Lâm Túc theo bản năng nuốt xuống, nhưng
vì mùi máu tanh nồng đậm mà hơi nhíu mày, đợi khi môi hai người tách ra, Celtic
lặp lại động tác hút máu mình truyền cho hắn, đến khi sắc mặt đã trắng như nến,
cổ tay bị Lâm Túc nắm lại cậu mới dừng.
“Em đang làm gì vậy?” Lâm Túc ôm vai
cậu, hỏi.
“Ăn nằm của Huyết tộc, ngươi chưa từng
nghe mấy tên ma cà rồng kia nói sao?” Celtic nằm bò lên lồng ngực hắn, cậu thở
hổn hển nói, mất máu quá nhiều ảnh hưởng rất lớn đến cậu.
“Ta biết, ta muốn hỏi tại sao em lại
hút nhiều máu như vậy?” Lâm Túc sờ tóc cậu, nói: “Ta nghe nói chỉ cần một ngụm
là được rồi.”
“Tẩy rửa hoàn toàn, vậy thì khi biến
thành ma cà rồng lực lượng của ngươi sẽ mạnh hơn.” Celtic ngẩng đầu, đặt một nụ
hôn nhẹ lên môi hắn, nói: “Như vậy chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi.”
Lâm Túc và cậu nhìn nhau, hắn vuốt ve
môi cậu, nói: “Em chưa hỏi ta có muốn trở thành ma cà rồng hay không.”
Hắn không lộ cảm xúc gì, Celtic cười
nói: “Cho dù ngươi có đồng ý hay không, kết quả đều sẽ như nhau cả, ngươi đừng
mơ trốn thoát.”
“Đúng là bá đạo.” Lâm Túc kéo đầu cậu
ấn lên vai mình, cười nói: “Chuyển hoá thành ma cà rồng sẽ có phản ứng gì?”
“Chỉ cần ngủ một giấc là được rồi.”
Celtic ngẩng đầu sờ mặt hắn: “Sẽ không có bất cứ đau đớn gì, ngủ đi…”
Giọng nói của cậu như đang thôi miên,
Lâm Túc từ từ nhắm mắt lại, nhìn có vẻ như đã ngủ, nhưng trên thực tế hắn lại
thầm thở dài trong lòng.
Đánh dấu của Huyết tộc đương nhiên sẽ
thành công với nhân loại bình thường, bắt đầu từ nhịp tim chậm lại, nhiệt độ cơ
thể giảm xuống, trở thành sinh vật hút máu nhưng có được sinh mệnh vĩnh hằng.
Nhưng đối với hắn thì lại chẳng có tác
dụng gì, người làm nhiệm vụ không thể ở thế giới này vĩnh viễn, nếu chủ động
lựa chọn vĩnh viễn dừng lại ở một thế giới, cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ cơ
thể ở thế giới gốc.
Rõ ràng có thể dùng tinh tệ để dẫn
người mình thích rời khỏi thế giới này, không có bất kỳ người làm nhiệm vụ nào
lại ngu ngốc từ bỏ cả.
[Mô phỏng dáng vẻ trường sinh.] Lâm Túc
nói với 06.
[Vâng, đã rõ.] Hiệu suất làm việc của
06 rất cao, hơn nữa còn rất tận chức tận trách nói: [Có cần mô phỏng nhiệt độ
cơ thể luôn không?]
[Hai khối băng ôm nhau, ngươi cảm thấy
ai sẽ đông chết ai?] Lâm Túc cười nói.
Dung nhan không già là điều tất yếu,
dung nhan không già vừa có thể khiến bé Huyết tộc yên tâm, lại vừa có thể duy
trì cơ sở tình yêu.
Nếu hai người già đi cùng nhau đương
nhiên sẽ không cần phải lo lắng vấn đề này, nhưng khi một bên giữ được thanh
xuân vĩnh hằng, mà một bên lại từ từ bạc tóc, nhăn da, tình yêu dù đẹp hơn nữa,
mỗi ngày chung sống như vậy cũng sẽ bị mài mòn cho bằng hết.
Huyết tộc xinh đẹp trời sinh, họ thích
con mồi vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, thói quen nhìn mặt này tuyệt đối đã ngấm
vào tận xương, không cần nghĩ cũng biết.
Còn về chuyện nhiệt độ cơ thể, Huyết
tộc thích máu tươi ấm nóng, nếu đã là Huyết tộc của hắn, đương nhiên không thể
uống máu của người khác nữa.
Hai khối băng dán vào nhau rất khó nảy
sinh tình cảm cuồng nhiệt gì, nếu không tỉ lệ sinh sản của Huyết tộc đã không
thấp như thế, 06 nghĩ lại năng lực phân tích của mình rồi lại hỏi: [Vậy có cần
điều chỉnh thói quen ăn uống không?]
[Khôn ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.