“Hôm nay có người đăng một câu chuyện ngắn khá đê tiện ở trên Weibo, nếu mọi người muốn đọc thì có thể vào Weibo tìm kiếm.”
“Lễ truy điệu?”. Mục Lâm khẽ cảm thán: “Thật sự mà nói, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tổ chức lễ truy điệu theo cách này.”
Mộ Kiêu Dương bình tĩnh liếc nhìn Tiêu Điềm Tâm, anh nhìn lướt qua cô rồi lại nhìn về phía đóa hoa.
“Mỹ nhân của tôi, ngươi lại xuất hiện rồi.”. Mộ Kiêu Dương ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể, anh đeo đôi găng trắng vào và nhẹ nhàng nhặt đóa hoa màu trắng lên, gần nhị hoa có màu tím nhạt rất đẹp. Cách anh vuốt ve bông hoa rất tập trung và nhẹ nhàng, giống như bông hoa ấy là người tình xinh đẹp nhất của anh vậy.
Một vị cảnh sát mới vào ngành tên Trần Tinh đang ghi chép lại thông tin từ hiện trường vụ án, cậu hỏi một cách đầy khiêm tốn: “Thưa giáo sư, đây là loại hoa gì vậy ạ?”
Đôi môi của Mộ Kiêu Dương mấp máy làm lộ hàm răng trắng đều: “Loài hoa này sinh trưởng ở Trung Mỹ tên là ‘Mộc Tường Vi’, là một loại cây leo thuộc họ bìm bìm (Convolvulaceae). Là họ hàng gần của LSD*, nó có thể tạo ra quả và quả của nó có chứa một chất tạo ra ảo giác, hạt giống của nó thường được bán rất ít và nằm trong danh mục hiếm có. Nó chứa các hợp chất giống như LSD, thứ mà ngay cả các vu sư thời cổ đại cũng muốn tránh xa bởi vì các vu sư đó tin rằng việc sử dụng nó sẽ khiến bản thân họ 'phát điên'.”
(*) LDS: Lysergic acid diethylamide là một hoạt chất gây ảo giác. Các hiệu ứng thường bao gồm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc và nhận thức về môi trường xung quanh. Nhiều người dùng LSD nhìn thấy hoặc nghe thấy những thứ không tồn tại
“Ôi, nó thật là đáng yêu!”. Mộ Kiêu Dương không khỏi cảm thán: “Tính cách của nó y hệt như vị mỹ nữ nào đó, xinh đẹp và kiêu ngạo!”
Trần Tinh lắc đầu, cậu hoàn toàn không hiểu những gì anh đang nói.
Tiêu Điềm Tâm đưa tay đỡ lấy trán, nếu có bác sĩ pháp y ở đây thì có lẽ sẽ hiểu được Mộ Kiêu Dương đang nói cái gì. Do đó, cô gằn giọng một cái và giải thích: “Giải thích theo nghĩa dễ hiểu hơn một chút thì nó chứa một loại chất gây ra ảo giác là LSD, sẽ có tác dụng trên những loại động vật khác nhau: ếch và chuột sẽ bị hôn mê; thỏ sẽ tăng nhiệt độ máu, không ngừng cựa quậy và lông của chúng sẽ dựng đứng hết lên; loài mèo sẽ nôn khi ăn phải nó; chim có thể dùng nó nhưng chúng có thể phải tuân theo sự sai khiến của con người, làm ra những việc phi pháp chẳng hạn như mở khóa, lấy cắp đồ trang sức; với con người...nó sẽ không làm chúng ta hôn mê mà chỉ sinh ra ảo giác.”
Mộ Kiêu Dương mím môi, anh cười cười: “Hoa huỳnh anh vàng cũng có tác dụng gây ra ảo giác, nếu tiếp xúc với một nồng độ hợp lý thì sẽ không gây chết người.”
“Anh ngậm miệng lại.”. Tiêu Điềm Tâm cảm thấy vị giáo sư Mộ này rất phiền phức.
Trần Tinh đã lập tức thay đổi suy nghĩ về Tiêu Điềm Tâm, cậu không ngờ rằng cô gái nhỏ nhắn này lại có tính cách mạnh mẽ như vậy. Khi đứng cạnh giáo sư Mộ, sự chênh lệch chiều cao của cô khá lớn nhưng lại rất đáng yêu. Thêm vào đó, Tiêu Điềm Tâm còn dám mở miệng mắng giáo sư Mộ! Chắc chắn đây là ‘cấp trên của cấp trên’
“Nữ thần, cô học chuyên ngành gì vậy? Không ngờ cô có thể hiểu được những điều cao siêu này! Hiện tại, tất cả các trợ lý đều đạt đến trình độ tiến sĩ rồi à?”. Trần Tinh sắp gọi cô là chuyên gia luôn rồi.
“Cô ấy chọn học ngành sinh vật học ở trường đại học, chỉ đạt đến trình độ của một nghiên cứu sinh sau khi tốt nghiệp thôi.”. Mộ Kiêu Dương bình thản nói. Anh không nhìn sang cô bởi vì đôi mắt anh có thể lưu giữ lại hình ảnh xinh đẹp đó của cô.
Trần Tinh đứng ở một bên cười ngây ngốc, đạt đến trình độ cả nghiên cứu sinh sau khi tốt nghiệp là cực kỳ giỏi. Tất nhiên rồi, tiêu chuẩn của Mộ Kiêu Dương phải cao như vậy!
Tiêu Điềm Tâm trợn tròn mắt, cô đoán rằng Mộ Kiêu Dương là một hacker ẩn danh vì những thông tin anh đưa ra khá chi tiết!
“Tôi muốn bổ sung thêm rằng tác dụng của Mộc Tường Vi đối với từng thể trạng của mỗi người là khác nhau. Có người sẽ bị ảo giác, hình ảnh mà họ nhìn thấy toàn là vật thể kỳ lạ; có người chỉ bị ảnh hưởng với những tác dụng phụ như hoa mắt, chóng mặt hay cảm giác như đang đi trong sương mù với thần trí không được rõ ràng. Còn có một số người tiến vào trạng thái ‘Du hành’ của các vu sư, thậm chí bọn họ còn cho rằng mình có thể giao tiếp với thần và có thể đạt đến cảnh giới của thần linh.”. Mộ Kiêu Dương nói tiếp: “Còn tùy vào từng người sử dụng và liều lượng dùng nữa. Theo tôi, tôi không nghĩ rằng tác dụng của LSD tổng hợp hoặc thiên nhiên sẽ dễ chịu. Do tôi đã từng thử nó và nó làm cho tôi cảm thấy rất đau đầu.”
“Không phải anh đau đầu là do hút thuốc sao?”. Tiêu Điềm Tâm di chuyển người sang nơi khác, tránh xa Mộ Kiêu Dương ra.
Tất cả cảnh sát đều yên lặng nhìn xuống thi thể, cô trợ lý nhỏ này muốn bị đuổi việc sao?
Thấy anh im lặng không nói nữa, Tiêu Điềm Tâm nhích lại gần Mộ Kiêu Dương và nói: “Giáo sư Mộ, anh không muốn đưa ra lý luận gì sao?”.
Mộ Kiêu Dương nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng: “Tôi chỉ tới đây nghiên cứu và phân tích thực vật. Việc lý luận và điều tra là trách nhiệm của cảnh sát, tôi không phải là cảnh sát.”. Nhân lúc mọi người không để ý, giáo sư Mộ lại chiếm cứ lấy thân thể của Mộ Kiêu Dương.
Trần Tinh lập tức hiểu ra, nói: “Có lẽ gười chôn nội tạng là người sống ở gần đây, người đó rất quen thuộc với địa hình ở xung quanh đây. Hắn ta biết con đường này hẻo lánh, hầu như không có người qua lại nên nếu như trời không đổ mưa thì sẽ không thể nào bị phát hiện được. Nếu hung không phải là người ở gần đây, hắn ta nhất định sẽ không chôn nội tạng ở đây. Bởi vì đường núi càng hẻo lánh, càng khó đi thì lại càng mất nhiều thời gian để lên đến đỉnh núi. Người ở nơi khác sẽ cảm thấy rằng chôn ở đây càng lâu thì càng dễ bị người phát hiện nhưng chỉ có cư dân ở xung quanh đây mới biết, con đường núi này rất ít người lui đến. Nguyên nhân là do dốc đứng, người đi leo núi sẽ không chọn đường này.”
“Phân tích rất tốt.”. Khuôn mặt của Giáo sư Mộ không có chút biểu cảm gì, mọi người cũng chỉ có thể nhìn thấy bộ râu của hắn. Nhưng Tiêu Điềm Tâm đã chú ý đến cái nhướng mày của hắn. Quả nhiên, giáo sư Mộ nói tiếp: “Thế nhưng…”
Tốt lắm, cuối cùng thì hắn cũng đến rồi. Khóe miệng của Tiêu Điềm Tâm giật giật mấy cái.
“Tuy nhiên, suy luận của cậu có một vài điểm sai.”. Giáo sư Mộ nhìn Trần Tinh, nghiêm túc nói: “Về cơ bản thì suy luận này đã khá chính xác. Có thể việc này được thực hiện bởi một người sinh sống ở khu vực này, người đó rất quen thuộc với hoàn cảnh địa lý ở đây. Thế nhưng trọng điểm là hung thủ cố tình khiến cho người khác tìm thấy số nội tạng đó. Tôi tôi không chắc chắn 100% rằng hung thủ ở vụ án này và vụ án đầu tiên là cùng một người, nhưng bây giờ nhìn lại, có lẽ người đó biết rằng đêm đó sẽ mưa nên mới cố tình chôn số nội tạng này ở đâu. Mục đích của việc chỉ kéo một nửa chiếc túi là để mọi người nghĩ rằng đây là sơ suất trong lúc phạm tội. Suy cho cùng, dù cho một người muốn tẩu táng xác chết trong lúc gấp gáp như thế nào, hắn ta cũng sẽ không mắc lỗi ở mắt xích quan trọng như việc kéo khóa của chiếc túi lại. Có thể lần đầu hắn ta quá vội vàng nên không kéo khoá lại, còn lần thứ hai thì sao? Chẳng lẽ lần thứ hai mà hắn ta cũng quên kéo khóa nữa à? Vì vậy, mục đích của hung chỉ có một đó là muốn những mẫu nội tạng này sẽ được người khác phát hiện! Trong trường hợp đầu tiên, bộ phận pháp y đã phát hiện ra chất bảo quản trong nội tạng. Tại sao kẻ sát nhân lại sử dụng chất bảo quản? Bởi vì hắn ta muốn bảo quản nội tạng của nạn nhân, đợi đến khi trời đổ mưa rồi mới ra ngoài chôn và ‘trưng bày’ ra cho mọi người cùng xem.”
Giáo sư Mộn nhấn mạnh vào từ ‘trưng bày’. “Nếu bộ phận pháp y phát hiện được số nội tạng này cũng chứa chất bảo quản thì các anh có thể xử lý được vụ án kia chung một lượt.”
Mục Lâm ngẫm nghĩ một lúc lâu sau đó nghiêm túc nói: “Tại sao kẻ sát nhân lại ra tay một cách kỳ công như vậy? Hung thủ không chỉ có muốn giấu một phần thi thể mà còn muốn đưa nó ra bên ngoài để cho người khác phát hiện?”
“Đây là nhiệm vụ của cảnh sát các người. Còn về Mộc Tường Vi, tôi sẽ gọi điện báo cáo lại cho các anh sau. Giáo sư Mộ ra hiệu cho Tiêu Điềm Tâm rằng bọn họ có thể rời đi rồi.
Nhưng Tiêu Điền Tâm vừa nghe hắn nói đã cực kỳ hưng phấn mà ‘oa’ lên mấy tiếng. Thấy hắn đã đưa ra một chân, cô cũng thuận thế nắm luôn cánh tay hắn: “Giáo sư Mộ, tôi đang nghe đến đoạn cao trào nhưng anh lại đột nhiên dừng lại, điều đó sẽ khiến cho tôi tức đến sinh bệnh mất.”
