Dụ Thư thật sự buồn ngủ không chịu được, nằm lên người Lục Hành Châu liền cảm thấy an toàn. Trong chăn thoang thoảng mùi hương trên người anh, Dụ Thư không biết đó là mùi gì, nhưng rất dễ chịu, ngửi thấy liền an tâm, khiến người ta càng muốn chìm sâu vào cơn say giấc.
Cậu bé mơ màng nhắm mắt, lẩm bẩm nói: "Anh trai khó dỗ quá."
So với cậu bé thì khó dỗ hơn nhiều.
Cơn buồn ngủ ập đến, hơn nữa có Lục Hành Châu ở bên cạnh, Dụ Thư rất nhanh đã ngủ say.
Lục Hành Châu bị cậu bé đè nặng, cả người như bị trúng thuật định thân, cứng đờ, một cử động nhỏ cũng không dám. Một lúc lâu sau, nhận thấy nhóc khóc nhè đã ngủ say, Lục Hành Châu mới thử thả lỏng cơ thể, giơ tay nhẹ nhàng nhấc Dụ Thư từ trên người mình xuống, ở trong chăn đặt sang một bên.
Vừa rồi còn xung phong nhận việc muốn dỗ dành hắn ngủ, hiện tại liền ghét bỏ hắn khó dỗ.
Bù lại một ngày kể chuyện cổ tích, Tiểu Lục tổng hiện tại cũng mệt mỏi, hai đứa trẻ rất nhanh đều đã ngủ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play