Đôi lời của tác giả:

"Chương này tương đối ngắn nhưng mà chương sau sẽ dài, Vô Lương Lâm Tử cam đoan. Sau đó là... nói ở đây một chút, giáo sư Mộ là nhân cách thứ hai của Mộ Kiêu Dương, tương đương với việc giáo sư Mộ chính là người định nghĩa nhân cách thân phận thứ 2. Thế nhưng người ngoài không biết điều này, kể cả Tiêu Điềm Tâm cũng không biết. Mà Mộ Kiêu Dương cũng tiếp tục sử dụng xưng hô giáo sư này bởi vì Mộ Kiêu Dương làm giáo sư giảng dạy ở Trường Cảnh sát Mỹ, vậy nên cách gọi này là thông dụng. Bởi vậy kể cả người ngoài gọi Mộ Kiêu Dương, giáo sư Mộ hay Tom thì đều thống nhất là giáo sư Mộ."

Được anh nhìn chăm chú như thế, được anh tín nhiệm như thế, mặt Tiêu Điềm Tâm bỗng đỏ bừng.

Nhưng cô vẫn rất bình tĩnh mở miệng: "Động cơ chính là… người vợ là người sáng tác thay của chồng. Thứ người chồng sáng tác ra là một đống rác rưởi, người vợ đã yên lặng chống đỡ ở sau lưng anh ta đến khi dần dần thành danh, bắt đầu có dấu hiệu nổi tiếng. Nhưng lúc này hẳn là người chồng đã bị vợ áp chế, nói muốn công bố chuyện này ra bên ngoài, vì thế người chồng đã giết người diệt khẩu."

Sắc mặt Trần Hoành u ám đến đáng sợ, thế nhưng anh ta vẫn bình tĩnh, không hề mở miệng nói, chỉ ngồi đó đan hai tay vào nhau như đang xem một vở kịch.

"Bình tĩnh điềm đạm, đúng với đặc điểm tâm lý của kẻ sát nhân. Người này đang dần thay đổi nhưng cũng chỉ là trình độ nhập môn thôi, chẳng đáng nhắc tới. Cô Tiêu, chúng ta đi thôi. "Mộ Kiêu Dương cầm lấy tập tranh rồi định rời đi.

Bởi vì là án mạng nên hai cảnh sát hình sự đã tới, một người trong đó vô cùng tò mò hỏi: "Giáo sư Mộ, làm sao anh biết được động cơ giết người của anh ta thế?"

Tiêu Điềm Tâm: "..." Tôi bị phớt lờ hoàn toàn, rõ ràng là tôi nói.

Nhìn thấu tâm tư đáng yêu của cô, Mộ Kiêu Dương nói: "Vấn đề nhập môn thôi, các cậu đi hỏi trợ lý của tôi nhé."

Một đám cảnh sát: "..."

Tiêu Điềm Tâm: "..."

"Người đàn ông này mặc âu phục màu đen, nhìn cũng ra gì mà thật chẳng ra sao. Phối nó với áo sơ mi màu vàng, nơ màu trắng, tự cho là màu sắc rất thời thượng, thật ra anh ta chính là một con dế nhũi." Tiêu Điềm Tâm bỗng nhiên nghĩ tới lời bạn thân An Tĩnh từng tả một mỹ nam tuyệt thế: Đàn ông cho rằng mặc đồ đen rất đáng tin cận, thật ra là giống như bán bảo hiểm*. Chỉ có cậu đã mặc đồ đen còn luôn luôn kiêng khem, làm cho phụ nữ nhìn thấy cậu là chỉ muốn nhào tới. "Phụt" cô vẫn không nhịn được, khi nghĩ đến đoạn này vẫn nở nụ cười, cũng tiện dùng luôn câu nói bán bảo hiểm này đưa cho người bị tình nghi.

(*) Tin cậy (保险) và bảo hiểm (保险), ở đây An Tĩnh đã lợi dụng hai từ giống nhau để chơi chữ.

Mộ Kiêu Dương cũng nở nụ cười, đó là nói Lạc Trạch, người bạn chung của anh và Tiêu Điềm Tâm nên đương nhiên anh biết đoạn này.

Vẻ mặt anh nghiền ngẫm, tay vuốt ve cằm, trong lòng đang đánh giá cô. Rốt cuộc di chứng chấn thương tâm lý của cô nặng đến mức nào, có vẻ như anh đang đánh giá lại lần nữa.

Bị anh nhìn đến đỏ mặt, Tiêu Điềm Tâm không nhìn ánh mắt cực nóng của anh. Cô chỉ vào người phụ nữ vẫn đứng ngẩn người bên cửa phòng sách rồi nói: "Trần Hoành mặc áo sơ mi màu vàng, đó là một màu sắc tươi đẹp, ăn mặc lẳng lơ như vậy, phân tích từ góc độ tâm lý học thì là bởi vì anh ta ngoại tình và ngoại tình với chính người phụ nữ này. Bởi vậy có thể suy ra rằng nguyên nhân là bị vợ uy hiếp rằng anh ta phải chấm dứt việc ngoại tình và rời khỏi người phụ nữ kia, nếu không cô ấy sẽ nói chuyện anh ta tìm người sáng tác hộ ra." - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Dừng một chút, Tiêu Điềm Tâm còn nói: "Một người đàn ông ăn mặc tệ như vậy, không có khiếu thẩm mỹ, không thể chụp được bức ảnh sinh động có linh hồn như vậy trên tường. Bản thân anh ta cũng biết điều này, căm hận sâu sắc điều này cho nên anh ta chỉ tùy ý ném tấm ảnh rác rưởi của mình đi. Còn do đã có ý định giết người từ sớm, ít nhất có thể là đã từ một năm trước cho nên trong ảnh của anh ta nhất định sẽ có ảnh chụp lá ngon. Bởi vì lá ngón, thuốc độc và giết người chính là thứ sinh ra ngay trong lòng anh ta." 

