Chương 2: Phúc khí tới
Long Khánh đế có biết không?
À, phải rồi, Long Khánh đế chưa từng đến đây.
Bùi Vân chợt nhận ra, mẹ mình không được sủng ái.
Sinh tận hai đứa con trai mà vẫn không được sủng ái?
Nguyên nhân là gì?
Phạm sai lầm?
Nhan sắc tàn phai?
Tính cách không hợp?
Cậu nhìn Lan quý nhân dịu dàng, xinh đẹp mà chẳng thể nghĩ ra lý do vì sao nàng không được sủng ái. Nhưng thực tế đúng là vậy, Lan quý nhân đang sống một cuộc đời tằn tiện, nghèo túng còn bị người khác khinh thường.
Lan quý nhân dường như chẳng mấy bận tâm, vẫn kiên nhẫn chăm sóc cậu.
Không được!
Lan quý nhân không để ý thì cậu để ý!
Khó khăn lắm cậu mới có một người mẹ ruột, nhất định phải làm cho bà có một cuộc sống tốt hơn.
Cậu từ chối sữa mẹ của Lan quý nhân, trở lại giường nằm, suy nghĩ xem hiện tại mình có thể làm gì.
Vẫn chưa nghĩ ra, một quả cầu nhỏ lăn vào tầm mắt cậu.
Nhìn kỹ lại, đó là một quả cầu len.
Ngay sau đó, một bé gái ba tuổi chạy lạch bạch theo vào, nhanh chóng ôm lấy quả cầu len. Cô bé theo bản năng quay đầu lại nhìn.
Lan quý nhân cũng thấy cô bé, nàng lập tức xuống giường hành lễ: "Thần thiếp bái kiến Thất công chúa."
"Ngươi là ai?" Giọng nói của Thất công chúa non nớt nhưng rành mạch từng chữ.
"Thần thiếp là Lan quý nhân."
"Lan quý nhân là ai?" Thất công chúa ngơ ngác.
"Thần thiếp là người sống ở đây."
Thất công chúa nhìn quanh: "Chỗ này nhỏ quá, chẳng đẹp gì cả, ta đi đây."
Lan quý nhân sững sờ.
Bùi Vân cũng đổ mồ hôi hột.
Mấy ngày nay, cậu đã nghe được nhiều chuyện trong cung, hiểu rằng trên Lan quý nhân còn có Tần, Phi, Quý phi, Hoàng quý phi và Hoàng hậu.
Mẹ của Thất công chúa là Nghi tần, vừa hay ở trên Lan quý nhân, gia thế lại rất tốt, tài năng xuất chúng và cực kỳ được Long Khánh đế sủng ái.
Sau khi sinh Thất công chúa không lâu, bà lại mang thai nhưng không may bị sẩy, cơ thể bị tổn thương nên không thể sinh thêm được nữa. Vì thế, bà càng yêu thương Thất công chúa gấp bội, sợ cô bé chịu một chút tổn thương nào.
Nhưng lúc này, Thất công chúa lại không có cung nhân đi cùng.
Chắc chắn là cô bé đã chạy trốn khỏi các cung nhân.
"Ôi, cái đứa trẻ hư này!"
"Không biết nguy hiểm là gì sao!"
Khi Bùi Vân nhận ra vấn đề, Lan quý nhân cũng đã thấy,nàng vội vàng gọi: "Thất công chúa! Đừng đi!"
Thất công chúa phớt lờ.
Bùi Vân đành phải giúp mẹ: "A a a!"
Tiếng "a a a" này vừa non nớt vừa trong trẻo, khác hẳn những gì Thất công chúa thường nghe. Cô bé khựng bước, tò mò quay đầu lại. Cô bé thấy trong chiếc tã lót có hai bàn tay nhỏ bụ bẫm vươn ra, không ngừng vẫy vẫy.
"Dễ thương quá!"
Cô bé không kìm được, bước đến trước mặt Bùi Vân, hỏi: "Em bé này là ai?"
"Thất công chúa, đây là Cửu hoàng tử." Lan quý nhân cũng ngồi xuống giường.
"Hắn là Cửu hoàng tử sao?" Thất công chúa ngạc nhiên hỏi.
Lan quý nhân mừng rỡ: "Thất công chúa biết Cửu hoàng tử sao?"
Thất công chúa gật đầu: "Vâng, mẫu phi có nói, trong cung thêm một Cửu hoàng tử."
"Nghi tần nương nương nói đúng."
Thất công chúa chăm chú nhìn Bùi Vân.
"Nhỏ quá."
"Trắng quá."
"Mềm quá."
Cô bé chưa từng thấy em bé nào xinh như thế, không nhịn được đưa bàn tay nhỏ nhẹ nhàng chọc vào má Bùi Vân.
"Mềm thật!"
"Đàn hồi thật!"
Thất công chúa cứ thế chọc chọc chọc.
"Cái, cái đứa trẻ hư này!"
"Nghiện chọc rồi à!"
"Lỡ chọc thủng thì sao?"
Bùi Vân vội nắm chặt cánh tay nhỏ của Thất công chúa, ngăn cản cô bé nghịch ngợm.
Thân hình nhỏ bé của Thất công chúa cứng đờ.
"Thất công chúa đừng sợ, Cửu hoàng tử thích con, muốn chơi với con đó."
Lan quý nhân vừa nói vừa nhìn hai đứa trẻ. Thấy động tác của Thất công chúa rất nhẹ, Cửu hoàng tử cũng không mè nheo, nàng nghĩ rằng Bùi Vân thích chơi với Thất công chúa.
Thất công chúa nghe vậy, khuôn mặt nhỏ ngẩn ra. Lớn lên dưới sự che chở của Nghi tần, không một chút tổn thương nào được phép xảy ra. Điều này khiến các hoàng tử, công chúa cùng tuổi đều không chơi với cô bé.
Nhưng giờ đây, Cửu hoàng tử nắm lấy tay cô bé, thích cô bé, muốn chơi với cô bé. Trong lòng cô bé đột nhiên trào dâng niềm vui sướng tột độ. Cô bé quay đầu hỏi: "Thật không?"
Lan quý nhân gật đầu: "Thật mà, con là Thất tỷ tỷ của Cửu hoàng tử."
"Ta là Thất tỷ tỷ ư?" Thất công chúa lần đầu tiên nghe thấy cách xưng hô này.
"Đúng vậy, hắn là Cửu đệ đệ của con."
Thất công chúa như khám phá ra một mối quan hệ tuyệt vời, nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn về phía Bùi Vân, nhỏ giọng nói: "Cửu đệ đệ, ta là Thất tỷ tỷ."
Bùi Vân: "..." Nhóc con, ta là anh trai của ngươi.
Thất công chúa vui vẻ gọi tiếp: "Cửu đệ đệ."
"..."
"Gọi Thất tỷ tỷ đi chứ."
"..."
"Sao em không nói gì hết vậy?"
"..."
"Cửu đệ đệ, bao giờ em mới có thể nói chuyện được đây?"
"..."
Thấy Thất công chúa không có ý định rời đi, Lan quý nhân khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng vội phái người thông báo cho Nghi tần, kẻo Thất công chúa lại nổi cơn giận dỗi rồi chạy đi mất.
Lỡ có chuyện gì không hay xảy ra, nàng sẽ không thoát khỏi tội danh, mà Nghi tần cũng sẽ đau lòng khổ sở.
Chẳng mấy chốc, Nghi tần vội vã đi tới.
"Minh Hi!" Nghi tần vừa bước vào đã gọi to.
Thất công chúa quay đầu nhìn về phía Nghi tần: "Mẫu phi!"
"Sao con lại chạy lung tung thế?" Nghi tần nhanh chóng chạy tới kiểm tra người Thất công chúa.
"Con không có chạy lung tung, con vẫn luôn ở đây."
Lan quý nhân trước tiên hành lễ với Nghi tần nương nương, sau đó đứng đắn nói: "Nghi tần nương nương, Thất công chúa nói đúng. Quả cầu mây của Thất công chúa lăn đến đây, và công chúa vẫn ở đây đợi."
Thất công chúa gật đầu lia lịa.
Nghi tần nhìn về phía Lan quý nhân.
Nàng biết trong hậu cung, Lan quý nhân Ôn Thanh Lan là người đẹp nhất. Nhìn gần hơn, làn da trắng như tuyết, đôi mắt hạnh tựa đưa tình, khiến người ta không khỏi tấm tắc khen ngợi, quả thật là một mỹ nhân.
Chỉ là sắc mặt Ôn Thanh Lan trông không tốt lắm.
Nàng mới nhớ ra Ôn Thanh Lan vẫn chưa ở cữ xong, liền nói ngay: "Lan quý nhân, ngươi vừa sinh Cửu hoàng tử không lâu, không nên đứng lâu. Mau nằm xuống đi."
Vốn dĩ cơ thể Ôn Thanh Lan đã yếu, đứng một lúc mà mồ hôi đã túa ra.
Nàng thật sự không thể chống đỡ thêm được nữa.
Nàng cũng không khách sáo, từ từ ngồi xuống giường và kể lại tường tận việc Thất công chúa xuất hiện.
"Là Cửu hoàng tử gọi Minh Hi lại sao?" Nghi tần hỏi.
"Vâng, Thất công chúa là người có lòng tốt, nghe Cửu hoàng tử gọi liền tới đây chơi đùa cùng đệ ấy. Bằng không, thần thiếp cũng không giữ được nàng." Lời nói của Ôn Thanh Lan đều ẩn ý khen ngợi phẩm đức của Thất công chúa.
Nghi tần nghe rất hài lòng, quay lại nhìn Thất công chúa.
Thất công chúa lại chạy đến trước mặt Cửu hoàng tử.
Bàn tay nhỏ không yên phận sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Cửu hoàng tử, sờ sờ bàn tay nhỏ, sờ sờ y phục của đệ ấy, khuôn mặt nhỏ hiện rõ nụ cười không thể giấu được.
