảm giác kích thích hơn nhiều so với ngồi trên máy bay nhìn xuống mặt đất. Lâm Bạch giờ đã không còn cảm thấy giật mình và lo lắng như hôm qua nữa.
Nhìn xuống dưới, cảnh sắc không thay đổi nhiều, vẫn là núi cao, rừng rậm, diện tích bao phủ rất rộng lớn. Từ xa nhìn lại, một màu xanh sẫm trải dài mênh mông. Thỉnh thoảng, cậu có thể thấy những dòng sông, con suối. Có lẽ do cậu là con người nên thị lực không tốt bằng, khứu giác cũng không nhạy bén, Lâm Bạch không thấy con vật nào đang chạy nhảy, chứ đừng nói đến loài bò sát.
Khoảng nửa tiếng sau, Bối Bắc vỗ cánh chuẩn bị hạ xuống. Khu rừng ở đây không rậm rạp như nơi họ ở, tầm nhìn không bị cản trở, giảm bớt nguy hiểm.
Sau khi đáp xuống đất, Bối Bắc chỉ thu cánh lại, không để Lâm Bạch xuống mà tiếp tục cõng cậu đi vào trong rừng. Tốc độ rất chậm, như đang đi dạo, nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng, cảnh giác quan sát xung quanh, tìm kiếm con mồi.
Lâm Bạch yên lặng ngồi trên lưng báo đen, tay nắm chặt đám lông trên cổ anh ta, người hơi nghiêng về phía trước, thở chậm lại, mắt đảo quanh tìm kiếm những thứ mình cần.
Báo đen đột ngột dừng lại, thân thể khuỵ xuống, chăm chú nhìn về phía trước. Lâm Bạch thấy cách đó khoảng 30 mét có mấy con vật giống như linh dương, nhưng sừng lại rất ngắn, lông màu trắng, trên trán mọc một cái sừng. Dương ba sừng à? Hình thể của chúng lớn gấp ba lần những con dê mà cậu từng thấy. Quả là linh khí ở Yêu giới, thật dồi dào mà, động vật cũng được thơm lây.
Mấy con dê vẫn đang yên tĩnh gặm cỏ, không hề cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Xem ra chúng vẫn chưa mở mang trí tuệ. Lâm Bạch thầm lo lắng cho chúng, hoàn toàn quên mất mình đang đi cùng phe với báo đen, cậu vẫn nghĩ mình vẫn là con người sống trong thời đại hòa bình, chưa ý thức được thế giới động vật là nơi cá lớn nuốt cá bé.
Lâm Bạch xuống khỏi lưng báo đen, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống một bên. Đám cỏ xanh cao quá đầu người vừa hay che khuất thân hình cậu.
Đột nhiên báo đen lao ra. Tốc độ nhanh như chớp khiến trái tim Lâm Bạch nhảy lên tận cổ họng.
Báo đen không cho dê ba sừng cơ hội chạy trốn. anh cắn chặt cổ con dê gần nhất, máu tươi lập tức phun ra. Dê ba sừng không từ bỏ cơ hội sống sót, bốn chân giãy giụa, đá vào báo đen. Nhưng sức lực của động vật ăn cỏ không thể so với động vật ăn thịt. Báo đen dùng hai chân trước đè chặt thân dê, miệng rộng dính máu buông ra, cắn sang chỗ khác trên cổ. Chân dê ba sừng dần mất sức, sau khoảng ba phút, báo đen buông con dê đã tắt thở, liếm liếm máu tươi trên mép, quay đầu nhìn Lâm Bạch.
Sau khi xem trực tiếp báo đen đối chiến với rắn khổng lồ hôm qua, cảnh tượng vừa rồi không tính là gì đối với Lâm Bạch. Phải biết rằng khả năng tiếp thu của cậu rất tốt.
Lâm Bạch chạy về phía báo đen. So với anh, cậu chỉ là một người nhỏ bé, còn chưa to bằng con dê ba sừng.
Bối Bắc bắt được dê, quay đầu nhìn Lâm Bạch, mong được khen ngợi. Anh muốn cậu thấy rằng anh là giống đực cường hãn, cả về tốc độ lẫn sức mạnh. Thể hiện kỹ năng ưu tú trước mặt giống cái là việc mà mọi thú nhân đều thích làm. Cha anh đến giờ vẫn thường dùng hình thú để tranh công với mẹ. So với anh còn thích khoe khoang hơn, thật là không lớn nổi.
Nhìn đôi mắt to tròn long lanh của báo đen đang mong chờ khen ngợi, Lâm Bạch vươn tay vỗ vỗ cái đầu to cao hơn mình hai cái, giơ ngón tay cái lên: "Anh giỏi lắm."
Được khen ngợi, báo đen không giấu được vẻ kiêu ngạo, chạy vòng quanh Lâm Bạch hai vòng, tiện thể cọ đầu vào đầu cậu. Có lẽ đây là lần đầu tiên báo đen thân mật với con người. Trước đây, anh từng nhiều lần muốn cọ đầu vào mẹ, nhưng cha anh không bao giờ cho cơ hội, toàn đẩy anh ra. Hai cha con thường xuyên đánh nhau vì chuyện này. Tuy cha rất yêu mẹ, nhưng không cho anh dùng hình thú chạm vào mẹ. Anh cảm thấy mình thật đáng thương. Vì vậy, lần này anh không khống chế được lực đạo, khiến Lâm Bạch bị cọ đến loạng choạng.
"Hô... Thôi, không so đo với tên này." Lâm Bạch coi như bên cạnh mình là một con chó săn lớn, vừa bắt được mồi nên nịnh nọt chủ nhân, cầu an ủi, cầu khen ngợi. Tâm trạng tốt vì từ thân phận nô lệ được làm chủ, Lâm Bạch lại thuận tay vuốt ve cái đầu to vẫn đang cọ vào vai mình. Nếu không có mùi máu tươi trong miệng anh ta và quần áo dính máu, khung cảnh này thật ấm áp và đẹp đẽ.
Để tránh mùi máu tươi thu hút dã thú khác, Bối Bắc ngồi xổm xuống, ra hiệu cho Lâm Bạch leo lên, rồi ngậm con dê lông trắng bay lên.
Lâm Bạch thầm nghĩ, cậu còn chưa tìm được thứ gì có giá trị mà đã đi rồi sao? Hơi buồn bực, cậu chỉ có thể ngồi yên. Nhưng không ngờ bay được mười phút đã hạ cánh. Ủa? Đây chẳng phải là nơi hai người gặp nhau hôm qua sao? À... Tên này sợ người khác cướp mồi của anh ta à, cũng thông minh đấy chứ.
Bối Bắc thả Lâm Bạch xuống, biến thành hình người, nói với cậu rằng anh sẽ đi xử lý con dê lông trắng, bảo cậu đi theo. Lâm Bạch hiểu ý của báo đen, biết anh làm vậy là vì tốt cho mình, liền gật đầu. Đồng thời, cậu lấy dao gọt hoa quả từ ba lô ra đưa cho anh. Vì không thấy báo đen mang dao, cậu nghĩ dù sao anh cũng không dùng móng vuốt, nếu có thứ nhanh hơn thì tại sao không dùng?
Trong lúc nghĩ ngợi, Lâm Bạch hoàn toàn quên mất rằng báo đen là yêu quái tu luyện thành người, căn bản không cần dụng cụ cắt gọt, dùng pháp thuật là xong. Đúng là người thông minh đôi khi cũng có lúc đầu óc không thông suốt.