Cậu thích người đàn ông đó, cậu muốn
được ở bên hắn, cậu không cho phép ai có tư tưởng hoặc ý đồ tranh giành người
đàn ông đó với cậu dù chỉ một chút. Còn về phần tại sao cậu lại trốn tránh tình
cảm của mình, chẳng qua là vì cậu sợ Lâm Túc không đáp lại tình cảm của cậu, sợ
hắn chỉ vì cá cược giữa hai người nên mới lừa cậu.
Sự thật đã rõ ràng như vậy rồi, trong
lòng cậu thấy sợ hãi và không dám tiếp cận người đàn ông đó, nhưng trái tim cậu
đã không còn thuộc về cậu từ lâu, muốn lấy về cũng không được.
Chơi với lửa tự có ngày thiêu thân,
nhưng không biết bản thân cậu đã nhảy vào từ lúc nào.
“Chủ nhân, Huyết tộc và nhân loại không
có tương lai đâu.” Quản gia nhẹ giọng nói.
Trước giờ chủ nhân luôn ghét chủng tộc
ma cà rồng, bởi vì bọn họ vừa không phải người vừa không phải Huyết tộc, mà
giống như một thứ được lai giống vậy, không thể chấp nhận được.
Tuổi thọ của Huyết tộc là vĩnh hằng, mà
tuổi thọ của nhân loại thì chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi.
“Ta có thể biến hắn thành ma cà rồng.”
Celtic chống đầu nói: “Nếu được máu của Huyết tộc không ngừng cọ rửa, thậm chí
hắn còn có thể tiến hoá thành Huyết tộc.”
Cậu thích người đó, đương nhiên muốn ở
bên hắn vĩnh viễn, nếu đã chọc tới cậu thì phải chuẩn bị tinh thần vĩnh viễn
không thể trốn thoát, cho dù hắn thật lòng hay chỉ lừa dối, cậu đều có đủ thời
gian để chơi với hắn.
“Nhưng nếu Lâm tiên sinh biến thành ma
cà rồng, ngài sẽ mất đi nguồn máu cấp đặc biệt, những ngày tháng sau này ngài
đều phải uống loại máu khiến ngài không thoải mái.” Quản gia nhắc nhở cậu.
Mùi vị như tạp chất trộn lẫn vào nhau
đó quả thật chẳng ngon lành gì, mà vĩnh viễn uống thứ máu đó tuyệt đối là một
sự giày vò, nhưng so với điều đó, cậu càng không cho phép người đàn ông đó già
đi rồi chết.
“Loại máu mới ắt sẽ xuất hiện, mà hắn
thì chỉ có một.” Celtic nói.
Thứ đó làm sao có thể xứng đặt lên bàn
cân so sánh với hắn được.
“Nếu ngài đã kiên quyết như vậy, bọn ta
sẽ chúc phúc cho ngài.” Quản gia cúi đầu nói: “Hy vọng mọi việc đều như ý
ngài.”
Celtic ngồi thẳng người rồi đứng lên
khỏi quan tài, cậu nhảy ra, nói: “Ngươi đi điều tra tình hình trong biệt thự
đi.”
“Ngài không ngủ nữa sao?” Quản gia hỏi.
“Không ngủ được.” Celtic vén mái tóc
dài, đứng yên tại chỗ suy tư, cậu nói: “Ngươi nói xem hắn có chủ động tới đây
gặp ta không?”
“Chủ nhân, lo được lo mất trong chuyện
tình cảm sẽ rất dễ bị nhân loại nắm thóp.” Quản gia nhắc nhở cậu.
Nhân loại đó rất mạnh, nếu chủ nhân tôn
quý của hắn ta thật sự bị nắm thóp, lừa gạt, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
“Ai cũng biết đạo lý này, nhưng nếu
thật sự có thể không chế được, vậy đó đã chẳng phải tình yêu rồi.” Celtic mở
cửa đi lên cầu thang: “Trong lòng ta tự có cân nhắc, ngươi không cần nói
nhiều.”
…
Bên biệt thự đã đưa Arnold đi, khi mặt
trời lên cao, Ian nửa đêm bị đánh thức lại đi ngủ lại, lúc thức dậy nhận ra
Arnold đã đi rồi thì cả người đều hơi ngơ ngác. ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.