Vốn dĩ đang lén lút làm mấy động tác nhỏ với Lục Hành Châu, Dụ Thư chẳng khác gì học sinh đang chạy trời mà gặp phải thầy giáo điểm danh, tuy rằng người Dụ Dạng gọi tên cũng không phải cậu.
Cậu lập tức không dám cử động nữa, cả người cứng đờ, ngoan ngoãn ngồi yên.
Sau đó liền cảm nhận được bàn tay buông thõng bên người bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy, tim Dụ Thư lập tức đập nhanh hơn. Lục Hành Châu ngồi bên phải cậu, nên người nắm chính là tay phải của hắn, Dụ Thư thậm chí còn cảm giác được ngón cái của anh trai dường như đang nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cậu như để trấn an.
Dụ Dạng ngồi đối diện bọn họ, đang uống đồ uống, dường như không phát hiện ra hai người họ có gì khác thường. Kiểu động tác thân mật lén lút làm sau lưng người khác như vậy khiến Dụ Thư vô cùng căng thẳng, nhưng người cùng cậu làm ra hành động ấy lại là anh, nên cậu lại cảm thấy có chút vui vẻ.
“Dụ Bảo trước nay đều không khiến người khác phải hao tâm tổn trí.” Lục Hành Châu nói giọng nhàn nhạt, lại lạ lùng toát ra một tia khoe khoang: “Rất ngoan, đến lúc không ngoan cũng rất đáng yêu.”
Dụ Bảo, rất ngoan, đáng yêu – mấy từ này từ miệng Lục Hành Châu nói ra, quả thực chẳng ra làm sao mà lại nghe có vẻ rất đỗi tự nhiên, tạo nên một cảm giác mâu thuẫn mãnh liệt.
Thế nhưng lại chẳng có cách nào không khiến cho người ta rung động.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT