Tôi vùng vẫy, gào khóc, làm mọi thứ để vùng vẫy nhưng chẳng hề hấn gì đến bọn chúng.

 “ Thả tôi ra !!!!” - tôi gào lên tuyệt vọng.

Một tên giơ tay ra, sờ soạng lấy người tôi. 

 “ Mấy người làm gì vậy hả ” - tiếng hét vang lên từng đầu hẻm

Sự chú ý của bọn chúng đổ dồn vào nơi phát ra tiếng nói : 

  - Tốt nhất là đừng có lo chuyện bao đồng, không tốt đâu.

Thẩm Khắc thoáng chút sợ hãi, gương mặt tái xanh rõ rệt.

Nhưng mày đã thấy rồi cũng khó thoát đấy.” - Một tên nói.

 “ Cứu tôi với ” - tôi cố gắng hét lên như vớ được cọng rơm cứu mạng.

Những tên đó buông tôi ra và lại gần đến chỗ của Thẩm Khắc : 

Mày dám phá đám .”

“ Làm bọn tao mất hết cả hứng.”

“ Thích lo chuyện bao đồng à.”

Anh ta còn muốn quay đầu chạy nhưng đã bị chặn lại.

Các người muốn làm gì !!!!!” - anh ta sợ hãi, vung tay loạn xạ vào không khí.

 Một tên lại gần và bị Thẩm Khắc tát thẳng một cái vào mặt, má đỏ bừng.

 Bọn chúng nổi cơn điên, lao vào như thú hoang đánh tới tấp như muốn ăn tươi nuốt sống Thẩm Khắc.

 Tôi chợt bừng tỉnh, vội chạy đi tìm người đến giúp. Chạy tới chỗ bảo vệ tôi vội giải thích và dắt tới chỗ hẻm đó.

Đây, đây bọn chúng ở đây…” - tôi  nhanh chóng chỉ tay vào con hẻm.

Bác bảo vệ đi vào, hô lớn :

 - Làm cái gì vậy hả !!!!

Bọn chúng sợ hãi chạy vội ra ngoài, không quên lườm tôi một cái.

Làm xong những việc này, tôi kiệt sức mà ngồi bệt xuống đất, khóc lớn.

“ Mau về nhà đi.” - Thẩm Khắc nói một cách lười biếng rồi đi luôn.

Từ lúc đó, trái tim tôi đã trao trọn cho người đàn ông này.


Sáng hôm sau, tôi nghe tin rằng bác bảo vệ đã nói chuyện với giáo viên và những tên hôm qua đã bị tước giấy hoàn thành năm học cấp 3.

Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm đến điều đó, trong đầu tôi bây giờ chỉ toàn là hình bóng oai phong lẫm liệt của Thẩm Khắc.

“ Này, Lý Nhã, cậu sao vậy.” - cô bạn thân của tôi - Bảo Chi gọi.

 “ À không có gì đâu.” - tôi choàng tỉnh khỏi những dòng suy nghĩ.

 “ Đang tương tư vì anh nào hả, có phải là cái anh hôm qua đứng ra cứu giúp phải không.” - Bảo Chi giọng trêu chọc.

Này, không phải.” - tôi vội phủ nhận nhưng má lại đỏ bừng lên, ý nghĩ quá rõ ràng.

Là ai vậy?" - cậu ấy mong chờ hỏi.

Tôi liền đào lại ký ức về tối hôm đó, có thẻ học sinh, là…là Thẩm Khắc, lớp…lớp à…12E4.

“ Là Thẩm Khắc lớp 12E4, đúng, là đó.” - Tôi hớn hở trả lời.

“ Vậy thì bỏ đi.” - Bảo Chi tắt ngúm nụ cười.

Tại sao chứ ?” - Tôi thắc mắc hỏi.

Anh ta chẳng tốt lành gì đâu, nghe nói là mấy năm trước là đút tiền nên mới được vào lớp A, ăn chơi phá phách thì thôi rồi, đợt này gia đình còn sắp phá sản nên mới phải chuyển vào lớp E ấy, anh ta học hành bê tha, năm nay còn chẳng thèm thi cấp 3…” - Bảo Chi giải thích, giọng nghiêm trọng.

Sao cậu lại nói như vậy, anh ấy đã cứu tớ thì chắc chắn anh ấy là người tốt, tớ sẽ thay đổi anh ấy!!” - Tôi giận dữ gằn giọng tức tối.

“ Cậu bị điên à !!!” - Cậu ấy lập tức giận dữ.

Tớ sẽ thay đổi anh ấy thành người tốt, chúng tớ sẽ hạnh phúc.” - tôi nói, giọng chắc nịch.

 “ Vậy cậu đi mà theo đuổi tình yêu của mình.” - Cậu ấy nhìn tôi ghét bỏ.

Tới lúc ấy, tôi vẫn nghĩ rằng mình sẽ thay đổi được Thẩm Khắc, mình sẽ dùng tình yêu để cảm hoá hắn mà bỏ đi tình bạn quý giá của tôi và Bảo Chi…

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play