"Sao vậy? Trong máy tính xách tay của bác sĩ có gì mà
không thể xem?" Thẩm Vọng bưng cà phê, từng bước đến gần Sở Thần An rồi rũ
mắt nhìn cậu.
Sở Thần An thì lại rũ mắt nhìn hộp thuốc, các tài khoản và
mạng xã hội của cậu đều được đăng xuất và có chức năng tự động ngắt mạng. Nhưng
máy tính xách tay này đã sử dụng khá lâu cho nên các chức năng của nó thường bị
lỗi.
Sở Thần An lo lắng rũ mắt, vẻ mặt cậu bối rối nhưng vẫn ép
buộc mình phải bình tĩnh: "Máy tính xách tay là đồ dùng cá nhân của tôi,
tôi… Tại sao tôi phải cho anh xem?"
"Tôi nhớ không lầm thì các thiết bị điện tử của bác sĩ
sẽ phải nộp trước khi vào." Vẻ mặt Thẩm Vọng thản nhiên, hắn nhấp một ngụm
cà phê nóng, khóe môi cong lên rõ ràng: "Bác sĩ Sở, bây giờ cậu có được
tính là tàng trữ thiết bị điện tử, vi phạm nội quy bệnh viện không?"
"Tôi... Tôi..." Sở Thần An á khẩu không nói nên
lời, cậu ấp úng: "Tôi giấu máy tính chỉ là muốn liên lạc với người nhà,
không làm gì cả, thật đấy..."
"Đừng lo lắng! Bác sĩ Sở có thể tự mở ra, tôi chỉ liếc
qua một cái thôi." Thẩm Vọng nói, hắn nhìn chằm chằm vào tròng mắt ngấn
nước của Sở Thần An, cúi đầu nhẹ giọng nói: "... Coi như là thù lao cho
việc tôi giữ bí mật giúp cậu."
Sở Thần An cắn chặt môi dưới, dưới ánh nhìn chăm chú cực kỳ
áp bách của Thẩm Vọng, bả vai cậu run rẩy nhưng vẫn khom người mở hộp thuốc màu
trắng ra…
Cậu cầm máy tính xách tay, khi ngước mặt lên thì thấy Thẩm
Vọng cũng đang rũ mắt nhì ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).