Tình hình trước mắt đều chỉ ra rằng Tẫn Tẫn không muốn gặp hắn, cậu đã có bạn bè khác cho nên không muốn chơi với hắn, thậm chí còn ném rối gỗ vải cùng tượng gỗ đi.
Trần Úc Thanh gấp đến độ sắp khóc, gõ cửa nhà không ngừng, đôi tay đông cứng kia cũng bắt đầu sưng tấy đau rát.
“Tẫn Tẫn, tại sao em lại không để ý đến anh? Em tại sao lại không mở cửa? Kẹo rất nhớ em, chú quản gia cũng rất nhớ em, dì Đường cũng rất nhớ em, anh, anh cũng rất nhớ em —”
Lòng hắn lạnh lẽo, nhiệt huyết bị dập tắt một cách tàn nhẫn, gió lạnh buốt thổi từ gò má xuống lồng ngực để lại trên người hắn thương tích đầy mình.
Hắn ngàn dặm xa xôi chạy đến nơi này, lừa gạt bố mẹ lén đi gặp Hàn Tẫn, không ngại vất vả không ngại gian nan nhưng cuối cùng ngay cả cửa cũng không mở ra, người hắn muốn gặp không chịu để ý đến hắn.
Trần Úc Thanh không muốn tin.
Họ mới xa nhau bao lâu chứ? Tẫn Tẫn sao có thể nhẫn tâm như vậy?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT