Làn gió khẽ thổi qua gương mặt của một cô gái ngồi cạnh cửa sổ, làn tóc cô bay theo gió nhẹ, như một nàng công chúa trong chuyện cổ tích. Cô là Lý Nhã - hoa khôi của trường cấp 3 EEpsom mà không cô gái nào có thể thay thế.

Điểm qua một chút về lai lịch của cô :

  - Gia thế hiển hách, giàu nứt đá đổ vách.                                             “ Có”

  - Nhan sắc xinh đẹp, tựa như viên ngọc lấp lánh.                                                                                                        “ Có”

 - Tài năng xuất chúng, tài giỏi.                                                               “ Có”

 - Tính cách hoà đồng, tốt bụng khiến mọi người yêu mến.                                                                                       “ Có”

  Cô ấy đang cặm cụi ôn thi chăm chỉ vì cô biết “ chỉ có vậy cô mới theo đuổi được ước mơ ca sĩ của mình”. Cô đã ra một ván cược với ba mẹ: chỉ cần cô thi đủ điểm đậu vào ngôi trường đại học kinh tế danh giá - Ribal - cô sẽ được vào trường sân khấu điện ảnh và thoả thích làm gì thì làm . Vậy là từ lời nói đó đã chuyển thành động lực để cô quyết tâm trong công việc học tập gian khổ này. Và cô gái đó chính là tôi, he. 

   Gia đình tôi là một gia đình khá giả nhưng cha mẹ tôi không có thói quen nuông chiều con, vì thế, tôi lớn lên trong môi trường đầy đủ nhưng vẫn có ý thức cho bản thân.

    Lần này là kì thi quan trọng nhất của đời người nên tôi đã ôn từ đầu năm lớp 10 và thành tích cũng không phải dạng vừa đâu.


   Những ngày ấy, học sinh và giáo viên đều vội vàng chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng này nên chẳng ai để ý về mấy công tử nhà giàu ăn chơi đang làm càn trong trường.

  Tôi cũng không muốn để ý đâu nhưng drama vẫn tự tìm đến.

  Tối hôm ấy, tôi vừa ôn thi từ thư viện đi ra thì bị một nhóm con trai kéo vào một góc hẻm nhỏ.

  “ Cái gì vậy, mấy người muốn gì? ” - tôi hét lên.

  “ Vội vã gì chứ, chơi với nhau một chút thôi.” - một người trong đó vừa nói vừa kéo dây áo của tôi xuống - ý đồ rõ ràng.

Cái gì chứ, điên à !!!!” - tôi hất tay bọn chúng, vùng vẫy muốn thoát.

Thấy tôi như vậy, bọn chúng càng phấn khích. Một tên giữ tay tôi lại : 

  - Ôi trời, hung hăng quá, hahaha.

   Tên khác lại cầm điện thoại, dơ thẳng về phía tôi : 

   - Vui vẻ lên, cho tất cả mọi người đều thấy.

  Mấy tên còn lại thấy vậy cũng lại gần về phái tôi, vẻ mặt đê tiện.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play