Đầu xuân, ngày mới đến, trời tờ mờ sáng.
Có tiếng động ầm ĩ phát ra từ Lưu Hà Các – hậu cung Đại Ngụy triều
"Nương nương, ráng lên!"
"Hít sâu vào! Đúng rồi, đúng rồi!"
"Ráng nữa đi! Mạnh vào!"
"Nương nương! Ráng thêm chút nữa thôi!"
"Thấy đầu rồi!"
"Nương nương, ráng nữa, ráng nữa!"
"Ra rồi! Ra rồi!"
"Chúc mừng nương nương! Chúc mừng nương nương! Là một tiểu hoàng tử!"
"..."
"Ai mà làm ầm ĩ thế nhỉ?"
"Không biết dân lao động cuối tuần người ta phải ngủ bù sao?"
"Có thể biết điều hơn một chút không vậy?"
Trong cơn mơ màng, Bùi Vân bực bội đưa tay với lấy chăn, muốn chui đầu vào ngủ tiếp, nhưng với hoài mà chẳng thấy gì. Cả hai tay đều không với được.
Cậu lờ mờ cảm giác xung quanh có gì đó không đúng.
Một cảm giác ngạt thở lạ lẫm đột nhiên ập đến.
Trong tim, trong phổi, trong cổ họng như bị thứ gì đó chèn lại.
Hơi thở càng lúc càng khó khăn.
Cậu vô thức mở miệng, khoảnh khắc đó, một tiếng khóc oe oe của trẻ con vang lên.
"Mình vừa khóc sao?"
"Sao lại phát ra âm thanh như vậy?"
Cậu kinh ngạc mở to mắt, đập vào mắt là một gương mặt phụ nữ trẻ trung và xinh đẹp. Ngũ quan vô cùng tinh xảo, nhưng trên mặt không còn một chút máu, cả người như vừa được tắm bằng mồ hôi, tóc bết dính trên trán, trông vô cùng yếu ớt. Nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng cất tiếng gọi: "Vân Nhi."
"Vân Nhi?"
"Có chuyện gì thế này?"
Bùi Vân sững sờ, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Giọng nói xa lạ của người phụ nữ ban nãy lại cất lên: "Nương nương."
"Cửu hoàng tử không khóc sao?" Người phụ nữ xinh đẹp hỏi.
Người phụ nữ xa lạ đáp: "Vâng, vừa nãy khóc một trận xong thì hít thở thông suốt ngay."
Người phụ nữ xinh đẹp mỉm cười.
Người phụ nữ xa lạ lại nói: "Cửu hoàng tử lớn lên tuấn tú quá, giống nương nương."
Người phụ nữ xinh đẹp có vẻ phiền muộn: "Nếu mà giống bệ hạ thì tốt hơn."
"Giống ạ, vầng trán giống bệ hạ lắm, đều là người có phúc." Người phụ nữ xa lạ vội vàng bổ sung.
"Có ba phần giống." Người phụ nữ xinh đẹp chăm chú miêu tả ngũ quan của Bùi Vân.
Bùi Vân cẩn thận lắng nghe cuộc đối thoại và ngữ khí của hai người phụ nữ. Càng nghe, cậu càng kinh hãi, kinh ngạc nhận ra những cảm giác ban nãy chính là biểu hiện của một đứa trẻ vừa lọt lòng. Sau đó, cậu đờ đẫn nhìn xuống bàn tay nhỏ bé, hồng hào của mình.
"Mình, mình, mình xuyên không rồi sao?"
"Mình thật sự đã xuyên không rồi!"
Từ thế kỷ 21, cậu xuyên đến Đại Ngụy triều, một triều đại không tồn tại trong sử sách. Phụ vương là đương kim Thánh Thượng Long Khánh Đế, mẫu phi là Lan quý nhân, thân ca là lục hoàng tử Bùi Phong, còn cậu, lại là cửu hoàng tử Bùi Vân vừa mới chào đời.
"Cửu hoàng tử của Đại Ngụy triều..."
Đầu óc cậu choáng váng, mọi thứ cứ như một giấc mơ. Cậu muốn nhìn xung quanh, nhưng tầm nhìn của một đứa trẻ sơ sinh chỉ khoảng 20 cm.
Thôi, đành nghe lỏm vậy.
Cậu đành ngoan ngoãn lắng nghe Lan quý nhân và những người khác nói chuyện, nội dung xoay quanh những công việc phải làm trong tháng ở cữ.
Sau khoảng mười lăm phút, cậu đột nhiên cảm thấy đói cồn cào. Không thể kiểm soát được, cậu vặn vẹo cơ thể nhỏ bé, phát ra một tiếng "ưm". Ngay lập tức, giọng nói dịu dàng của Lan quý nhân cất lên: "Vân Nhi đói bụng rồi phải không? Đừng vội, mẫu phi cho con bú ngay đây."
Một thứ vừa lớn, vừa mềm, vừa ấm áp dán vào khuôn mặt nhỏ của cậu.
Cậu sững lại.
"Này..."
"Này có ổn không?"
"Không ổn chút nào!"
Trong khi bộ não người lớn còn đang băn khoăn, cơ thể trẻ con đã phản ứng theo bản năng. Cái miệng nhỏ nhắn hé ra, tự nhiên mút lấy. Cậu mút nhẹ một cái, dòng sữa ngọt lành tuôn vào khoang miệng, theo cổ họng chảy xuống dạ dày. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, sưởi ấm cả tâm hồn.
Trong khoảnh khắc đó, mọi suy nghĩ rối bời đều biến mất.
Cậu bắt đầu nuốt chửng từng ngụm một.
Rất nhanh, bụng đã no căng, cơ thể nhỏ bé thoải mái, và cậu cũng mệt rã rời.
Thế là, mơ mơ màng màng, cậu lại ngủ.
Tỉnh dậy, ăn. Ăn no, lại ngủ.
Cậu hoàn toàn không thể kiểm soát được nhịp sống này.
Cứ thế, sau mười mấy hai mươi ngày, cậu không còn cảm thấy mệt mỏi nữa, đầu óc cũng minh mẫn hơn, thị lực cũng được cải thiện. Cậu nhìn thấy những đồ vật trang trí cổ kính trong phòng, trông khá đơn giản một cách lạ lùng. Quay đi quay lại, cậu thấy một cung nhân bưng một cái bàn gỗ đỏ nhỏ, nhẹ nhàng đặt lên giường.
"À, Lan quý nhân dùng bữa."
Không biết ăn món gì nhỉ? Cậu "a" một tiếng.
Lan quý nhân lập tức quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng: "Vân nhi tỉnh rồi à?"
Bùi Vân lại "a" một tiếng nữa.
Lan quý nhân cười bất lực, bế Bùi Vân lên: "Tiểu gia này lại đói rồi sao?"
Bùi Vân cũng không hẳn là đói, chỉ muốn xem bữa cơm ở cữ của Lan quý nhân trông như thế nào.
Một bát cháo loãng, một đĩa rau cải thìa, một đĩa rau dại xào với trứng gà băm.
"Chỉ, chỉ có ba món này thôi sao?"
"Không phải chứ?"
"Keo kiệt quá vậy?"