Tiêu Điềm Tâm vô cớ biến mất tận hơn một tuần trời.

Mộ Kiêu Dương lo lắng tới ngứa cả răng nhưng lại chẳng thể làm được gì.

Cơ thể của anh bị giáo sư Mộ chiếm cứ hầu hết thời gian, khi anh muốn ra ngoài thì cũng rất khó.

Tình hình của anh bây giờ là vừa muốn tránh xa Tiêu Điềm Tâm nhưng cũng bị cô hấp dẫn về phía đó.

Anh gọi cho cô vô số lần, tất cả đều được đưa đến tin nhắn trả lời tự động.

Quả nhiên là cô muốn tránh né anh.

Vì sao chứ? Là do họ để ý đến nhau, là do giữa nam và nữ có phản ứng hóa học* sao?

(*) Khi yêu, hàng loạt những phản ứng hóa học thú vị xảy ra khắp hệ thần kinh và hoóc môn của cơ thể theo Health. Theo một nghiên cứu năm 2010 được tiến hành tại Đại học Rutgers (Mỹ), tình yêu giống như cảm giác nghiện ma túy vì các hóa chất trong não như dopamine, oxytocin, adrenaline và vasopressin được phóng thích.

Mộ Kiêu Dương cười khổ một tiếng, giữa cô và anh luôn luôn như vậy. Từ thời niên thiếu đến tận hôm nay, chỉ cần là cô thì sự cân bằng và lòng dạ anh sẽ rối bời.

Anh gửi cho cô một dòng tin nhắn: [Tiêu Điềm Tâm, quần áo em làm cho tôi sao rồi?] Còn kèm theo một cái icon chó husky ngốc nghếch.

Lần này cô trả lời rất nhanh: [Còn chưa đo lại lần hai, nếu anh muốn làm hàng đặt cao cấp thì còn phải đo thêm ít nhất ba lần. *trái tim*]

Một trái tim đỏ chói, trong đầu anh không ngừng nổ tung, bùm bùm! Ôi, cô thật nhiệt tình, thật đáng yêu!

Tâm tư của cô, không hề khó đoán.

Lòng hiếu kỳ của cô rất cao nhưng đồng thời cũng kháng cự, không muốn bước vào thế giới tràn đầy tội ác, máu tươi, thân thể, dơ bẩn và xấu xí này.

Anh gửi cho cô một chuỗi địa chỉ kèm theo một câu: [Đúng mười giờ mười lăm phút sáng mai, gặp tôi ở chỗ này.]

Cô lập tức trả lời: [Tại sao lại chọn địa điểm... độc đáo như vậy? *cười ra nước mắt*]

[Bởi vì thời gian của tôi rất quý giá, nhất định phải nắm chặt mỗi một phút mỗi một giây. Dù sao cũng là muốn lấy số đo, đo ở nơi nào mà chẳng giống nhau?"

Cô gửi một cái icon đáng thương tới.

Mộ Kiêu Dương gửi cho cô cái icon xoa đầu sau đó gửi ghi âm bằng giọng nói: "Điềm Tâm, em không cảm thấy gửi Wechat là một việc rất riêng tư sao?"

Anh gửi, tôi trả lời, từng câu từng chữ, chỉ có bạn bè rất tốt, người thân và tình nhân mới có lòng dạ thảnh thơi như vậy. Dừng lại một chút, anh còn nói thêm: "Anh chỉ nhắn tin với một mình em, bởi vì đó là em."

Đối phương không trả lời thật lâu.

Anh chủ động, cô lập tức trốn tránh.

Giống như tuần trước, anh đứng trong bóng đêm nhìn đèn nhà cô, nó vẫn không hề sáng lên. Anh ở dưới tầng nhà cô đứng một đêm, gửi Wechat cho cô, cô cũng không trả lời giống như hôm nay vậy.

Suy nghĩ hồi lâu, trong hộp thoại vẫn hiển thị anh đang nhập, anh ngẩn ra rồi nở nụ cười. Đúng vậy, chính là cô! Anh vẫn nhớ, nhiều năm như vậy rồi cũng vẫn nhớ, chỉ có một mình cô thôi.

"Tôi rất nhớ em." Anh vừa viết xong rồi lại xóa đi, cuối cùng chỉ gửi đi một đoạn: [Em chán ghét, kháng cự thế giới tràn ngập tội ác và ghê tởm này nhưng trong lòng vẫn hướng tới một chút ánh sáng đằng sau bóng tối. Bởi vì em luôn dựa vào chút ánh sáng đó để kiên trì, kiên trì đấu tranh với cái ác, và cả tôi cũng vậy. Điềm Tâm, em rất dũng cảm. Ngày mai anh sẽ đợi em ở đó, anh… rất cần em."

'Lần đánh giá thứ bảy mươi sáu, vẫn cần chờ đợi quan sát. Đối tượng Tiêu Điềm Tâm hai mươi sáu tuổi. Em ấy không sống động và lạc quan như vẻ bề ngoài, có một phần tinh thần của em ấy khuất trong bóng tối. Năm đó, một lần sai lầm ngoài ý muốn đã gây ra đả kích rất lớn với em ấy, lớn hơn tất cả những gì tôi nghĩ đến.

Đối với tâm lý học tội phạm, không có gì là hoàn toàn quên lãng (nhưng em ấy đã thấy xa lạ với kiến thức khoa học này), xử lý vụ án, gọn gàng nhanh chóng, trật tự rõ ràng, quan sát tỉ mỉ. Nội tâm có sự kháng cự nhưng lại nhiệt tình với những vụ giết người hàng loạt khác nhau, đối với em ấy, đó chính là sự khiêu chiến. Em ấy giống tôi, sinh ra đã là một thợ săn và là một người truy đuổi. Em ấy nhận ra tôi đang theo đuổi em ấy, em ấy là con mồi của tôi, tôi cũng là con mồi của em ấy? Ai mà biết được?'

Một tiếng cười khẽ, Mộ Kiêu Dương lắc đầu, xóa đoạn cuối cùng rồi lại bổ sung thêm: 'Rốt cuộc sự kháng cự của em ấy đến đâu? Xem ra nhất định phải đưa em ấy về Mỹ, để em ấy tự mình gặp nữ sát thủ hàng loạt đã giết chết người phụ nữ có thai vào năm đó.'

"Kẽo kẹt"một tiếng, cửa sắt bị đẩy ra.

Tiêu Điềm Tâm tới sớm, mười giờ sáng đã tới rồi.

"Tới sớm thật, không phải chúng ta đã hẹn mười giờ mười lăm phút sao?" Mộ Kiêu Dương đi vào nơi bị ngăn sau cánh cửa sắt.

Bốn phía nơi này đều là rào chắn bằng dây sắt, nhìn không thấy trời xanh, thứ ngửi thấy đều là mùi ẩm ướt mục nát.

Tiêu Điềm Tâm xách theo một cái túi lớn, sau lưng còn đeo một chiếc ba lô, cô im lặng ngồi ở trên ghế dài nhìn anh. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Ghế dài trải qua sự mài mòn của năm tháng, biến thành màu đen, dường như hoa văn gỗ đã bị mài đến mức không còn phân biệt được là gỗ gì. Chiếc ghế rất dài, anh đang đứng ở phía bên kia băng ghế.

Dáng người anh khi đứng cao ngất, ngược với ánh sáng nên cô không thấy rõ dáng vẻ của anh. Hình dáng cao gầy ngất ngưởng kia chính là dáng vẻ từng xuất hiện trong đầu cô tối hôm qua.

Anh di chuyển một chút rồi hỏi: "Đã ăn sáng chưa?"

Tiêu Điềm Tâm đứng lên, cô đi về phía anh rồi ngoan ngoãn khéo léo đáp: "Đã ăn rồi, tô tỉnh sớm nên cũng đến sớm một chút. Anh cũng đến sớm đấy, bây giờ mới mười giờ năm phút." Thật ra là cô mất ngủ, cô gần như không ngủ cả buổi tối. Khi ngủ mắt cứ mông lung, quanh quẩn bên cạnh cô luôn là bóng dáng của anh.

Anh vẫn đeo khẩu trang màu trắng, cô không thấy rõ biểu cảm của anh, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen láy trong suốt đến mức thấy cả đáy kia. Ánh mắt anh trong veo, vừa dịu dàng vừa đen láy, nó sẽ khiến người ta chìm đắm.

"Chờ con gái thì phải đến sớm một chút." Mộ Kiêu Dương giơ tay lên xoa đầu cô, anh nói:" Lát nữa tôi mời em ăn cơm trưa."

Hai người vai kề vai đi vào bên trong.

Đây là ngục tù.

Phạm nhân bị giam cầm nhìn thấy có người sống đến, họ hết sức kích động, tất cả đều vọt tới bên cửa sắt.

Nhìn thấy đó là một cô gái xinh đẹp, họ lập tức kích động hơn, câu từ nói ra càng ngày càng trở nên hạ lưu.

"Ah! Tôi ngửi thấy mùi bên dưới của em này!" Một tên tội phạm đập mạnh vào cánh cửa sắt, đưa tay ra để nắm lấy cô.

Mộ Kiêu Dương hành động cực nhanh, một tay kéo cô qua rồi chắn ở trước người cô, một tay thì bắt lấy tay phạm nhân, "rắc" một tiếng, anh bẻ trật khớp cổ tay têm phạm nhân.

Trong ngục giam truyền đến tiếng gào khóc thảm thiết cực kỳ đau đớn.

Tiêu Điềm Tâm cười lạnh một tiếng, cô nói: "Một tên phạm nhân chẳng có năng lực tình dục có thể ngửi được mùi gì vậy?"

Mộ Kiêu Dương ngoái đầu nhìn cô, trên đỉnh đầu cô có một ngọn đèn trắng, ánh sáng trắng soi vào mặt cô, đôi mắt to kia sáng ngời vô cùng, rõ ràng bên môi là nụ cười ngọt ngào động lòng người nhưng ý cười nơi dưới đáy mắt lại lạnh lẽo, tôn lên ngũ quan tinh xảo khéo léo của cô, lúc này cô mang một vẻ đẹp lạnh vừa lạnh lùng vừa kiều diễm.

Cô đứng trong căn phòng giam mờ mịt, thế nhưng cô lại là trung tâm của tất cả ánh sáng.

Cô, chính là ánh sáng.

Mộ Kiêu Dương cười nhẹ một tiếng, là anh xem thường cô rồi.

"Hồ sơ tâm lý của hắn quả thật là tên chẳng có năng lực tình dục." Mộ Kiêu Dương nói, liếc xéo phạm nhân còn đang khóc lóc một cái. Trong phòng giam của phạm nhân, trên tường treo một tấm áp phích của một người phụ nữ không biết tên, vừa rồi lúc Mộ Kiêu Dương đi ngang qua cô, anh lập tức nhìn thấy hắn vẫn luôn cầm bút chì đâm vào người phụ nữ trên tường, vị trí theo thứ tự là bên dưới và bên dưới, tựa như thứ hắn cầm không phải một cây bút chì mà là một con dao.

Các nhà tâm lý học tội phạm nổi tiếng đã từng nói rằng, về cơ bản thì tất cả các hành vi phạm tội đều liên quan đến tình dục, ngay cả khi nạn nhân không bị xâm phạm tình dục trong quá trình gây án.

"Sigmund Freud* từng nói, kích động tình dục là động lực nguyên thủy nhất trong tất cả hành vi của con người." Mộ Kiêu Dương nói: "Nhất là trong giới tội phạm, tội phạm tình dục chiếm hơn 90%. Hắn đang ảo tưởng, cầm dao không ngừng đâm người bị hại. Lấy dao đâm vào bản thể chính là một loại hành vi tình dục, bút chì chính là dao."

(*) Sigmund Freud là một bác sĩ về thần kinh và là nhà tâm lý học người Áo. Ông là người đặt nền móng và phát triển học thuyết phân tâm học.

"Vâng." Tiêu Điềm Tâm ngoan ngoãn khéo léo đáp, cô còn nói: "Hắn chỉ ảo tưởng dùng đao đâm mà không làm trực tiếp, nhiều ít cũng có khuyết điểm về thân thể hoặc là không có khả năng tình dục."

Hai người bắt đầu thảo luận về học thuật một cách nhạt nhẽo giữa tiếng gào thét của một đám phạm nhân. Khi bọn họ nói ra những lời này, tất cả phạm nhân đều trấn giữ lại giống như gặp quỷ, tất cả co người lại về phía trong cùng của phòng giam.

Đám ma quỷ kia trốn trong bóng tối, lén lút dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hai người bọn họ.

Bọn họ biết hai người này không phải người bình thường.

Đột nhiên cánh cửa sắt lại bị mở ra từ bên ngoài, ánh mặt trời ngoài kia xuyên vào, một cai ngục giơ gậy sắt lên hung hăng đập vào cửa sắt một cái rồi nói: "Chúng mày còn ầm ĩ nữa thì xem hôm nay tao có giết chết chúng mày không." Sau đó lại trừng mắt liếc Mộ Kiêu Dương một cái: "Còn hai người, đừng có làm mấy chuyện không đúng lúc. Còn nữa, đi vào cánh cửa bên trong đi, phải giao tất cả vũ khí ra. Tôi không quan tâm hai người là ai bên phía cảnh sát nhưng tuyệt đối không được mang dao và súng vào."

Mộ Kiêu Dương lạnh nhạt ừ một tiếng: "Chúng tôi không cần súng, chỉ cần cái này." Nói xong thì chỉ vào đầu của mình, cũng mặc kệ quản ngục có biểu cảm gì, anh bước một bước rồi đi vào bên trong.

Tiêu Điềm Tâm nhanh chóng đi theo anh, cho dù không có súng và bất kể vũ khí gì, chỉ cần có anh ở bên thì không hiểu sao cô luôn cảm thấy an tâm...

Cảnh ngục bên trong mở cánh cửa nhỏ hẹp kia ra, nhìn chằm chằm bọn họ với gương mặt không chút thay đổi, anh ta làm tư thế mời vào. Họ hoàn toàn không nhìn thấy quang cảnh bên trong, nơi đó không có chút ánh mặt trời nào, chỉ có mấy ngọn đèn trắng treo trên trần, mỗi cái cách nhau năm mét.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play