Lục Hành Châu lần này “nóng trong người” vẫn là do Dụ Thư gây ra.
Dụ Dạng không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc đến Dụ Thư liền trở nên căng thẳng. Cậu không chắc Dụ Dạng có nhìn ra đây là dấu răng cắn hay không, cũng có thể là nhìn ra rồi, nhưng lại không đoán được là ai cắn.
May mà Dụ Dạng vẫn nhớ mình phải đi, huống hồ đã lên xe rồi, cũng không định ở lại dây dưa thêm làm phiền người khác. Hắn vẫy tay với Dụ Thư, dặn cậu nhớ ăn mấy thứ hắn mang theo, lúc này mới đạp chân ga rời đi.
Mắt thấy đuôi xe cũng không còn nhìn thấy nữa, Dụ Thư rốt cuộc mới thả lỏng, vừa theo Lục Hành Châu lên xe, vừa nói: “Vừa rồi anh Dụ Dạng hình như nhìn thấy rồi.”
Có lẽ nên bỏ chữ hình như, anh ấy chắc chắn là đã thấy rồi.
Lục Hành Châu xoay chìa khóa xe, hơi nghiêng đầu hỏi Dụ Thư: “Em thực sự căng thẳng đến vậy sao?”
Bãi đỗ xe vốn đã tối, trong xe đèn cũng không quá sáng, ánh sáng chiếu lên gương mặt Lục Hành Châu khiến đường nét ấy càng thêm dịu dàng. Đặc biệt là đôi mắt kia, như lớp băng trên đỉnh núi sau mùa đông tan chảy, tuy vẫn lạnh, nhưng mang theo chút ấm áp.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play