Trần Úc Thanh có chút giận dỗi, rõ ràng rất đau lòng, nhưng vẫn cố chấp, cố gắng thuyết phục bản thân mình: “Con không để ý tới Tẫn Tẫn nữa, nếu em ấy chơi với người khác quên mất con, vậy con cũng không cần em ấy nữa!”
Trần Ngạn Chỉ có chút bất đắc dĩ, “Tẫn Tẫn thích con như vậy, sao lại không được chơi cùng người khác?”
Chú thật sự không muốn để Trần Úc Thanh đau lòng, chỉ có thể ôn nhu an ủi: “Thằng bé đến một nơi mới, xung quanh có rất nhiều người, cần từ từ thích ứng nên tạm thời không rảnh nghe điện thoại.”
“Nhưng trước kia chưa bao giờ em ấy không để ý con! Chỉ cần con gọi em ấy, em ấy sẽ lập tức gật đầu, lập tức gọi con là anh Úc Thanh.”
“Nhưng khi đó hai con vẫn luôn ở bên nhau mà, bây giờ Tẫn Tẫn vừa đến một nơi mới, con muốn thằng bé lẻ loi hiu quạnh, không có người nói chuyện cùng sao?”
Trần Úc Thanh trầm mặc.
Sau một lúc lâu thì lắc đầu, chịu ra khỏi lồng ngực Trần Ngạn Chỉ, ngồi thẳng người lấy u bàn tay xoa đôi mắt ướt sũng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT