Nghe Triệu Toàn báo tin đại phu nhân cùng Liễu Tương Nhã tới, trong long tôi thầm thở phào may mắn. Cũng may hai người các người đến không sớm, vừa rồi ta cùng Liễu lão gia nói chuyện, thật giả xen lẫn, không lo bị đối chứng. Còn mấy câu chuyện “tinh thông y thuật, có phương pháp hóa giải hàn độc” kia, đều chỉ là lời bịa đặt. Về phần Tiền ma ma, e là nay đã quy tiên. Từ ký ức nguyên thân, mình đã biết Tiền ma ma rời Liễu phủ vốn bởi thân thể đã chẳng chống đỡ nổi, muốn về quê để sống nốt quãng thời gian cuối.

Đang nghĩ vậy thì Liễu phu nhân cùng Liễu Tương Nhã đã mang theo nha hoàn và bà tử bước vào.

Liễu phu nhân tuổi chừng hơn ba mươi, dung nhan bảo dưỡng khéo léo, mày ngài mắt phượng, dáng vẻ kiều lệ. Trên người khoác áo bông màu xanh tuyết thanh, viền váy thêu hoa văn chỉ bạc uốn lượn như mây trôi nước chảy, càng làm tôn lên vòng eo mảnh mai, dáng dấp thướt tha. Nhìn bà, tuyệt chẳng giống một phụ nhân đã ngấp nghé tuổi bốn mươi.

Vừa thấy Liễu lão gia, bà ta khẽ cười khanh khách, bước đến trước mặt chào:
“ Lão gia, ngài đã về rồi…”

“Ừm.” Liễu lão gia chỉ đáp nhạt.

Thấy vẻ lạnh nhạt ấy, lòng Trương thị bỗng run lên một nhịp.

Liễu Tương Nhã lại chẳng nhận ra khác thường, hớn hở tiến đến nắm lấy cánh tay phụ thân, ánh mắt đầy mong đợi:
“Cha, ngài tới chỗ nữ nhi, có phải đã mời được ma ma trong cung tới rồi không?”

Liễu lão gia khẽ dịu giọng, dặn dò:
“Ừ. Từ ngày mai, con và A Dung sẽ cùng nhau theo Cao ma ma học tập. Phải chăm chỉ, nghe chưa?”

Liễu Tương Nhã tươi cười rạng rỡ, ngoan ngoãn đáp:
“Nữ nhi đã hiểu, cha yên tâm, nữ nhi tuyệt đối không làm ngài thất vọng!”

Liễu lão gia thấy vậy, gật đầu hài lòng.

Trương thị giật mình — lão gia lại để Tương Nhã cùng đứa nghiệt nữ kia học chung? Cao ma ma này vốn là người trong cung, bà vốn định để Liễu Vi Dung thành một kẻ mù chữ, vô dụng, chẳng biết gì để sau này dễ bề chèn ép. Ai ngờ đâu lại có biến cố, cô ấy lại vụng trộm học được ít nhiều, dù không giỏi nhưng thay đổi đã thấy rõ. Đáng giận hơn, nay lão gia đã lên tiếng, bà ta cũng không cách nào từ chối.

“Nữ nhi tham kiến mẫu thân.” Tôi cụp mắt, lễ phép hành lễ với Trương thị. Trong khi đó, Liễu Tương Nhã hớn hở níu lấy tay Liễu lão gia, thân mật gọi “cha” ngọt xớt, hai cha con trò chuyện thân thiết. Còn tôi, từ đầu tới cuối chỉ có thể gọi một tiếng “phụ thân”. Khoảng cách thân sơ, chỉ nghe qua đã thấy rõ.

Tôi chợt nhớ trong tiểu thuyết từng nói: năm mười tuổi, Liễu Tương Nhã từng đến chùa Tướng Quốc xem mệnh. Từ đó về sau, lão gia và Trương thị dồn hết tâm huyết bồi dưỡng nàng ta, không tiếc công sức, thậm chí còn thỉnh bằng được ma ma trong cung về dạy dỗ — điều mà một ngũ phẩm quan như lão gia vốn rất khó có được.

“Mệnh cách cao quý, bất khả tiết lộ…”

Tôi thầm nghiền ngẫm. Cũng bởi lý do ấy mà mình từng thích bộ truyện này: nữ chính khác hẳn những nữ chính trong các truyện cung đấu thường thấy. Ngay từ đầu, nàng ta đã không hề lương thiện, không làm người ta sốt ruột vì quá ngây thơ.

Chỉ tiếc rằng, thân thể này – nguyên bản Liễu Vi Dung – vốn chỉ là con tốt thí, công cụ thử nghiệm trong tay Trương thị để rèn giũa Tương Nhã trước khi nàng bước vào chiến trường hậu cung.

Nếu tôi không xuyên qua, có lẽ tôi vẫn sẽ thích và ngưỡng mộ một Liễu Tương Nhã cứng cỏi, quyết đoán nhưng cũng đầy tàn nhẫn, độc ác. Bởi ở chốn cổ đại này, kẻ hiền lành vốn chẳng sống được bao lâu.

Nhưng đáng tiếc… đời không có chữ “nếu”.

Trương thị lúc này lại tỏ ra ôn nhu hiền từ, nắm tay tôi, dịu dàng hỏi han:
“Nhìn sắc mặt con đã khá hơn nhiều, ta cũng yên lòng. Nghe Tương Nhã nói con định cùng nó ở chung trước kỳ tuyển tú, tình cảm hai tỷ muội các con lại tốt đẹp, vậy ta cũng yên tâm.”

“Đa tạ mẫu thân quan tâm” tôi khẽ cúi mắt, để hàng mi dài che khuất ánh nhìn thâm trầm. Bà ta chỉ nói mấy câu về việc dọn sang sân mới, rồi nghe Tương Nhã tươi cười chen lời trêu chọc. Không khí trong phòng thoạt nhìn hết sức hòa thuận, vui vẻ.

Lão gia đứng bên cạnh, liếc sang Trương thị, trong mắt lướt qua tia nhìn khó dò. Sau khi màn “từ mẫu hiền từ” kết thúc, Trương thị lại xoay sang quan tâm đến chuyện Cao ma ma.

“Lão gia, chỉ dựa vào chút bạc chúng ta đưa ra, liệu Cao ma ma có chịu đồng ý dạy dỗ cả Vi Dung hay không?” Trương thị khẽ siết chặt bàn tay, mặt vẫn nở nụ cười nhu hòa.

Liễu lão gia liếc nhìn Trương thị, trong lòng tràn ngập thất vọng, nụ cười trên môi mang theo vẻ lạnh nhạt.

“Vừa rồi bà ấy đã gặp Vi Dung, cũng đã đồng ý rồi.”

“Xem ra Vi Dung cũng là có phúc khí!” Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Trương thị lập tức khựng lại, tay bà ta siết chặt chiếc khăn lụa, một lát sau mới gắng gượng lấy lại vẻ bình thường.

“Tốt quá, con còn đang lo nếu cha mời được ma ma trong cung trở về, sẽ khó mà kéo tam muội cùng học chung. Giờ thì không cần lo nữa, thật là quá tốt!” Liễu Tương Nhã duyên dáng cười, nép vào bên Liễu lão gia làm nũng.

Nói rồi nàng lại quay sang kéo tay tôi, gương mặt sáng rỡ, giọng điệu đầy chân thành:
“Tam muội, giờ chúng ta đã ở cùng nhau, lại còn có thể cùng ma ma học tập. Nếu sau này cùng được tuyển tiến cung thì thật tốt biết mấy! Như vậy chúng ta cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”

“Tỷ tỷ nói phải. Chỉ là, tỷ tỷ nhất định sẽ vào cung, còn ta thì… e không có nhiều hy vọng.” trong long tôi chán chường đến cực điểm, nhưng ngoài mặt vẫn phải gượng cười, diễn trò cho trọn.

“Nói linh tinh! Chúng ta tỷ muội nhất định sẽ cùng nhau tiến cung!” Liễu Tương Nhã giả bộ dỗi hờn.

Nhìn hai tỷ muội thân thiết, Liễu lão gia hài lòng gật đầu.
Dẫu trong lòng đã lạnh nhạt với Trương thị, nhưng thấy hai đứa con gái có thể hòa thuận, ông cũng được an ủi đôi phần. Trương thị thì lại âm thầm hài lòng với biểu hiện khéo léo của Liễu Tương Nhã. Một lát sau, Liễu lão gia và Trương thị còn có việc phải đi, để lại hai tỷ muội trong phòng chuyện trò cười nói.

Chạng vạng, Trương thị sai người khiêng đến khuê phòng của Liễu Tương Nhã một chiếc giường lớn, dùng bình phong nhỏ ngăn cách đôi bên. Tôi nhìn cảnh ấy mới khẽ thở phào nhẹ nhõm — ít ra, mình cũng không phải nằm chung giường với Liễu Tương Nhã. Dù sao, hiện giờ có Liễu lão gia tăng cường bảo hộ, ta cũng bớt đi phần lo sợ Trương thị sẽ ngấm ngầm ra tay hại mình.

Những ngày tiếp theo, hầu hết thời gian tôi đều cẩn trọng theo sát Cao ma ma, học từng chút một về cách sinh tồn chốn hậu cung. Ngoài ra, tôi còn tranh thủ học chữ từ nữ phu tử, lần nào cũng hết sức nghiêm túc. Thú thật, tôi chẳng bao giờ ngờ bản thân lại rơi vào cảnh thất học. Ngoài ký ức còn sót lại từ nguyên chủ, tri thức thật sự mình nắm được lại ít ỏi vô cùng.

Những ngày qua, cuộc sống của tôi phong phú nhưng cũng đầy căng thẳng.

Điều khiến tôi không khỏi chấn động chính là sự thay đổi của Liễu Tương Nhã. Chỉ vỏn vẹn mười ngày học tập, khí chất nàng ta đã khác hẳn: trầm ổn, bình tĩnh, toát ra một vẻ thong dong khó lường.

Theo Cao ma ma rèn luyện mười ngày, tận mắt chứng kiến biểu hiện xuất sắc của Tương Nhã, tôi dần sinh ra sợ hãi. Vào cung… thật sự không phải chuyện chơi. Hoàng cung tuyệt đối không dung kẻ ngốc, với tính cách yếu mềm của mình, chỉ e khó mà sống sót nơi thâm cung hiểm ác.Hơn thế nữa, bên cạnh tôi chẳng có người nào trung thành tuyệt đối. Dù hiện tại có vẻ một lòng với mình, nhưng mai sau, khi lợi ích hoặc uy hiếp ập đến, liệu có ai còn giữ được lòng trung không?

Ngày mai là đại tuyển nhập cung. Sau bức bình phong, Liễu Tương Nhã trên giường lớn đã ngủ say, nét mặt yên bình. Còn tôi lại trằn trọc trở mình, mắt mở thao láo, lòng ngổn ngang trăm mối.

“Vào cung, tựa như bước chân xuống biển sâu, cả đời đem số phận đặt cược một lần… gánh nặng quá lớn!”

Ý nghĩ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu, khiến tôi mất ngủ.

Tôi chợt lóe lên một thoáng khát vọng: có lẽ… mình không nhất định phải vào cung.
Dù sao thì tôi còn có bí mật lớn — không gian linh tuyền tùy thân. Vài ngày nay, lén uống vài ngụm nước suối, làn da đã trở nên non mịn, trắng hồng lạ thường. Liễu Tương Nhã còn từng lén dò hỏi, tưởng tôi có phương pháp bí mật gì đặc biệt.

Huống hồ, Liễu lão gia chẳng từng hứa, nếu mình lạc tuyển sẽ tìm cho mình một mối hôn sự thật tốt đó sao? Trong lòng ông, sự áy náy dành cho đứa con gái này đã quá rõ ràng rồi. Ý niệm “không vào cung” vừa lóe lên, lập tức như dây leo lan tràn, bám riết trong đầu.

Đáng tiếc, tôi nào hay biết, phía sau tấm màn, Trương thị cùng Liễu Tương Nhã đã lặng lẽ sắp đặt sẵn. Dù tôi có muốn hay không… chuyện nhập cung, vốn đã là việc định trước trên bàn cờ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play