Lần đầu tiên thấy Thất công chúa vui vẻ như vậy, Nghi tần không khỏi có thiện cảm với Cửu hoàng tử và Ôn Thanh Lan. Nàng cố ý nhìn Cửu hoàng tử một lượt, trong lòng cảm thán vẻ tuấn tú của đệ ấy, nói: "Cửu hoàng tử lớn lên nhất định phong thái ngút trời."
"Nghi tần quá lời." Ôn Thanh Lan cười nói, sau đó sai cung nhân mang ghế tới.
Nghi tần ngồi xuống, trò chuyện với Ôn Thanh Lan.
Cứ thế, họ đã trò chuyện với nhau hết nữa canh giờ lúc nào không hay.
Lúc này Bùi Vân đã mệt lả, không muốn để ý đến "cái đứa trẻ hư" là Thất công chúa nữa, nhắm mắt giả vờ ngủ.
"Mẫu phi, Cửu đệ đệ ngủ rồi." Thất công chúa quay đầu lại nói.
"Vậy chúng ta về thôi, để Cửu đệ đệ của con ngủ ngon giấc." Nghi tần nói.
"Con không về đâu, con ở đây chờ Cửu đệ đệ tỉnh."
"Con ở đây thì Cửu đệ đệ sẽ không ngủ ngon, sẽ khóc đấy."
"Vậy, vậy phải làm sao đây?" Thất công chúa nhìn Bùi Vân, lưu luyến không muốn đi.
Nghi tần cười nói: "Hai ngày nữa chúng ta lại đến thăm em ấy nhé."
"Không cần hai ngày, ngày mai con sẽ đến thăm Cửu đệ đệ."
"Được, được, được, ngày mai đến thăm." Nghi tần dỗ dành.
Thất công chúa đưa tay kéo tay Nghi tần nói: "Mẫu phi, chúng ta đi thôi."
Nghi tần nhìn về phía Ôn Thanh Lan nói: "Lan quý nhân, ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm việc quá sức. Chuyện hôm nay, đa tạ."
"Nghi tần nương nương không cần khách sáo." Ôn Thanh Lan vẫn xuống giường hành lễ.
Nghi tần kéo Thất công chúa rời khỏi Lưu Hà Các.
Thất công chúa ôm quả cầu mây đi, không ngừng nói Cửu hoàng tử tốt thế nào.
Nghi tần cười hỏi: "Minh Hi thích Cửu hoàng tử đến vậy sao?"
"Vâng, hắn là đệ đệ của con!" Thất công chúa kiêu ngạo ngẩng mặt lên nói.
Nghe hai chữ "đệ đệ", trên mặt Nghi tần thoáng qua vẻ đau buồn.
Vốn dĩ nàng có thể sinh cho Thất công chúa một đệ đệ ruột thịt để làm chỗ dựa.
Đáng tiếc... về sau sẽ không bao giờ có nữa.
"Mẫu phi, người nhìn bên kia kìa." Thất công chúa đột nhiên chỉ về phía cách đó không xa.
Nghi tần quay đầu nhìn lại.
Một vài cung nhân đang tháo dỡ Lương Phong Đình.
Lương Phong Đình nằm cạnh hòn non bộ, là nơi Thất công chúa ngày nào cũng đến. Tháo dỡ xong, sau này Thất công chúa sẽ chơi ở đâu đây?
Nàng lập tức sai cung nhân đi hỏi nguyên do.
Cung nhân chạy về, nói: "Nương nương, tổng quản thái giám nói, Lương Phong Đình vốn dĩ vẫn bình thường, nhưng đêm qua có bão, đã bị hư hại rồi ạ."
Nghi tần nhìn về phía đình hóng gió: "Sửa lại là được chứ gì? Sao phải tháo dỡ?"
Cung nhân đáp: "Vì nó đã sập ạ."
"Sập sao?"
Cung nhân gật đầu: "Vâng. Không biết chỗ nào bị hư hại, một canh giờ trước đột nhiên sập một góc. May mà trong đình không có ai nên không có ai bị thương. Hoàng hậu nương nương biết chuyện nên đã ra lệnh tháo dỡ để xây lại, tránh làm hại đến tính mạng."
Nghi tần kinh hãi hỏi: "Ngươi nói nó sập lúc nào?"
Cung nhân đáp: "Một canh giờ trước ạ."
"Một canh giờ trước ư?"
Một canh giờ trước, Thất công chúa đang ở Lưu Hà Các!
Nếu không phải Cửu hoàng tử giữ cô bé lại, cô bé chắc chắn sẽ chạy đến Lương Phong Đình chơi, như vậy sẽ... sẽ... sẽ...
Nghi tần không dám nghĩ tiếp, trong lòng dâng lên từng đợt sợ hãi. Nàng vô thức nắm chặt bàn tay nhỏ của Thất công chúa.
"Mẫu phi, đau." Thất công chúa nhăn nhó.
Nghi tần vội vàng nới lỏng tay, ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tươi tắn của Thất công chúa. Một lúc sau, nàng đột nhiên nói: "Minh Hi, con nói đúng. Cửu hoàng tử là đệ đệ của con!"