"Anh ta căm ghét khi phải nhìn những tác phẩm xuất sắc đầy tường nhưng lại không thể không đạt được danh lợi từ chúng. Vì vậy mỗi khi nhìn vào tất cả những thứ đó, trong lòng giống như bị châm lên một ngọn lửa độc ác. Anh ta từng cái đinh vào bức ảnh thật chặt thật mạnh, đóng thẳng nó vào tường. Cho dù không ngoại tình, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ ra tay. Như giáo sư Mộ nói, anh ta đang thay đổi, ngoại tình chỉ là một cái cớ để anh ta tô điểm cho động cơ của mình, tìm lý do chết tiệt để giết vợ mình.”

"Bốp bốp bốp!" Mộ Kiêu Dương vỗ tay trước rồi nói: "Được rồi, động cơ rõ ràng, còn lại là công việc của cảnh sát."

Anh bỗng nhiên nắm lấy tay Tiêu Điềm Tâm: "Đi thôi!"

Tiêu Điềm Tâm thầm nghĩ: 'Giỏi thật, đối với Mộ giáo sư mà nói thì chỉ cần dùng năm phút đồng hồ để phá án.' Nghĩ đến anh và bàn tay còn bị anh nắm, mặt cô bỗng đỏ lên, cô bình tĩnh muốn thoát khỏi tay anh nhưng  lại bị anh nắm chặt hơn.

Cái này gọi là hèn hạ, sự lạnh lùng đi đâu rồi?

Nơi phát hiện hiện trường là ở ngoại ô thành phố Hạ Hải, đó là một nơi kết hợp giữa thành thị và nông thôn, nghiêm túc mà nói thì vẫn thuộc về thành phố Hạ Hải, vị trí địa lý chính là một khu trực thuộc thành phố Hạ Hải.

Khu Hoành Phúc.

Hiện trường được bảo vệ rất tốt, nhân viên khoa giám định và khoa pháp y đều ở đây, vật chứng cũng đã thu thập xong, chỉ là thám tử và cảnh sát vẫn chờ ở đó.

Mùi máu tanh nồng nặc tận trời, đôi lông mày cong cong xinh xinh của Tiêu Điềm Tâm nhướng lên, bỗng nhiên có một bàn tay tái nhợt được đưa tới, cô sợ tới mức gần như thét chói tai.

Một đám cảnh sát nhao nhao liếc mắt nhìn cô, Tiêu Điềm Tâm cảm thấy mình sắp sợ chết khiếp rồi.

"Đeo cái này lên." Chủ nhân của đôi tay tái nhợt mở miệng nói một cách nhạt nhẽo: "Mùi sẽ không hăng như vậy nữa." Trong tay của anh là một cái khẩu trang.

Tiêu Điềm Tâm nhận lấy, cô còn chưa nói cảm ơn thì Mộ Kiêu Dương đã nói: "Lần sau tôi sẽ sao chép hình thi thể 120G cho em, em xem xong sẽ quen thôi."

Chờ đã! Còn có lần sau hả? Hơn nữa còn phải xem hình ảnh kinh khủng đó? Tiêu Điềm Tâm cảm thấy mình không ổn rồi.

Còn đám cảnh sát thì không ngừng cười…

Tiêu Điềm Tâm cảm thấy mình không nên nói gì cho xấu mặt hơn nữa: "Anh nghiên cứu tâm lý phạm tội sao? Không phải bây giờ rất thịnh hành cái này à? Anh lập hồ sở  cho tội phạm sao? Vừa rồi anh chỉ cần năm phút để phá án ở nhà họ Trần, chính là do dùng tâm lý phạm tội."

Mộ Kiêu Dương quay đầu liếc cô một cái rồi nói: "Chỉ mất hai phút, một phút xem cái ấm trà to đùng, xương giò heo trong thùng rác nhà bếp, dụng cụ nấu canh và cách ăn mặc giống như bán bảo hiểm của Trần Hoành. Một phút xem tất cả các tác phẩm nhiếp ảnh trong phòng, đinh và người phụ nữ trong thư phòng."

Tiêu Điềm Tâm: "..."

Không chịu bầu không khí mập mờ của hai người, Hà Mục Đồng dẫn đội vỗ vỗ bả vai Mộ Kiêu Dương, tóm tắt tình tiết vụ án một cách đơn giản.

Sự việc đã xảy ra là Hoàng Bá, người thường xuyên leo núi ở đây bị trượt chân nên ngã lăn xuống sườn dốc này, lúc đó anh ấy đột nhiên phát hiện một túi nội tạng chôn bị dưới đất. Bởi vì đêm qua trời đổ mưa, bùn đất bị cuốn trôi nên túi đựng nội tạng lộ ra. Đây đã là lần thứ hai trong hai tháng này, đều bị lộ ra sau đêm mưa. Bởi vì trời mưa nên việc tìm chứng cứ vô cùng khó khăn, rất khó thu thập được vật chứng có ích. Ngoại trừ hai đóa hoa kỳ lạ xuất hiện ở nơi này, trong đó một đóa đã bị khoa giám định lấy đi. Mà trong hai vụ án chôn nội tạng, gần túi thi thể đều có hoa, vẫn cắm như lúc ban đầu giống như hoa vẫn đang lơn.

"Đầu tiên là một đóa, Bây giờ nhiều hơn một đóa, đã là lần thứ hai rồi." Hà Mục Đồng nói.

"Giống như cầm hoa để thờ cúng vậy." Tiêu Điềm Tâm đột nhiên xen vào.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play