Thẩm Vọng dùng bàn tay nâng giá vẽ, nụ cười trên mặt dần
nhạt đi. Hắn nhìn Sở Thần An: "Bác sĩ, sao lại không gì?"
Lúc này Sở Thần An mới hoàn hồn, cậu nhìn giường lớn bên
trái Thẩm Vọng. Bên dưới máy làm lạnh trong suốt kia, cậu nhìn thấy thi thể tái
nhợt của mình.
Sống lưng Sở Thần An lạnh toát, cậu lại nhìn bức tranh mà
Thẩm Vọng đang nâng đỡ, nhỏ giọng nói: "Giống, rất giống..."
"Tôi cũng thấy vậy." Thẩm Vọng lại mím môi mỉm
cười, si mê nhìn thiếu niên trên giường: "Em ấy là người đẹp nhất mà tôi
từng gặp."
Thẩm Vọng đứng dậy đi về phía Sở Thần An. Hắn lấy khăn tay
lau máu dính trên bàn tay, ngón tay hắn thon dài như ngọc.
Sở Thần An thấy hắn tới gần thì sợ tới mức chỉ muốn lui về
phía sau nhưng cậu buộc mình phải đứng yên, mở hộp thuốc lấy hai phần thuốc đưa
cho hắn: "Đây là thuốc."
"Bác sĩ, hình như cậu đang sợ hãi." Thẩm Vọng giơ
tay chậm rãi nhận lấy, khóe miệng hơi cong lên, nhìn vào đôi mắt đáng thương
của Sở Thần An.
Hắn cầm hộp thuốc rồi cúi người nhìn Sở Thần An: "Cậu
sợ tôi sao?"
Sở Thần An rũ mắt, không dám nhìn ánh mắt của hắn. Cậu
nghiêm túc nói: "Không có, thuốc cũng đưa xong rồi. Vậy tôi về
trước."
Thẩm Vọng thấy cậu siết chặt tay cầm, vì lo lắng mà vành tai
đỏ lên, ngay cả hàng lông mi cũng run rẩy muốn bán đứng cậu. Thẩm Vọng cúi đầu
cười nhạo một tiếng, từng bước tới gần Sở Thần An.
Sở Thần An cúi đầu. Cậu lui một bước thì hắn sẽ tiến thêm
một bước. Sở Thần An cao khoảng một mét bảy nhưng ở trước mặt hắn lại có vẻ vô
cùng nhỏ nhắn.
"Bác sĩ..." Đôi mắt Thẩm Vọng trở nên sắc bén.
Hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt ngấn nước của Sở Thần An thì
không khỏi cảm thấy hốt hoảng. Hình như hắn nhìn thấy bóng dáng của Trần An…
Trần An của hắn cũng vậy.
Lúc sợ hãi đến đáng thương thì giống như một con con thú
nhỏ, vừa quyến rũ vừa ngọt ngào khiến hắn được một lần rồi lại muốn một lần,
kéo dài suốt đêm.
"Cậu thật sự là người mới sao?" Trong lời nói của
Thẩm Vọng mang theo ý tứ chất vấn u ám: "Tôi thấy không giống lắm."
Lưng Sở Thần An dựa lên tường, cậu đã hết đường lui. Cậu
ngước mặt lên, đôi mắt hoa đào ngấn nước đang sợ hãi và run rẩy.
"Tôi thật sự là người mới." Cậu nghiêng đầu:
"Tôi… Tôi phải về trước."
Dứt lời, Sở Thần An bước nhanh về phía cửa phòng ngủ giống
như phía sau có một tai họa lớn. Cứ như vậy cậu chạy trốn khỏi 402.
Lần này Thẩm Vọng không ngăn cậu nữa. Hắn nhìn bóng lưng Sở
Thần An rời đi thì mi mắt cụp xuống, vẻ mặt lạnh lẽo…
Nửa tiếng sau.
Các quản lý đã dọn dẹp hành lang sạch sẽ. Chờ Thẩm Vọng tắm
rửa xong đi ra thì quản lý số một cung kính đặt một xấp tài liệu dày lên bàn,
sau đó lặng lẽ rời đi.
Phòng ngủ 401 rất lớn và được trang trí sang trọng. Bên
trong có ghế sofa đôi, một giường ngủ lớn hai mét ba, đối diện với giường là
một chiếc gương có thể soi được toàn thân vô cùng rõ ràng.
Ở đây có rất nhiều kỷ niệm ngọt ngào của hắn và Trần An.
Thẩm Vọng ngồi trên sofa, xem những thông tin này qua một
lần rồi lấy một bức ảnh từ trong xấp tài liệu ra, tỉ mỉ quan sát hồi lâu.
Người trong ảnh là Sở Thần An, khuôn mặt ngây ngô tuấn tú
của cậu đối diện với ống kính. Mái tóc đen mềm mại, đôi mắt kia rất cuốn hút,
khiến người ta không thể rời mắt.
Đầu ngón tay Thẩm Vọng lướt qua đôi mắt của Sở Thần An.
Những suy nghĩ cấp bách dần dần phóng đại… Nó đang hưng phấn kêu gào trong lòng
hắn.
Khi nhìn người trong ảnh, trong lòng Thẩm Vọng luôn dâng
trào loại cảm xúc khó hiểu. Có vẻ như đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn
thấy bức ảnh này hoặc hắn đã từng gặp người này nhưng lại không nhớ là khi nào.
......
Loại trực giác này không thể kiểm chứng. Mỗi khi hắn nhìn
thấy Sở Thần An thì trong lòng không kiềm chế được loại cảm giác này. Hắn càng
nghĩ càng khó chịu, những cảm xúc không rõ khiến hắn cảm thấy bất an.
Tại sao? Tại sao hắn không thể nhớ?
Hắn siết chặt bức ảnh trong tay, khẽ thì thầm: "Sở,
Thần, An."
......
Sở Thần An chạy thẳng về tòa nhà A, trốn trong ký túc xá của
mình. Cậu đa ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).