Câu nói kia vừa buông xuống, trong chớp mắt, cả bàn cơm rơi vào im lặng suốt hai ba giây.
Tim Dụ Thư đập mạnh đến nghẹt một nhịp, toàn thân máu như đồng loạt dồn lên, ồ ạt tuôn trào.
Tựa như có người ném xuống một quả pháo vào mặt hồ yên tĩnh, bùng nổ ngay tức thì, sóng nước tung tóe bắn lên đầy trời.
Lần trước cũng là về đề tài này, anh từng nói qua, có anh ở đây.
Mà Lục Hành Châu chưa từng là người hứa suông. Suốt mười mấy năm qua, trừ những lần Dụ Thư bị bệnh, được anh dịu dàng dỗ dành, thì hiếm khi anh nói ra những lời dễ nghe. Nhưng anh căn bản cũng chẳng cần phải nói. Anh từng cởi áo khoác của mình giữa cơn mưa để khoác lên người Dụ Thư, từng ở cạnh khi cậu gọi điện thoại mà căng thẳng, từng bầu bạn lúc cậu ốm sốt, uống thuốc, đến bệnh viện khám bệnh.
Anh vẫn luôn ở đó.
Lần đầu tiên đi nhà trẻ, lần đầu tiên biểu diễn văn nghệ, vào tiểu học, kỳ thi tuyển sinh, thi đại học, lần đầu tiên biết yêu, thậm chí là lần đầu tiên hôn môi. Mỗi một dấu mốc quan trọng, mỗi một lần đầu quý giá trong đời cậu, anh đều có mặt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT