Phụt…
Mấy người lớn đều bị Dụ Thư chọc cười.
Suy nghĩ của trẻ con rất đơn giản, mình học nhà trẻ, thì người khác chắc chắn cũng học nhà trẻ thôi. Hỏi như vậy có vấn đề gì sao.
Không khí trên bàn cơm trở nên nhẹ nhàng hơn nhờ có Dụ Thư. Trước đây mỗi lần Lâm Chi Lan đến, nhìn đứa cháu ngoại ít nói chuyện đều rất đau lòng và khó chịu.
Bây giờ thì khác, bà hạ giọng, nhìn Lục Hành Châu đang gắp thức ăn cho Dụ Thư rồi nói với Lâm Duyệt: “Ta thấy Thuyên Thuyên bây giờ khá hơn nhiều rồi, ít ra cũng chịu giao tiếp với bên ngoài.”
Đáy mắt Lâm Duyệt đều là ý cười nhìn hai đứa con ngoan của mình: “Là khá hơn nhiều, có thể là do Dụ Bảo tới, Thuyên Thuyên ít nhiều cũng cảm thấy mình phải ra dáng anh trai, biết chăm sóc người khác.”
Bữa cơm ăn rất vui vẻ, đến lúc mọi người phải về, Lâm Đảo cũng không giả vờ lạnh lùng nữa, hắn dựa vào lợi thế chiều cao, một tay bế bổng Dụ Thư lên, dỗ dành cậu bé: “Dụ Thư, có muốn đi cùng cậu không, cậu dạy con chơi bóng rổ.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play