Giáo sư Mộ rũ mi xuống. Hắn nhìn xuống tay cô đang nắm chặt lấy tay mình mà giật mình một cái, sau đó nói: “Tôi không phải là cảnh sát.”. Thấy cô bĩu môi tỏ ý không hài lòng, hắn quay sang mấy viên cảnh sát: “Không cần quan tâm đến việc tại sao hung thủ lại tốn nhiều công sức như vậy, tôi có thể khẳng định rằng người này là một tên biến thái và sẽ lại phạm tội trong thời gian sắp tới. Do đó các anh nhất định phải hành động nhanh lên.”
Tên này là một kẻ giết người hàng loạt với phương thức ra tay cực kỳ tàn bạo. Dường như tên đó đang muốn thách thức cảnh sát.
- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Sau khi lên xe, xe chạy suốt một quãng đường rất dài mới nhìn thấy lối vào thành phố ở trước mắt và đèn đường vẫn còn sáng. Tiêu Điềm Tâm bỗng nhiên hét lên: “Anh không thấy tò mò sao? Chúng ta cứ rời đi như vậy à?”. Cô không để ý rằng hắn đã lái xe qua khỏi địa điểm cần đến, rẽ vào một con đường nhỏ tiến vào ngoại ô.
“Đó là một tên biến thái giết người hàng loạt, tâm thần của hắn ta không được ổn định. Tên đó có thể thường xuyên gặp phải ảo giác nên kẻ này cực kỳ nguy hiểm. Nhưng tôi…”. Giáo sư Mộ đột nhiên dừng lại một lúc.
Tiêu Điềm Tâm mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn, cô không ngừng thúc giục hắn mau nói ra.
“Nhưng tôi đã đổi ý, tôi không muốn vì chuyện này mà khiến cho cô rơi vào nguy hiểm.”. Giáo sư Mộ quay đầu liếc nhìn cô một cái.
Tiêu Điềm Tâm chỉ có thể thở dài, ánh mắt của hắn rất có tính sát thương với phụ nữ, nếu không phải có một bộ râu vướng víu che gần hết khuôn mặt thì…
“Anh đã đổi ý từ khi nào vậy?”. Những chuyện Tiêu Điềm Tâm thắc mắc thường khác với người bình thường.
“Từ lúc tôi nhặt bông Mộc Tường Vi thứ hai lên, tôi đã có thể kết luận rằng đó là một kẻ giết người hàng loạt có triệu chứng rối loạn tâm thần. Người này cực kỳ nguy hiểm.” Giáo sư Mộ nhìn thẳng về phía con đường ở trước mặt, trời lại bắt đầu mưa.
Giáo sư Mộ tập trung suy nghĩ đến mức đã chở Tiêu Điềm Tâm về thẳng biệt thự của mình.
Khi xe ngừng lại, hắn mới chợt nhận ra: “Tôi xin lỗi, tôi quên mất việc đưa em về nhà rồi.”
Tốt lắm, trong mắt hắn thì cô không hề tồn tại. Tiêu Điềm Tâm bĩu môi: “Anh nói như vậy có nghĩa là lúc nào cũng cần nhắc ăn nhở anh về sự hiện diện của tôi sao?”
“Đúng vậy.”. Giáo sư Mộ đưa một tay lên chống cằm nhìn cô, ngón tay cái của hắn cứ xoa xoa lên môi dưới một cách gợi cảm: “Vậy là em đã đồng ý làm trợ lý của tôi rồi, có đúng không? Cô trợ lý hay tò mò và luôn tràn đầy năng lượng.”
Xuyên qua ánh đèn ấm áp ở bên trong xe, Tiêu Điềm Tâm thấy có một vết hằn ở giữa môi dưới của hắn, noa khiến đôi môi đó lại càng trở nên gợi cảm hơn. Khuôn mặt của Tiêu Điềm Tâm lập tức đỏ lên, cô nói lớn như muốn che đậy điều gì đó: “Tôi đã nói là tôi đồng ý rồi à?”. Trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh của một người khác, người đó cũng có một vết hằn ở trên môi. Nhưng trong ký ức của cô, anh vĩnh viễn trẻ trung ở độ tuổi mười sáu, mười bảy...
