Vì sợ Dụ Thư cử động lung tung, Lục Hành Châu đè cậu rất nhẹ. Giường của Lục Hành Châu rất lớn, hai nam sinh ngủ cũng chẳng hề chật chội.
Bị tin tức kia ngắt quãng chốc lát rồi trôi qua, Dụ Thư lại hoàn toàn không buồn ngủ. Trên môi dường như vẫn còn lưu lại cảm giác của nụ hôn vừa rồi.
Tê tê, tê dại, Dụ Thư muốn đưa tay chạm thử, nhưng vì đang bị Lục Hành Châu ôm nên không dám cử động.
Vừa rồi anh hình như hơi dữ một chút, Dụ Thư muộn màng nghĩ. Trước giờ cậu chưa từng thấy Lục Hành Châu biểu hiện ra ham muốn chiếm hữu rõ ràng với bất cứ thứ gì, dù là bạn bè hay gì khác, anh luôn luôn tỏ ra lạnh nhạt.
Anh không ham mê hưởng thụ vật chất, đồ vật có hay không cũng chẳng sao. Cho nên Dụ Thư chưa từng thấy anh như vậy.
Như thể muốn chiếm trọn hơi thở của cậu.
“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng của Lục Hành Châu cắt ngang dòng suy nghĩ của Dụ Thư, hắn hơi cựa mình, đổi tư thế: “Vừa rồi dọa em à?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT