[Bản ghi chép này thế nào?] 06 dò hỏi.

[Làm đẹp lắm.] Lâm Túc cười đáp.

Sách cổ đương nhiên là do 06 bóp méo, ở những thế giới khác quả thật có chủng tộc bị Huyết tộc đánh dấu nhưng không trở thành ma cà rồng, nhưng chủng tộc đó vốn dĩ chính là tộc Đọa Thiên Sứ, máu thịt con người không thể nào ngăn cản được chuyển biến vì lực lượng huyết mạch cao hơn.

Celtic nghiêm túc nhìn phần ghi chép bên trên, cậu chống cằm nói: “Ta chưa từng nghe nói đến chuyện này.”

“Có lẽ xảy ra trong lúc em đang ngủ say.” Lâm Túc cười nói: “Bây giờ đã yên tâm chưa?”

Celtic ngước mắt nhìn hắn, cậu hơi lắc đầu nói: “Vẫn chưa yên tâm lắm, đợi một tuần sau ta khôi phục lực lượng rồi thử lại lần nữa xem sao.”

Đối với nhân loại, mùi máu quả thật không ngon lành gì, Lâm Túc hơi nhíu mày nói: “Được thôi, nhưng mà lần sau không được hút nhiều máu như thế nữa.”

“Được.” Celtic sấn tới trước mặt hắn, cánh tay chống lên sofa sau lưng hắn, cậu nói: “Nhìn thế nào cũng giống nhân loại, còn có sinh mệnh vĩnh hằng, lực lượng của ngươi lại không bị suy yếu, vậy có khác gì thần linh đâu?”

Đồng tử cậu biến thành màu đỏ, hiển nhiên là rất hứng thú với chuyện này, Lâm Túc nhéo cằm cậu nói: “Nếu là như thế, vậy chẳng phải cả thần linh cũng phải khuynh đảo trước em sao.”

Kéo thiên thần cao cao tại thượng xuống trần gian, khiến tất cả những thứ thuần khiết sạch sẽ trở nên bị vấy bẩn, khiến một người lạnh lùng trở nên có nhiệt huyết, chỉ nghĩ thế thôi cũng khiến tim cậu đập thình thịch rồi.

Celtic sáp tới hôn lên môi hắn: “Giờ này sẽ không có Huyết tộc tới đây đâu.”

Một nơi vừa yên tĩnh vừa kín đáo thế này rất thích hợp làm vài chuyện vừa thân mật vừa kích thích.

Khi được người yêu xinh đẹp của mình mời gọi, là đàn ông thì không thể nói mình không được.

Kho sách dưới lòng đất tự có nhiệt độ của nó, quản gia dừng bước trước cửa, sau đó lặng lẽ xoay người nói với Huyết tộc nô bộc đi đằng sau: “Có lẽ bây giờ chủ nhân không tiện lắm, ngày mai nói sau đi.”

Thể chất của Huyết tộc và nhân loại không giống nhau lắm, năng lực chữa trị mạnh mẽ của Huyết tộc đã định sẵn họ có thể khôi phục thể lực của mình với tốc độ rất nhanh chóng, họ sẽ làm những chuyện mình yêu thích mà không biết mệt.

Mặc dù Lâm Túc có luyện võ công, cũng có linh lực, nhưng công năng thận của nhân loại cũng có hạn.

[Đổi thuốc bổ thận.] Khi nói câu đó, Lâm Túc đột nhiên phát hiện ra một đạo lý.

Tuyệt đối không nên tùy tiện thử yêu đương vượt chủng tộc.

Hành động của 06 vô cùng nhanh chóng, hơn nữa nó còn dùng cái camera mình mới đổi chụp lại khoảnh khắc ký chủ khổ não.

Tục ngữ nói không có ruộng xấu, chỉ có trâu mệt chết, thì ra thật sự không phải là lừa hệ thống.

Đợi mọi chuyện kết thúc, Lâm Túc ngồi dựa lên giá sách bên cạnh, Celtic ngồi trong lòng hắn, răng nanh cậu cắn rách cổ hắn, dòng máu ấm áp chảy vào miệng, cậu phát ra tiếng thở dài đầy lười biếng, có cảm giác như cả cơ thể và linh hồn đồng thời được thoả mãn.

“No rồi hả?” Lâm Túc sờ sờ tóc cậu như đang vuốt lông cho một bé mèo vừa được thoả mãn mọi nhu cầu.

Celtic liếm cho miệng vết thương của hắn lành lại, cậu lười biếng dựa vào ngực hắn: “Ngươi thật sự không giống một nhân loại yếu ớt.”

Cậu dám phóng túng như thế đương nhiên là có ý đồ khiêu khích và so bì với hắn, nếu người đàn ông này thua, đương nhiên cậu sẽ có ưu thế để yêu cầu mình được nằm trên, thể lực của nhân loại bình thường thật sự không bằng Huyết tộc, nhưng dù ở bất cứ phương diện nào người đàn ông này đều có thể khiến cậu cam tâm tình nguyện nhận thua.

“Đây là lời khen sao?” Lâm Túc cười hỏi.

Celtic cọ qua cọ lại trên bả vai hắn: “Đúng vậy.”

Cậu thích kẻ mạnh, mà Lâm Túc đủ mạnh, vậy nên không cần phải bủn xỉn không khen hắn.

Bận rộn tối mắt tối mũi mấy ngày trời, Celtic thử đánh dấu lại lần nữa, nhưng kết quả đánh dấu vẫn không khác gì lần trước, Lâm Túc vẫn có nhiệt độ cơ thể và thói quen ăn uống của con người.

“Để thêm ba năm, năm năm nữa xem sao, đến lúc đó nếu ta không có thay đổi gì thì chứng minh em đã thành công rồi.” Lâm Túc đề nghị.

Celtic cũng yên tâm, cậu bắt đầu cảm thấy tò mò với Lâm Túc: “Nghe nói trước đây ngươi là Luyện kim sư ở Giáo đình, rốt cuộc tại sao ngươi lại có lực lượng mạnh mẽ như vậy?”

Dù cậu đã phái không ít Huyết tộc đi điều tra quá khứ của người này, nhưng mọi tin tức cũng chỉ có thể dừng lại ở quốc gia Andra kia thôi, hắn như đột nhiên xuất hiện giữa trời, không thấy chút dấu vết nào về mọi chuyện trước kia.

“Kỳ ngộ.” Lâm Túc ngẩng đầu nhìn cậu, hỏi: “Quốc gia Andra xảy ra nạn nói, vào lúc cùng đường bí lối, ta ngã xuống vách núi, rơi vào một miệng giếng sâu, nhặt được bí tịch trong đó.”

06 nghe thế nào cũng thấy tình tiết này hơi quen, đây chẳng phải con đường của nam chính nghịch tập trong tiểu thuyết thời đại khoa học kỹ thuật sao: [Thân vương đại nhân không thể nào tin được đâu đúng không.]

Đến cả đứa trẻ ba tuổi ở thời đại đó cũng không tin mình rơi xuống vách núi có thể nhặt được bí tịch.

Celtic nâng hai má hắn lên, cậu nói: “Lại còn kiểu kỳ ngộ như thế á, sau đó thì sao?”

06: […]

“Sau đó, trong đó còn có của cải chủ nhân đời trước tích góp được, ta dùng chúng sửa soạn lại mình, sau đó học bí tịch, đến khi học xong mới đi ra ngoài.” Lâm Túc mặt không đổi sắc nói.

Celtic nghe thế, cơ thể bất giác ngả về trước, thậm chí cậu còn trực tiếp ngồi lên tay vịn sofa cả Lâm Túc, nói: “Vậy nên khi binh sĩ ở quốc gia Andra nhìn thấy ngươi ngươi mới chật vật như thế?”

“Năng lực điều tra của Huyết tộc quả là lợi hại.” Lâm Túc tán thưởng nói.

“Đó là chuyện trước kia, lúc đó ta muốn chiến thắng ngươi, sao có thể không điều tra quá khứ của ngươi được.” Lúc đó Celtic chỉ muốn túm được nhược điểm của Lâm Túc, nếu người thân hắn còn sống, dựa vào đặc điểm coi trọng tình thân của nhân loại, người thân nhất định sẽ là điểm yếu của hắn.

Nhưng rất tiếc cậu không thu hoạch được gì cả.

Mục đích như thế, đương nhiên Celtic sẽ không ngốc mà nói ra, nói ra trừ gia tăng hiềm khích thì chẳng có lợi ích gì cả.

Lâm Túc sẽ không tức giận vì những chuyện thế này, dù sao thì nhờ hệ thống mà hắn cũng hiểu rõ quá khứ của Celtic, còn rõ ràng và triệt để hơn là Celtic điều tra hắn nữa: “Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, em làm tốt lắm.”

“Đồ nhôm ngươi tặng cho Quốc vương Andra không phải do ngươi tinh luyện sao?” Celtic hỏi.

“Cái đó là do ta tinh luyện, thân phận Luyện kim sư đã giúp ta rất nhiều.” Lâm Túc cười nói.

Celtic đứng dậy mở ngăn kéo bên cạnh ra, cậu lấy một cái hộp nhỏ bên trong ra rồi để trước mặt Lâm Túc: “Xem ra ta cướp nó cũng không thiệt.”

Cái hộp nhìn rất quen, dụng cụ bên trong còn quen hơn nữa, dụng cụ bầu dục hình lá, một chiếc nhẫn nhôm và một cái chén thánh cực kỳ tinh xảo, người bình thường rất khó mô phỏng hoa văn bên trên, Lâm Túc vẫn phân biệt được đâu là đồ tự tay mình làm ra.

Ở thời đại này, nếu tính giá trị của những món dụng cụ nhôm này, người cướp được chúng thật sự đã lời được không ít. Lúc đó quả thật hơi bực bội, nhưng tình thế không chiều lòng người, Lâm Túc cũng không đến nỗi canh cánh trong lòng chút chuyện nhỏ nhặt này, vậy chẳng khác nào dùng cái sai của người khác mà trừng phạt mình.

Hơn nữa công việc bề bộn nên chuyện nhỏ này cũng bị hắn ném ra sau đầu, không ngờ bây giờ lại gặp lại những món dụng cụ này.

“Em đã làm gì bọn họ?” Lâm Túc đóng hộp lại rồi để sang một bên, hỏi cậu.

“Lần đầu tiên gặp mặt vị Quốc vương đó, ta chỉ hỏi vài chuyện rồi cướp cái này về sưu tầm.” Celtic tự vuốt ve ngón tay mình, cậu nói: “Có lẽ bây giờ hai tay của hắn ta đều đứt rồi, còn về Giáo đình và đám giám mục kia, chắc bọn họ vẫn đang vui vẻ điên cuồng vì có được sinh mệnh vĩnh hằng.”

Trở thành ma cà rồng tuyệt đối không phải là phần thưởng, mà tiếp xúc với ánh mặt trời sẽ biến mất chính là trừng phạt dành cho bọn họ.

Động vào thứ không nên động, ức hiếp người chỉ có cậu mới được ức hiếp, trừng phạt như thế đã là nhẹ lắm rồi.

Trước mặt hắn, có lúc bé Huyết tộc này còn duỗi móng vuốt xinh đẹp ra với hắn, huống chi là trước mặt người khác. Thân là Thân vương Huyết tộc, chắc chắn cậu không phải một người dễ chọc, nhưng với thân phận người yêu, cậu lại vô cùng bao che bênh vực.

Lâm Túc cười nói: “Cảm ơn cục cưng đã xả giận giúp ta.”

“Đừng khách sáo.” Celtic dùng móng tay nhọn hoắt vẽ vòng trên mặt Lâm Túc: “Ta còn hỏi được một chuyện vô cùng thú vị, ngươi có biết là chuyện gì không?”

Ý của câu hỏi này vô cùng rõ ràng, ta không nói ra, nhưng ngươi buộc phải đoán đúng, đoán đúng sẽ bị tính sổ, đoán sai cũng phải bị tính sổ.

Lâm Túc nhớ lại những chuyện mình đã làm, lúc đã hiểu rõ trong lòng, hắn hỏi cậu: “Chuyện thú vị gì?”

Chuyện đó là gì đương nhiên không thể hỏi ra khỏi miệng, hỏi ra khỏi miệng đồng nghĩa với việc thừa

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play