Nhìn thấy biểu cảm chuyển từ xấu hổ sang tức giận của cô, giáo sư Mộ không nhịn được bật cười đến nỗi ngay cả vai cũng run run lên.
“Ai cho anh cười tôi?”. Mặt Tiêu Điềm Tâm đã đỏ hết cả lên, cô vươn tay muốn đẩy hắn ra nhưng không ngờ móng tay sắc nhọn của cô lại quẹt phải khuôn mặt của hắn làm cho nó rướm máu.
Bộ râu của hắn dày như vậy nhưng vẫn có thể bị cô cào cho chảy máu.
Da mặt của hắn lại mềm như vậy sao? Tiêu Điềm Tâm cực kỳ tức giận, cô dang rộng hai tay ra như đang cam chịu số phận của mình và nói: “Tôi không cố ý làm anh đau đâu, anh có thể trừng phạt tôi theo bất cứ cách nào mà anh muốn!”
Câu nói này nghe có chút mơ hồ. Khuôn mặt của giáo sư Mộ lập tức đỏ bừng lên, lúc này hắn phải cảm ơn bộ râu dày và rậm rạp của mình.
Tuy nhiên, hắn vẫn bị cô phát hiện ra: “Hửm, mặt anh đang đỏ lên sao?”. Tiêu Điềm Tâm thấy hắn đỏ mặt nên vui mừng y như vừa phát hiện ra một châu lục mới.
“Tôi không có.”. Giáo sư Mộ không thèm nhìn sang cô.
“Lỗ tai của anh đang đỏ lên hết rồi kìa, biểu cảm như vậy mà lừa được ai chứ?”. Tiếu Điền Tâm cười một cách ngọt ngào.
Giáo sư Mộ tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, hắn đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng khá hay: “Tôi đã nghĩ ra cách để trừng phạt em rồi.”
Câu nói này cũng rất mờ ám, nhất là trong một đêm trăng thanh gió mát như vậy. Lần này, đến lượt Tiêu Điềm Tâm đỏ mặt.
“Em giúp tôi cạo râu cho… thật… gọn.”. Hắn nhấn mạnh ba chữ cuối cùng.
Rốt cuộc, Tiêu Điềm Tâm không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo hắn lên lầu giữa một đêm mưa gió. Nếu không, cứ tiếp tục đứng giũa vùng ngoại ô không có nhiều người sinh sống này thì cô sẽ hoảng sợ chết mất!
Ông chủ của cô không muốn đưa cô về nhà, nếu cô gọi taxi thì taxi lại không thể đến ngay!
Tiêu Điềm Tâm đang thầm nguyền rủa hắn ở trong lòng.
Giáo sư Mộ vào trong phòng tắm một lúc lâu, khi hắn đi ra lần nữa, trên người chỉ mặc đúng một chiếc áo ngủ khá màu trắng khá rộng rãi. Giáo sư Mộ của chúng ta đã tắm xong.
Tiêu Điềm Tâm chưa bao giờ rơi vào tình cảnh ‘trai đơn gái chiếc’ trong một căn phòng rộng lớn như thế này, Không còn cách nào khác, cô đàng phải âm thầm chuẩn bị tâm lý cho bản thân mình. Thế nhưng, đôi bàn tay nhợt nhạt của hắn đã ở ngay trước mắt cô và trên đó có một chiếc dao cạo và một lọ kem cạo râu.
Sau khi ngẫm nghĩ một lúc, Tiêu Điềm Tâm lấy một chai kem dưỡng da từ túi xách của cô ra, nói: “Tôi sẽ bôi một ít kem dưỡng da lên cho anh trước, nếu không anh sẽ cảm thấy khá đau khi cạo.”
Giáo sư Mộ không khỏi ngạc nhiên, hắn không ngờ rằng cô lại ân cần đến như vậy. Hắn khẽ “Ừm” một tiếng.
Giáo sư Mộ ngồi xuống. Mặc dù hắn đã nhích lại gần cô nhưng vẫn cao lớn và mang một khí áp bức như cũ. Chiếc bóng của Tiêu Điềm Tâm gần như bị chiếc bóng của hắn che phủ hoàn toàn. Nghĩ đến đây, mặt cô lại đỏ bừng, cô nói với giọng nói đầy dịu dàng: “Anh ngồi gần lại đây thêm một chút nữa đi.”
Ánh mắt hắn bỗng nhiên tối sầm lại, hắn im lặng nhích lại gần cô.
Tiêu Điềm Tâm đã ngồi xuống sẵn nhưng cô nhận ra rằng biện pháp tốt nhất chính là đứng lên. Hắn cao hơn cô rất nhiều.
Cô xoa kem dưỡng da ra tay rồi thoa lên mặt hắn.
Giáo sư Mộ cảm thấy lòng bàn tay của Tiêu Điềm Tâm rất ấm áp.
Cô xoa xoa kem dưỡng theo chuyển động tròn và bắt đầu cạo râu cho hắn.
Chiếc dao cạo này không phải là dao cạo điện, cần người cạo phải chậm rãi và kiên nhẫn. Khó trách, hắn không bao giờ muốn tự cạo râu cho mình. Tiêu Điềm Tâm đã không còn gì để nói: “Lần sau đến đây, tôi sẽ mua cho anh một chiếc dao cạo Philips. Nó sẽ giúp anh cạo râu một cách dễ dàng hơn, anh không phải lo lắng về việc cạo râu này nữa đâu.”
Tuy giáo sư Mộ im lặng không nói gì nhưng cô đoán rằng anh đang mỉm cười.
Mối quan hệ giữa con người với con người quả thật rất kỳ diệu. Tuy Tiêu Điềm chỉ mới gặp giáo sư Mộ nhưng cô vẫn cảm thấy rằng họ đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Lúc đầu, tay cô hơi run nhưng sau đó đường cạo đã trở nên mượt mà hơn.
Giáo sư Mộ đột nhiên nói: “Tôi vẫn thích để cho em cạo hơn.”
Ah… Hắn đang trêu chọc cô sao? Tiêu Điềm Tâm không dám nhìn vào mắt hắn nữa, đôi mắt này thật sự rất quyến rũ và nguy hiểm.
“Chẳng lẽ em không mong chờ sao làm việc đó cho tôi sao?”. Giáo sư Mộ nói, trong mắt hắn còn hiện lên ý cười.
Dù cho Tiêu Điềm Tâm trả lời ‘có’ hoặc ‘không’ thì đều rơi vào bẫy! Trong lòng Tiêu Điềm Tâm đang cực kỳ mâu thuẫn.
Quả nhiên, hắn lại nói thêm: “Sau khi cạo râu thì em sẽ có thể thấy nhìn thấy khuôn mặt của tôi trông như thế nào, em không mong đợi điều đó à?”
Hai bên tai của Tiêu Điềm Tâm đã đỏ hết cả lên. Cô cảm thấy rằng nếu hắn cứ tiếp tục trêu chọc mình như vậy, cơ thể của cô sẽ tự bốc cháy mất. Bàn tay của Tiêu Điềm Tâ, không ngừng run lên, cô lỡ tay quẹt một đường vào bên má trái đầy trắng trẻo của giáo sư Mộ tạo thành một kí tự ‘hai’ do kết hợp với chỗ trầy bởi móng tay của cô khi nãy.
Cô cảm thấy rằng chữ ‘hai’ này đang nhắc chở chính bản thân mình!
“Tôi xin lỗi, thật sự rất xin lỗi!”. Tiêu Điềm Tâm không biết phải làm sao.
“Không sao đâu.”. Giáo sư Mộ ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo tường, đã gần mười giờ. Hắn nói: “Bây giờ đã quá muộn, tôi sẽ đưa em về nhà trước vậy.”
“Nhưng mà mặt của anh…”. Cô chỉ mới cạo có một nửa mà thôi! Ra ngoài với bộ râu thế này có ổn không vậy?
“Không có vấn đề gì đâu, khi quay về tôi sẽ tự xử lý.”. Giáo sư Mộ cầm chìa khóa xe lên: “Đi thôi!”. Tuy cô không quan tâm đến việc ăn mặc của người khác cho lắm nhưng giáo sư Mộ vẫn đang mặc một chiếc áo choàng ngủ, anh lại đi ra bên ngoài.
Thân là một giáo sư, khả năng tự chăm sóc bản thân của hắn lại kém như vậy sao? Trong lòng Tiêu Điềm Tâm không khỏi cảm thán.
…
Khi về đến căn hộ, Tiêu Điềm Tâm cũng không bật đèn lên.
Đây là một căn hộ nhỏ có một phòng ngủ và một phòng khách mà cô thuê, cô quyết định thuê nó chỉ vì nó ở gần ở công ty.
Căn hộ khá nhỏ, diện tích bốn mươi mét vuông. Nhưng Tiêu Điềm Tâm chỉ sống ở đây khoảng một đến bốn tiếng trên tuần, đặc biệt là khi cô bận rộn với công việc và cần phải tăng ca thì cô sẽ đến đây nghỉ ngơi. Cô không bảo giáo sư Mộ đưa cô về nhà.
Tiêu Điềm Tâm sải bước đi vào phòng tắm trong màn đêm tối tăm. Dòng nước ấm nóng đột ngột xối xuống người, suýt nữa làm cho cơ thể cô bị bỏng rát. Tiêu Điềm Tâm vẫn không bật đèn, cô đưa tay rửa mặt một cách cẩn thận. Khi Tiêu Điềm Tâm nhắm mắt lại thì thứ hiện ra trong đầu cô lại là tấm lưng của giáo sư Mộ, bóng lưng đó cao lớn nghiêm nghị y như một cây linh sam đang đứng sững giữa màn đêm.
Hắn ở trong màn sương đêm mờ ảo, từ từ quay đầu lại nhìn cô...
Đó là khuôn mặt của vị thiếu niên trong trẻo và lại lạnh lùng, vị thiếu niên đó luôn ở trong tâm trí của Tiêu Điềm Tâm...
Tiêu Điềm Tâm lập tức mở mắt ra.
Bóng tối vô tận đang bao phủ lấy cô.
Tiêu Điềm Tâm cười khổ, cô vẫn không thể nào quên được chàng trai ra đi mà không thèm nói lời từ biệt ấy.
‘Ting!’, tiếng thông báo từ WeChat vang lên. Cô với tay lấy điện thoại khỏi kệ đặt quần áo. Tiêu Điềm Tâm mở điện thoại lên và nhìn thấy đó là tin nhắn từ Giáo sư Mộ: ‘Hãy chú ý an toàn khi ở một mình, mơ đẹp nhé.’
Tiêu Điềm Tâm cười cười, cô không trả lời lại mà chỉ đặt điện thoại trở lại kệ đặt quần áo.
Những sự việc xảy ra hôm nay đã tác động lớn đến tâm trí của cô.
Trãi qua nhiều năm như vậy, gần như cô đã quên mất bản thân mình trông như thế nào. Vị giáo sư Mộ ấy đã dẫn dắt cô, giúp cô quay trở lại con đường mà bản thân tường hướng đến.
Máu me, tứ chi bị cắt lìa, nỗi oan khuất nằm sâu trong những đôi mắt không chịu nhắm lại ấy. Có lẽ từ nay trở đi, những linh hồn đó sẽ là những vị khách thường xuyên nán lại trong giấc mơ của cô...
Mặc dù mấy năm gần đây cô là một cô gái hay cười, hoạt bát thích may vá, đã từng biên soạn hồ sơ và truy bắt tội phạm một cách nghiêm túc. Thế nhưng, có lẽ đó không phải là con người thật của cô...
Tiêu Điềm Tâm hồi tưởng lại quá khứ, cô nhận ra rằng bản thân đã bị mất phương hướng quá lâu.