Hàn Tẫn đói đến đau cả bụng.
Trẻ con rất dễ ngưỡng mộ đồ ăn người khác có, huống chi Hàn Tẫn đã một ngày một đêm không ăn cơm.
Hàn Tẫn mở to hai mắt mờ ảo, mắt không chớp nhìn chằm chằm đứa bé giường bệnh bên cạnh.
Đứa bé kia bị nhìn có chút không được tự nhiên, lấy ra một cái bánh mì nhỏ chia cho cậu. “Có phải cậu cũng muốn ăn không? Vậy tớ chia cho cậu một cái nè. Tại sao cậu lại ở đây một mình? Bố mẹ cậu đâu?”
Đứa bé nói chuyện rất ngây thơ, chỉ là tò mò mà thôi chứ không có ác ý.
Nhưng Hàn Tẫn nghe xong vẫn buồn như cũ.
Mặc dù trước đây cậu cũng đã gặp qua rất nhiều bạn hỏi cậu như vậy.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT