Để giảm bớt sự xấu hổ thì Tiêu Điềm Tâm vội vàng lấy một chiếc đĩa CD và một tệp tài liệu từ trong túi ra rồi nói: "Tôi đã thiết kế sơ qua một chút trong bộ sưu tập, nếu không thì anh xem qua và cho ý kiến đi. Anh muốn xem bản thảo trên máy tính hay là bản thảo tranh?"

"Bản thảo trên máy tính đi!" Giáo sư Mộ nhấc chân lên rồi đẩy ghế lăn ra xa máy vi tính một chút cho cô đi đến trước máy tính. Cô đưa đĩa CD cho anh rồi nhìn xuống, trong lúc đó lại vô ý thấy được hình ảnh tư liệu trên màn hình máy tính. Tay chân gãy chảy máu đầm đìa, cơ thể phụ nữ lõa lồ, nửa, người... khiến cô sợ tới mức hét lên một tiếng "A".

Giáo sư Mộ đè hai bên huyệt thái dương xuống, anh cảm thấy hơi đau đầu nên hít sâu một hơi rồi mới nói: "Thưa quý cô Tiêu, đây chỉ là hình ảnh tư liệu bình thường được hệ thống cảnh sát sử dụng, chỉ là chuyện nhỏ rất bình thường mà thôi, đâu có gì đáng để ngạc nhiên chứ?!"

Tiêu Điềm Tâm: "..." Cô không nhịn được mà chửi thầm trong lòng: ‘Đối với kẻ biến thái như anh thì đây chỉ là chuyện bình thường bởi vì anh không bình thường!’

Từ từ, anh nói là hệ thống cảnh sát?! "Anh là cảnh sát sao?" Tiêu Điềm Tâm buột miệng thốt ra.

"Không phải, tôi chỉ là chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó đang giúp phá án mà thôi." Giáo sư Mộ trả lời tương đối lạnh nhạt.

"Vậy anh kê đơn thuốc không biết tên cho khách hàng ư?" Tiêu Điềm Tâm đang suy xét xem có nên báo án bắt anh hay không.

Giáo sư Mộ giật mình rồi nói: "Tôi đang cung cấp số liệu và dữ liệu cho một tập đoàn dược phẩm nước ngoài, tất cả quá trình đều hợp pháp. Thuốc thử nghiệm đã được thử nghiệm trên người và được đưa vào sản xuất. Em còn có thắc mắc gì không quý cô Tiêu?"

Tiêu Điềm Tâm đang muốn nói chuyện thì dưới lầu lại trở nên ồn ào, một người đàn ông hét to dưới lầu: "Có người chết rồi! Có người chết rồi!"

"Buổi trưa đang rất vui vẻ mà sao thoáng cái đã không còn nữa vậy?" Một người khác phụ họa theo.

Ánh mắt của giáo sư Mộ trầm xuống, hiển nhiên là anh cảm thấy bối rối với điều này, bên ngoài thật sự quá ồn ào! Anh vốn đang tựa bên cửa sổ mà người lại cao nên vừa ngước mắt là có thể nghe thấy động tĩnh dưới lầu cách đó không xa. Vườn hoa khá gần biệt thự của anh, một nhóm người đang vây quanh hóng chuyện, lại còn có càng ngày càng nhiều người xúm lại đây. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Vì thế nên anh lắc chuông.

Một người phụ nữ trạc ba mươi đang mặc vest đen chạy đến như cơn gió.

Ừm… vest đen kết hợp với giày chạy đua đúng là… luộm thuộm quá! Tiêu Điềm Tâm bất lực kêu trời!

"Giáo sư Mộ, có chuyện gì vậy?" Trợ lý Trần giả vờ vô tội sau đó phát hiện ra giáo sư kiêu ngạo lạnh lùng luôn không gần nữ sắc lại để một người khác phái đến gần anh với khoảng cách thân mật 40cm* ư? Thật là chuyện lạ!

(*) Intimate distance: khoảng cách thân mật, từ 45cm-0cm.

Vì thế cô ấy nhìn cô gái kia nhiều hơn, Trần Toa cảm thấy cô gái này rất quen mắt nhưng không nhớ nổi đã từng gặp ở đâu.

"Giúp tôi đuổi nhóm gây rối phía dưới kia đi." Giáo sư Mộ càng bực bội.

"Ngại quá giáo sư Mộ, tôi đã từ chức rồi." Trần Toa chớp mắt trả lời: "Trên hợp đồng có nói ba năm sau tôi sẽ trở lại cương vị, trở thành trợ lý riêng của anh. Vì cục cưng nên tôi đành phải nhắm mắt làm ngơ chuyện này."

Giáo sư Mộ nhếch khóe miệng: "Trần Toa, cô chỉ đang lên kế hoạch muốn có con, muốn tôi nhắc nhở cô là cô còn chưa mang thai không?"

"Trước khi có kế hoạch sinh con thì phải duy trì tâm trạng vui vẻ, những công việc đó của anh đều là máu với thi thể gì đó nên không tốt cho việc mang thai. Nó cũng ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đến cảm xúc mang thai của tôi cho nên... ba năm sau gặp nhé... Bye!" Còn chưa nói xong, Trần Toa đã chạy đi mất.

Tiêu Điềm Tâm: "..."

Hình như cách đó không xa truyền đến tiếng "Cứu mạng" đau khổ tột cùng phải không? Tiêu Điềm Tâm đột nhiên ngừng thở để yên lặng lắng nghe.

Đám đông bên dưới sục sôi.

Giáo sư Mộ cảm thấy quá ồn nên đầu rất đau, anh dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tiêu Điềm Tâm cảm thấy mình sắp dựng cả lông tơ rồi nên hỏi: "Có gì cần tôi làm gì không?"

"Em giúp tôi gọi 999 báo án đi!" Giáo sư Mộ lạnh lùng bỏ lại một câu như vậy.

Tiêu Điềm Tâm lấy điện thoại ra gọi 999 rồi nói vị trí cụ thể, báo án và thế là xong.

Không bao lâu sau đã nghe thấy tiếng xe cảnh sát, ngay cả Tiêu Điềm Tâm cũng phải cảm thán rằng hiệu suất cao thế cơ à?

"Đúng là đến nhanh thật!" Giáo sư Mộ chắp tay nói.

"Đi, xem cuối cùng là có vụ gì?" Mộ Kiêu Dương bỗng nhiên nói.

Tiêu Điềm Tâm chớp mắt: "Không phải anh không thích chỗ ồn ào quá sao? Còn muốn đích thân đi xuống à?"

Mộ Kiêu Dương khựng lại, giáo sư Mộ không thích nơi quá ồn ào nên rời đi rồi, đã ồn đến thế thì hắn cũng tình nguyện không cần quyền khống chế thân thể nữa.

Một đội cảnh sát đã đến nhưng hiển nhiên không phải vì người dân nên mới đến, người cảnh sát hình sự đi đầu bước vào vườn hoa, gõ cửa rồi bước vào trong nhà của giáo sư Mộ.

Có một tên trong đám người kia lớn tiếng nói: "Ngôi nhà này có một người kỳ lạ lắm, cả ngày không ra khỏi cửa mà còn trồng hoa cỏ kỳ dị, nói không chừng còn nuôi sâu độc đấy. Tôi thấy là có khi cái chết của bà Trần có liên quan đến anh ta, không phải đã nói cô ấy trúng độc sao?"

Viên cảnh sát "hừ" một tiếng: "Cậu xem phim nhiều quá rồi à?"

Sau đó một đội cảnh sát nhân dân khác cũng đến, họ mời mọi người vây quanh bên dưới rời đi. Ở hiện trường cãi cọ ồn ào, người đã đi xa rồi nhưng vẫn ầm ĩ.

Huyệt thái dương của Mộ Kiêu Dương giật liên tục, anh cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, thực sự là anh cảm thấy không xong rồi.

Còn Tiêu Điềm Tâm đã nhận ra là vì quá ồn nên anh khó chịu, thế là cô mím môi cười trộm.

Không chịu được khi người nào đó đắc ý, Mộ Kiêu Dương bỗng nhiên mở miệng: "Lát nữa em ra hiện trường với tôi nhé." Đang nói thì cảnh sát hình sự đến, hóa ra là đã xảy ra vụ án lớn, cục thành phố phải tới mời giáo sư Mộ hỗ trợ.

Đợi đã, đây là logic kiểu gì vậy? Một nhà thiết kế thời trang nhỏ bé như cô lại phải đi ra hiện trường vụ giết người với anh sao?

Không cho cô cơ hội phản bác, Mộ Kiêu Dương lại nói: "6 năm trước em thi đỗ Đại học Cảnh sát, chỉ học một năm đã thôi học không rõ lý do nhưng em rất xuất sắc trong các môn học khác nhau như trinh sát hình sự và tâm lý học tội phạm. Ông ngoại em là một chuyên gia có thẩm quyền bên phía cảnh sát nước Mỹ, từ nhỏ em đã đi theo thầy ấy, hẳn là đã học được khá nhiều cho nên không có ai thích hợp với vị trí trợ lý tạm thời hơn em."

"Anh... Sao anh lại anh điều tra tôi?" Tiêu Điềm Tâm tức giận đến mức phải giậm chân.

"Cái này còn cần điều tra à?" Mộ Kiêu Dương khinh thường: "Tôi làm hacker mạng, tư liệu về em sẽ được viết rõ ở đây trong vòng ba phút nữa." Nói xong anh xòe tay chuyển màn hình về phía cô, bên trên liệt kê rõ ràng những chuyện từ nhỏ đến lớn của cô.

Hơn nữa anh còn nói thêm một câu với vẻ chắc chắn: "Theo quan điểm của tôi, em có đầy lòng hiếu kỳ, thật ra em cảm thấy vô cùng hứng thú với chuyện này."

Khi Tiêu Điềm Tâm cảm thấy bản thân sắp nổi nóng thì nhóm cảnh sát hình sự bắt đầu thúc giục Mộ Kiêu Dương.

Mộ Kiêu Dương trợn mắt, anh đứng lên.

Tiêu Điềm Tâm muốn rớt luôn tròng mắt... Anh... Cao thật đấy!

Thế là Tiêu Điềm Tâm bỗng nhiên giơ tay lên đặt câu hỏi trong vô thức: "Cao nhân, anh cao 1m90 sao?"

Mộ Kiêu Dương: "..."

Lúc đi đến ngoài vườn hoa, Tiêu Điềm Tâm bỗng nhiên đứng sững lại.

Mộ Kiêu Dương nhìn theo tầm mắt của cô, hóa ra cửa sân của ngôi nhà hai tầng trong khu cách đó không xa đang mở toang, có một đứa bé hai ba tuổi ngồi khóc dưới đất.

"Đội trưởng Lý, tôi qua bên đó xem trước nhé. Lát nữa tôi sẽ đến hiện trường, không lâu lắm đâu." Giọng Mộ Kiêu Dương thành thật chất phác, ngôn ngữ cử chỉ ôn tồn, lễ độ hoàn toàn khác với kiểu độc miệng vừa rồi. Tiêu Điềm Tâm lặng lẽ nhìn anh thì thấy anh quay đầu lại và nói với cô: "Đi thôi."

Cảnh sát đã có mặt trong nhà họ Trần còn pháp y thì chưa tới.

Hai cảnh sát đang ghi chép lời khai của ông Trần chủ nhà. Anh Trần không kiên nhẫn, anh bế con gái lên dỗ một chút nhưng con bé vẫn khóc không ngừng nên anh ta quát một tiếng, đứa bé sợ đến mức không dám khóc nữa.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé nghẹn lại, sắc mặt tái nhợt. Anh Trần chỉ chỉ, sau đó một người phụ nữ khoảng 27, 28 tuổi đã đi từ cửa phòng làm việc ra ôm đứa trẻ sang bên cạnh, cũng không dỗ mà chỉ ôm một cách máy móc.

Tiêu Điềm Tâ thấy việc này có gì đó hơi kỳ lạ.

"Anh tên là gì?" Cảnh sát hỏi.

"Trần Hoành." Người đàn ông chà xát hai tay rồi quay đầu nhìn đứa trẻ.

"Người kia là?" Cảnh sát nhân dân chỉ vào người phụ nữ và hỏi.

Trần Hoành nhìn người phụ nữ sau đó nói: "Là quản lý của tôi, tác phẩm chụp ảnh của tôi do cô ấy xử lý."

Viên cảnh sát viết ghi chép khi Trần Hoành kể chuyện gì đã xảy ra một lần nữa, Mộ Kiêu Dương đứng bên cạnh, có cảnh sát lại đây mời anh và Tiêu Điềm Tâm rời đi. Mộ Kiêu Dương đưa giấy chứng nhận gì đó ra, cảnh sát lập tức lui sang một bên. Những hành động này khiến cho Trần Hoành lo lắng, anh ta bình tĩnh nhìn Mộ Kiêu Dương sau đó giơ tay nới lỏng cúc áo sơ mi trên cổ.

Trần Hoành nói: "Lúc 1 giờ 20 phút tôi nhận được cuộc gọi từ một khách hàng rất quan trọng, nói chuyện hơn bốn mươi phút thì thấy đau bụng nhưng tôi cũng chịu đựng để nói cho xong. Tôi đứng trong sân cho nên không chú ý tới tình hình trong phòng nhưng vừa trở về đã thấy vợ trúng độc, rõ ràng là tôi ăn cơm trưa cùng cô ấy và còn uống trà sau khi ăn xong."

Cảnh sát lại hỏi thêm vài câu, Trần Hoành nhắc tới lúc mình và vợ đạp thanh* ở sau núi thì thấy một số cây hoa kim ngân nở rất đẹp và tươi rói, thế nên họ hái về nhà rất nhiều và định pha trà uống. Nói xong anh ta còn chỉ vào ấm trà to ở bên cạnh, một cảnh sát đi sang mở ấm trà ra kiếm tra, quả nhiên bên trong còn có cặn.

(*) Đạp thanh: Đi dạo bộ vào mùa xuân.

"Mấy người không phải là người ở khu này sao? Ắt phải biết có vài loại hoa dại không thể ăn một cách tùy tiện." Cảnh sát nói.

Trần Hoành trả lời từng câu một: "Tôi và vợ là người thành phố, nơi này là nhà tổ tiên để lại cho cha mẹ tôi, một năm hai chúng tôi cũng không về đây được mấy lần. Thấy bây giờ là mùa xuân, không khí trong lành mà còn có thể dẫn theo con cái đi đạp thanh cho nên chúng tôi mới đến ở vài ngày và cũng không biết những loại cây này. Chúng tôi thật sự cho rằng đó là cây kim ngân cho nên mới lấy để pha trà uống."

Trên tường treo rất nhiều ảnh chụp, tất cả đều được chụp rất chuyên nghiệp. Tầm mắt của Mộ Kiêu Dương lướt qua từng bức ảnh phong cảnh đó nhưng tầm mắt cứ luôn dừng ở cái đinh trên ảnh chụp.

"Logic trong lời nói của anh hợp lý đấy nhưng trật tự từ có vấn đề, trúng độc ngoài ý muốn không hề đơn giản như vậy." Mộ Kiêu Dương bỗng nhiên mở miệng.

"Anh đang giấu giếm!" Tiêu Điềm Tâm nói ra kết luận với Mộ Kiêu Dương gần như cùng một lúc.

Mộ Kiêu Dương ngẩn ra, anh cụp mắt xuống nhìn cô nhóc trước mặt rồi bỗng nhiên cười. Ánh mặt trời vào buổi chiều rất đẹp, tia nắng dịu nhẹ chiếu vào khoảng sân xanh mơn đầy sức sống rồi chiếu xuống gương mặt anh thành những khoảng không đồng đều. Nó phản chiếu trong đôi mắt đen láy trong trẻo như nước sơn mài, phủ đầy ánh sáng rực rỡ sáng ngời khiến cô ngẩn ra nhìn trong khoảng thời gian ngắn.

Mộ Kiêu Dương cười một tiếng rồi nói: "Xem ra vụ án này có thể phá trong mười lăm phút."

Cảnh sát ở trong phòng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cứ anh nhìn tôi rồi tôi nhìn anh.

Tiêu Điềm Tâm biết có vấn đề gì đó nhưng lại không thể nói rõ có chỗ nào không đúng, thế là cô nhón mũi chân rồi đẩy bả vai Mộ Kiêu Dương: "Anh nói xem."

Giọng cô nhẹ bẫng, anh cụp mắt thì chỉ thấy cô nhìn anh rất nghiêm túc, giữa lông mày nhíu lại một cái nhúm nhỏ. Quả là... Đáng yêu thật! Anh giơ lên búng nhẹ vào giữa hai hàng lông mày cô.

Đoàn cảnh sát: "..."

"Người bình thường nói chuyện sẽ có sự dao động trong cảm xúc, có chứa sắc thái riêng của bản thân nhưng ông Trần không có. Gặp phải chuyện như vậy, là người bị hỏi tương tự thì theo tư duy logic phải là "vợ của tôi đã chết, tôi nói chuyện điện thoại xong mới biết được". Điểm mấu chốt ở chỗ vợ đã chết nhưng không phải là nói chuyện điện thoại xong mới biết." Mộ Kiêu Dương dừng lại một chút rồi nói: "Thật đáng sợ!"

Nghĩ một lúc, anh lại nói thêm: "Người bình thường sẽ nói thêm một câu đại loại như "thật đáng sợ" hoặc dùng cách khác để biểu đạt cảm xúc, bày tỏ quan điểm của họ về vấn đề này."

"Ôi, thật đáng sợ!" Mộ Kiêu Dương đi đến phòng khách nhìn thi thể.

Tiêu Điềm Tâm: "..." Anh không cần phải nhấn mạnh sự logic đó trong giọng điệu của mình đâu…

"Anh nói đúng." Pháp y đi vào phòng và nói với mọi người: "Hơn nữa cũng chưa tiến hành khám nghiệm pháp y, khi tiến hành điều tra chỉ liếc mắt một cái đã kết luận là trúng độc, điều này rất thú vị."

Sắc mặt Trần Hoành đã khá khó chịu, anh ta xua tay giải thích: "Không phải đâu, môi cô ấy tím bầm, móng tay chuyển sang màu đen, là trúng độc còn gì."

Mộ Kiêu Dương "hừ" một tiếng: "Tôi đề nghị anh đừng nói nữa, xem phim nhiều quá rồi đấy." Nói xong anh ngồi xổm xuống, nâng tay người chết lên rồi thản nhiên nói: "Móng tay nào của cô ấy tím bầm, biến thành màu đen? Anh tự nhìn cho rõ đi."

Ánh mắt Tiêu Điềm Tâm phóng ra xa, cô cũng không nhìn thi thể. Mộ Kiêu Dương va phải ánh mắt cô, anh giật mình nhưng không nói.

Sắc mặt Trần Hoành trắng bệch, hoặc là trong lòng có tật nên làm sao dám nhìn người chết.

Nhóm cảnh sát đã vây quanh anh ta, anh ta hoàn toàn biến thành kẻ tình nghi: "Dưới góc độ điều tra hình sự, khi người vợ chết thì kẻ bị tình nghi đầu tiên là người chồng nên phải tiến hành vòng điều tra thứ nhất. Mà lúc nãy anh còn tự chơi đùa mạo hiểm, cảnh sát hỏi có hỏi anh là mấy giờ không? Anh mở miệng nói 1 giờ 20, nhớ rõ ràng chính xác thật! Chẳng lẽ anh đang tính toán thời gian cần để tử vong à?" Giọng Mộ Kiêu Dương lạnh lùng hơn nữa.

"Anh không có chứng cứ! Tôi không làm gì cả! Tôi ăn đồ ăn và uống nước trà giống cô ấy, tôi cũng uống trà nhưng chỉ uống một miếng là đi nghe điện thoại, lúc nãy cũng đau bụng không chịu nổi cho nên tôi biết là trúng độc."

Mộ Kiêu Dương không nhìn anh ta mà chỉ cười nhạt: "Đương nhiên anh biết anh nên làm gì mà."

Ánh mắt Tiêu Điềm Tâm cũng bị hấp dẫn bởi ảnh chụp trên tường, cô kệ mọi người cãi cọ rồi đến gần vách tường và nhìn kỹ từng tấm một. Cô phát hiện ảnh chụp không dùng băng keo hai mặt dán lên trên tường mà là dùng đinh. Những chiếc đinh được đóng rất chặt, nó cắm sâu vào tường. Không phải bà Trần làm vì phụ nữ không thể có sức mạnh đến như vậy… Cái này là Trần Hoành làm.

Tiêu Điềm Tâm chuyển sự chú ý đến tấm ảnh được chụp, chủ yếu là chụp ảnh phong cảnh nhưng để tâm nhìn thì sẽ phát hiện ra bức ảnh phong cảnh nào cũng sẽ có hoa cỏ tô điểm. Hơn nữa còn có thể thấy rằng có khi hoa cỏ mới là nhân vật chính. Ví dụ như bức ảnh có tựa đề là "Bầu trời", nó mang đến cho người ta cảm giác rất trống rỗng và yên tĩnh, bốn phía trống trải, núi xa tận chân trời, thậm chí cả thứ để tô điểm cũng không có nhưng lại có một mặt hồ tĩnh lặng như gương. Mặt hồ phản chiếu bầu trời khiến hai "bầu trời" xuất hiện trước mặt mọi người, giữa hồ còn phản chiếu một đóa hoa mai đỏ tươi xinh đẹp. Cả bức ảnh rất đơn giản nhưng lại sinh động bởi điểm "đỏ" ấy.

"Đội trưởng Lục, tìm kiếm tất cả ảnh chụp trong căn nhà này đi. Bao gồm cả máy tính, di động, Weibo, WeChat cá nhân của Trần Hoành hoặc tất cả hình ảnh bị che giấu, hẳn là có thể tìm được." Mộ Kiêu Dương lấy một quyển vở và hai cây bút sáp màu từ trong túi ra sau đó bắt đầu vẽ phác hoạ.

Đội trưởng Lục: "..." Người tài giỏi lại có sở thích vẽ tranh về hiện trường án mạng à?

"Anh muốn tìm cái gì?" Vẻ mặt của đội trưởng Lục vẫn mờ mịt. Không phải cặn cây kim ngân đã ở chỗ đó sao? Hơn nữa còn chưa tìm được động cơ của vụ án này, vừa rồi anh ấy đã gọi điện thoại hỏi thăm trước, Trần Hoành không mua bảo hiểm cho vợ nên không có khả năng là giết người đoạt bảo hiểm.

"Hãy tìm một bức ảnh chụp loại cây này đi." Mộ Kiêu Dương dừng bút, anh dựng vở lên, bên trong là đóa hoa xinh đẹp sinh động như thật, từng chùm tô điểm trên đầu cành, nở đầy những đóa hoa vàng tươi, nó vô cùng giống cây kim ngân.

Tất cả mọi người vây quanh ở đây, chỉ có pháp y còn phải khám nghiệm thi thể.

"Chắc chắn ông Trần xảo quyệt sẽ biết đây là hoa gì, hơn nữa chắc chắn là anh ta còn chụp rất nhiều ảnh về loại hoa này bởi vì nó chính là vũ khí giết người lý tưởng nhất trong lòng anh ta." Mộ Kiêu Dương nói một cách chắc chắn: "Hơn nữa bà Trần cũng biết đó là hoa gì cho nên chắc chắn sẽ không ăn nhầm. Thế nên "ấm trà kim ngân" giả này chỉ là thủ thuật che mắt, ông Trần đã chuẩn bị nó từ trước để đánh lừa chúng ta. Trước hết anh ta ép nước hoa độc vào trong canh giò heo để ăn vào buổi trưa rồi lừa bà Trần uống hết. Bởi vì loại độc này bắt đầu phát tác sau hai giờ nên sau khi ăn và uống trà xong, đến tận một giờ hai mươi phút chị ấy mới tử vong. Thời gian hơi ngắn, không đủ liều lượng nên tất nhiên là bữa ăn phải sớm hơn nửa giờ mới đúng. Nhưng nếu phán đoán là trúng độc ngoài ý muốn thì chờ cảnh sát đi rồi là anh ta có thể xử lý toàn bộ đồ ăn trưa, vào lúc pháp y kiểm tra thời gian tử vong và nguyên nhân thì cũng có thể lợi dụng sự chênh lệch múi giờ để qua ải, nhưng khá là không may khi tôi và cô Tiêu lại ở đây."

Khi Tiêu Điềm Tâm nghe thấy anh nhắc tới mình thì ngẩn ra, anh gộp cô với anh lại để nói… Thật là một cảm giác… rất ảo diệu.

Nghe xong suy luận của Mộ Kiêu Dương, cả người Trần Hoành u ám. Anh ta gọi điện thoại cho luật sư sau đó từ chối mở miệng nói chuyện. Nhưng anh ta vẫn rất bất an và luôn kéo chiếc nơ trên cổ áo, trong lòng anh ta đang kháng cự trong sợ hãi bởi vì Mộ Kiêu Dương nói đúng y hệt những gì anh ta làm cứ như Mộ Kiêu Dương đứng nhìn ở bên cạnh vậy.

Anh ta là người rót chất lỏng từ hoa độc được ép vào canh giò heo, trong thôn hay dùng "tam giác mạch" để nấu giò heo, họ nói đó là đồ bổ bởi vì tam giác mạch vốn là thảo dược cho nên vị canh có nồng, cay và đắng thì vợ anh ta cũng uống ba bát lớn không nghi ngờ gì. Thời gian ngấm độc của cô ấy cũng nhanh, tử vong cũng như nhanh. Anh ta vốn đã lên kế hoạch xong xuôi, hoàn hảo đến có trời mới biết nhưng lại ngã ngửa trước mặt người đàn ông cao lớn này.

Bây giờ sự chú ý của Tiêu Điềm Tâm hoàn toàn đổ dồn vào bức tranh trên tay Mộ Kiêu Dương.

Cô không nhịn được mà dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve, bút sáp màu vàng họa ra mấy bông hoa rực rỡ mà kỹ năng hội họa của anh thì siêu đỉnh. Tranh vẽ như nhân phẩm, anh mặc quần áo tao nhã, tỏa ra khí chất cổ điển, ngay cả tác phẩm hội họa dưới ngòi bút của anh cũng có sự hoài cổ trong đó. Đầu ngón tay cô lưu luyến lướt qua, ngón trỏ lòng bàn tay không cẩn thận chạm phải mu bàn tay anh khiến lòng cô nhảy dựng lên, cô chỉ cảm thấy da thịt anh thật nóng.

Sau đó cô nghe thấy anh cười một tiếng nhẹ tênh.

Mặt Tiêu Điềm Tâm bỗng dưng đỏ lên, cô vội vàng rút tay về đặt ở sau người, chỉ cảm thấy dường như toàn bộ cổ tay đã tê dại ngứa ngáy.

"Em thích à?" Mộ Kiêu Dương cười nhẹ một tiếng: "Tặng cho em nhé."

Cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh đang chăm chú nhìn cô bằng một đôi mắt sâu thẳm, đáy mắt có sự vui vẻ nhưng dường như lại là hồ sâu không gợn sóng. Nó vừa đen vừa sáng, nhìn cô bằng ánh sáng rực rỡ, hình như có rất nhiều lời nói muốn nói với cô.

Cô mím môi rồi cầm lấy tranh.

Đội trưởng Lục ở bên cạnh nóng nảy: "Này cô gái, chúng tôi còn phải dựa vào nó để tìm ảnh chụp."

Tiêu Điềm Tâm: "..."

Mộ Kiêu Dương nhìn khuôn mặt đỏ như quả táo của cô, anh chỉ cảm thấy tâm trạng rất tốt, lòng bàn tay kia vuốt ve da thịt mu bàn tay này, anh cũng cảm thấy tê dại ngứa ngáy.

Thấy một nhóm cảnh sát vẫn cảm thấy mờ mịt, không tìm thấy manh mối và động cơ giết người thì Tiêu Điềm Tâm nói: "Hãy tìm ở những nơi đơn giản nhất, có lẽ anh ta giấu ảnh chụp ở file ẩn trên máy tính, hoặc có lẽ nó bị ném đi như rác ở mọi ngóc ngách. Bởi vì cái gọi là tác phẩm của anh ta chính là rác rưởi!"

Tiêu Điềm Tâm vừa mới dứt lời, một cảnh sát trẻ lớn tiếng hét lên: "Tìm được rồi tìm được rồi, tìm thấy một xấp ảnh trong đống giấy vụn dưới đáy nồi canh." Người cảnh sát cầm đống ảnh đi tới, một tấm trong đó có loại thực vật này, vô cùng giống với thực vật giáo sư Mộ vẽ.

"Quả nhiên là em hiểu lòng tôi nhất, là trợ lý trẻ đắc lực nhất." Mộ Kiêu Dương mỉm cười nhìn cô. Cái gì gọi là thần giao cách cảm? Chính là cô đấy, cô chính là thần giao của anh.

Tiêu Điềm Tâm lại đỏ mặt.

Mộ Kiêu Dương nói thêm: "Cái này là "đoạn trường thảo", nó nở ra những bông hoa màu trắng hoặc vàng, hay còn gọi là lá ngón. Hình dạng hoa của cây kim ngân dài hơn lá ngón nhưng cũng rất khó phân biệt, người không dùng thường xuyên sẽ ăn nhầm và tử vong. Đưa đến bệnh viện cứu chữa cũng rất khó, tỷ lệ tử vong rất cao mà vợ chồng nhà họ Trần đều nhận dạng được lá ngón. Bởi vì hai người đều là nhϊếp ảnh gia phong cảnh, thường xuyên hoạt động ở nơi hoang dã, quay chụp rất nhiều ảnh thực vật nên không thể không biết đây là hoa gì. Mà động cơ chính là..." Anh bỗng nhiên dừng lại rồi vỗ nhẹ vào Tiêu Điềm Tâm một cái: "Em nói đi."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play