Lục Hành Châu có đôi khi thật sự cảm thấy Dụ Thư là khắc tinh của mình.
Từ nhỏ đã vậy rồi.
Hắn rũ mắt nhìn Dụ Thư. Từ góc độ của hắn, có thể nhìn thấy hàng mi đen láy của Dụ Thư, lông mi của cậu vẫn luôn rất dài, làm đôi mắt kia vừa đen vừa sáng, hơi cong lên, lẫn vào mấy sợi tóc trước trán khiến cả người trông thật ngoan ngoãn. Mày khẽ nhíu lại, giống như thật sự đang nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của phương án kia.
Dùng ánh mắt trong trẻo đến thế, lại có thể nói ra những lời dễ khiến người ta hiểu lầm như vậy.
Ánh mắt Lục Hành Châu đột nhiên trở nên thâm trầm, hắn siết chặt cánh tay, nhẹ nhàng nhấc lên, Dụ Thư đã bị hắn ôm lên, chân rời khỏi mặt đất, cảm giác lơ lửng khiến cậu hơi hoảng: “Anh?”
“Không phải bảo anh cắn sao?”
Thật sự muốn cắn à? Dụ Thư lập tức căng thẳng, ánh mắt anh mang theo tính công kích, dừng lại tỉ mỉ trên mặt cậu, như thể đang thật sự cân nhắc nên cắn ở đâu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT