“Không đói bụng.” Dụ Thư một lần nữa ngậm lại núm * cao su, nói không rõ ràng với Lục Hành Châu.
Lục Hành Châu ngồi trên giường, đôi chân dài vừa vặn vòng Dụ Thư vào phạm vi của mình, hắn hơi cúi đầu, góc độ này khiến Dụ Thư không nhìn được biểu cảm của hắn, liền có chút sốt ruột, cúi đầu nhìn hắn: “Anh trai ~”
Lục Hành Châu vừa ngẩng lên thì đột nhiên nhìn thấy một khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt kia trong đêm tối cũng rất sáng: “Bị bệnh không phải do bánh quy nhỏ.”
Nên không cần buồn phiền đâu ạ.
Trong lòng như có đuôi mèo nhẹ nhàng vuốt ve, mềm mại, dễ chịu. Lục Hành Châu không nói gì, nhìn đứa nhỏ bị bệnh còn an ủi mình, hắn điều chỉnh biểu cảm, một tay xoa đầu Dụ Thư: “Biết rồi, uống thêm hai ngụm nữa rồi ngủ.”
Dụ Thư lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, anh trai vẫn là rất dễ dỗ dành mà.
Cậu bé ừng ực ừng ực uống thêm hai ngụm, ngoan ngoãn nằm trong chăn, gọi Lục Hành Châu: “Anh ơi, ngủ thôi ạ.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT