Mở cửa vang lên trong nháy mắt, Dụ Thư đã tưởng tượng ra hàng ngàn loại khả năng.
Thân thể phản ứng còn nhanh hơn đầu óc, cậu theo bản năng nghiêng về phía Lục Hành Châu bên cạnh, định để anh trai che mình lại, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của bản thân đến mức tối đa.
Lục Hành Châu vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, chân dài tùy ý co lại bên mép giường, cảm giác được động tác của Dụ Thư thì cúi đầu nhìn xuống. Dụ Thư hoàn toàn trốn trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt cùng mái tóc rối loạn, trong mắt toàn là căng thẳng.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, chỗ dán sát bên nhau vừa nóng lại vừa ngứa, giống như bị mèo nhẹ nhàng cào qua một cái, khiến lòng người mềm nhũn. Hầu kết của Lục Hành Châu khẽ động, nhưng lại như không có chuyện gì mà dời mắt đi, lúc này Lâm Duyệt đã bước vào.
Đèn đêm trong phòng Lục Hành Châu vẫn sáng, ánh sáng có phần tối mờ, nhưng Lâm Duyệt chỉ đến dặn dò một việc, giờ cũng đã muộn nên không bật đèn chính.
Giường của hắn rất lớn, Lâm Duyệt cũng không nhận ra có điều gì khác thường.
“Con trai.” Lâm Duyệt hơi bước lên trước, tóc dài tùy ý xõa xuống, vừa nhìn đã biết là sắp đi nghỉ. Đêm khuya, không có tiếng ve kêu mùa hè, im lặng khác thường, giọng nói của Lâm Duyệt cũng thấp hơn ngày thường: “Ban nãy vốn không định nói, nhưng không nói thì ngủ không được.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT